Ông cậu ăn cá

Ông cậu ăn cá

Chương 3

26/01/2026 07:23

Mặt bác tôi đột nhiên lạnh băng, ông cúi xuống nhặt đôi đũa lên, nheo mắt liếc mẹ tôi rồi thản nhiên nói: "Mẹ thằng Vượng, bác chỉ cho cháu ăn miếng cá thôi mà, có th/uốc đ/ộc đâu. Nhìn chị sợ hãi thế kia."

Mẹ tôi cười gượng: "Bác à, giống cá này quý lắm, bác cứ ăn đi. Cho thằng Vượng ăn chỉ phí của trời."

Bác lại nhặt miếng cá rơi dưới đất lên: "Cá chả quý gì, hai mẹ con các cháu mới quý. Miếng này dính bẩn rồi, ăn vào là đ/au bụng đấy."

Nói rồi, bác ném mạnh miếng cá vào chuồng gà. Mấy con gà mái lập tức xúm lại mổ xối xả.

Mẹ tôi mặt xị xuống, nắm tay tôi kéo vào nhà.

04

Tiếng gõ cửa gấp gáp vang lên.

Bố tôi vội lau tay ra mở cửa, thấy chú Thạch đứng ngoài mồ hôi nhễ nhại, phía sau còn mấy người lạ mặt.

Bố nhìn dáng vẻ chú Thạch ngơ ngác hỏi: "Thạch, hôm qua nghe bảo mày về rồi, chưa kịp sang chơi. Có chuyện gì gấp thế?"

Bố liếc nhìn mấy người đằng sau. Ai nấy mặt mày ủ rũ, chẳng ai hé răng.

Chú Thạch vừa lau mồ hôi vừa nói: "Anh Hai đừng ngại, mấy đồng nghiệp thị trấn em cả. Em đến đây chủ yếu muốn hỏi anh chuyện này."

Bố gật đầu: "Cứ hỏi."

Chú Thạch hạ giọng: "Th* th/ể ông Trần trên xe tụi em biến mất rồi. Nghe bảo tối qua anh đi vòng quanh xe tang, anh có thấy gì lạ không?"

Mặt bố tôi tối sầm: "Thạch, mày nghi tao ăn tr/ộm x/á/c ch*t đêm qua hả?"

Chú Thạch vội vàng xua tay: "Em không có ý đó, chỉ hỏi cho rõ thôi. Anh đừng suy nghĩ nhiều."

Bác tôi đột nhiên cất tiếng từ sân: "Hai, mày ăn tr/ộm đồ người ta à?"

Bố quay vào nói: "Con không có."

Bác vuốt chòm râu: "Hồi nhỏ tao dạy rồi, tr/ộm cắp thì phải nhận. Trả người ta mau trước khi ăn vào rồi bỏng miệng."

Bố khăng khăng: "Con thật sự không lấy."

Chú Thạch vội giải hòa: "Thôi bác ạ, cháu đi hỏi nơi khác vậy."

Nói rồi chú định dắt mọi người đi.

"Khoan đã."

Bác tôi quát một tiếng.

"Trời nóng thế này, vào nhà mà chẳng uống ngụm nước. Hai, vào bếp làm nốt con cá còn lại. Bác với thằng Thạch và mấy anh em đây uống ly rư/ợu."

Bố tươi cười: "Dạ vâng."

Chú Thạch vội từ chối: "Bác ơi, tụi cháu..."

Bác giả vờ gi/ận dỗi: "X/á/c ch*t đâu có chân mà chạy. Ăn cơm xong tìm cũng chưa muộn."

Chú Thạch còn định chối từ, nhưng mùi cá thơm phức trên bàn khiến bụng mọi người sôi ùng ục.

Chú Thạch ngượng ngập cười gật đầu, dẫn đồng nghiệp vào nhà.

Bác mời mọi người ngồi xuống, bắt đầu buôn chuyện phiếm.

Bác và bố tôi đang lừa chú Thạch ăn cá bẩn.

Mẹ tôi trong phòng sốt ruột nhưng không dám ra ngăn cản.

Bố bước vào nhà kho, ôm một bó củi ra.

Cửa nhà kho đóng không ch/ặt, gió thổi kêu cót két.

Tôi thấy trong góc kho có bao tải rá/ch, chính cái bao bố đêm qua đeo về. Không biết bên trong có gì.

Bao tải dựa vào đống củi bỗng đổ ập xuống.

Một cái đầu đầy m/áu và bàn tay khô quắt lăn ra sàn.

05

Ông Trần lão Hán!

Bố tôi dùng x/á/c ông ta cho cá ăn!

Tôi hét lên kinh hãi rồi oà khóc. Mẹ vội bịt miệng tôi thì thào: "Im nào!"

Ngoài sân vang lên tiếng cười giòn tan của bác và mọi người.

Chúng tôi vẫn dán mắt vào nhà kho. Ông Trần lão Hán trợn trừng đôi mắt trắng dã, miệng há hốc, những vết tử ban khiến gương mặt càng thêm gh/ê r/ợn.

Chú Thạch và đồng nghiệp quay lưng vào nhà kho, hoàn toàn không thấy x/á/c ch*t.

Đúng lúc ấy, cửa nhà kho bị một bàn tay to đùng đóng sầm lại.

Tôi gi/ật mình, thấy bố đứng trước cửa nhà kho trừng mắt cảnh cáo rồi khoá ch/ặt cửa, quay về bếp.

Bố đã phát hiện chúng tôi thấy x/á/c ông Trần.

Mẹ vội đặt tôi xuống giường, lau nước mắt rồi gắng bình tĩnh dặn: "Vượng, lát nữa lẻn ra ngoài, đợi chú Thạch đi vệ sinh thì báo chú ấy đừng ăn con cá đó."

Tôi nín khóc gật đầu lia lịa.

Khoảng mười phút sau, bố bưng ra đĩa cá hấp hành nóng hổi.

Con cá này to gấp mấy lần con bác ăn lúc nãy, lớn bằng chú chó con 5-6 tháng tuổi. Mùi thơm bốc lên ngào ngạt.

Nghĩ đến việc nó lớn lên nhờ ăn thịt người, bụng tôi cồn lên.

Đúng lúc ấy, chú Thạch đứng phắt dậy, móc túi quần tìm hộp th/uốc rồi chỉ ra ngoài, bước ra cổng.

Mẹ vỗ nhẹ lưng tôi ra hiệu.

Tôi len lén chui ra, thân hình nhỏ bé chẳng ai để ý.

Ngoài cổng, chiếc xe tải trắng đỗ bên đường. Chú Thạch đang lục lọi trong xe.

Vừa rút ra bao th/uốc, chú đã thấy tôi mặt tái mét đứng đó.

"Vượng, cháu ra đây làm gì?" - Chú ngạc nhiên hỏi.

Tôi nói như mếu: "Chú ơi, đừng ăn con cá bố cháu nấu."

Chú hỏi: "Sao không ăn?"

Tôi thều thào: "Con cá đó ăn thịt người lớn lên. Ông Trần bị nó ăn thịt rồi!"

06

Chú Thạch ngẩn người, xoa đầu tôi cười phá lên.

"Thằng nhóc này, đừng nghe lén người lớn nói chuyện rồi bịa chuyện m/a dọa chú chứ!"

Danh sách chương

5 chương
26/01/2026 07:26
0
26/01/2026 07:24
0
26/01/2026 07:23
0
26/01/2026 07:21
0
26/01/2026 07:20
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu