Ta đá văng nồi canh của Mạnh Bà

Ta đá văng nồi canh của Mạnh Bà

Chương 3

26/01/2026 07:46

Từ nhỏ ta đã sống phóng túng tiêu tiền như nước, suốt ngày bê tha rư/ợu chè, chẳng lo chuyện chính đạo. Mẹ ta mất sớm, cha ta vốn là kẻ phất lên từ tay trắng, thấy ta chẳng ham đèn sách lại mê làm ăn, chỉ biết thở dài: "Thôi được, coi như đó cũng là nghiệp chính vậy." Rồi chẳng thèm đoái hoài đến ta nữa.

Thuở bé mỗi lần xem hát, ta đều hiểu rõ trên sân khấu kia, vai chính sẽ chẳng bao giờ thuộc về ta. Dù giàu hay nghèo, họ đều phong lưu tiêu sái, áo trắng phất phơ, ngâm nga thơ phú điêu luyện.

Còn ta? Ta thực dụng, ta tầm thường, dẫu giàu có nhưng mấy công tử quý tộc chơi cùng chẳng đứa nào coi ta ra gì.

Cho đến khi gặp được nàng.

Nàng đẹp tựa đóa lan rừng kiêu sa nở giữa hang sâu vắng lặng.

Nàng chẳng yêu ta, nhưng vẫn nhận vàng ngọc châu báu ta tặng. Ta nào chẳng biết nàng có người tình cũ, kẻ cùng nàng lớn lên từ thuở ấu thơ. Hai người hẹn ước trọn đời nhưng chẳng thể thành thân, đến khi em trai nàng lâm trọng bệ/nh, nàng bị b/án vào lầu xanh Túy Xuân, dành dụm tiền bạc nuôi em và phụng dưỡng gã tú tài nghèo kiết x/á/c ấy.

Rồi nàng đồng ý lấy ta.

Ta mừng khôn xiết, tưởng rằng cuối cùng đã khiến nàng thay lòng.

Nào ngờ trong vở kịch này, ta mãi chỉ là vai phụ.

7

Lần này gã tú tài đỗ cử nhân, trở về làng. Nhưng hắn chẳng cưới nương tử của ta.

Hắn vuốt vai nàng nói: "Vân nương, nàng phải hiểu cho ta. Ta khó khăn lắm mới đỗ cử nhân, nhưng cũng chỉ là cử nhân thôi. Con đường hoạn lộ phía trước còn phải nhờ vào qu/an h/ệ trên dưới."

"Lão gia họ Trần nói rồi, chỉ cần ta cưới con gái ông ấy, ắt sẽ xuất tiền giúp đỡ. Nàng xem, chúng ta đã cùng nhau cố gắng bao lâu nay, lẽ nào..."

Nương tử ta nép vào ng/ực hắn, cười nhẹ: "Vâng."

Lòng ta đ/au như d/ao c/ắt. Tên khốn này thật bất nhân bất nghĩa. Người vợ ta nâng như trứng hứng như hoa, lại bị hắn chà đạp phụ bạc thế ư?

Rốt cuộc vẫn là ta không xứng.

Con thú đội lốt người ấy hôn lên mái tóc nàng, lại nói: "Dĩ nhiên chúng ta cũng phải có kế hoạch riêng. Lúc này còn phải phiền Vân nương tiếp tục ở Túy Xuân Lâu, những vị khách ấy đều hữu ích cho con đường quan lộ của ta. Nàng nhớ khéo léo chiều chuộng họ."

Nương tử cười đến ứa lệ: "Vâng."

Gã khốn mãn ý cười to, hai bóng người trên cửa sổ hòa làm một.

Ta quay lưng bước ra khỏi cửa.

Cố Tiểu Nhị thở dài: "Giờ nàng ấy hẳn hối h/ận lắm."

Ta nhíu mày ngắm trăng, nhớ lại trước khi cưới nàng, có lần đến Túy Xuân Lâu tìm nàng không gặp, lang thang ra vườn hoa. Vô tình thấy nàng lén đưa tiền cho gã khốn ấy. Hắn mặc áo trắng, nở nụ cười thú tính, ngắt đóa mẫu đơn cài lên mái tóc nàng. Dưới ánh trăng, gương mặt nàng ngập tràn hạnh phúc, má ửng hồng e lệ, nụ cười đẹp hơn cả đóa hoa kia.

Ta ngước nhìn vầng trăng, thủ thỉ: "Ta thà rằng nàng đừng hối h/ận."

Trăng vẫn là vầng trăng năm ấy.

8

Cố Tiểu Nhị bảo ta, hôm qua hắn đi lang thang gặp m/a báo tin, q/uỷ sai đang lùng bắt chúng ta khắp nơi, sắp tới nơi rồi.

"Chúng ta mau đi thôi. Ngươi đ/á đổ canh Mạnh Bà, bị bắt thì khó tránh khỏi cực hình. Nương tử người đã thế rồi, đâu cần lưu luyến làm gì nữa?"

Thấy ta im lặng, hắn sốt ruột nói thêm: "Lúc sống đã vì nàng mà đ/á/nh mất cả đời, chẳng lẽ ch*t rồi còn tiếp tục hi sinh?"

Ta lặng thinh hồi lâu. Cố Tiểu Nhị lay ta như muốn hồi sinh kẻ ch*t: "Ta muốn gặp nàng lần cuối."

Cố Tiểu Nhị trừng mắt nhìn ta đầy tức tối: "Kiếp sau mà còn gặp mặt, đừng hòng ta nhìn mặt ngươi nữa!"

Ta mỉm cười.

Ta ngồi trong phòng đợi nàng trở về. Hôm nay ta không theo nàng đến Túy Xuân Lâu.

Sắp phải đi rồi, ta không muốn thấy nàng vì tên khốn ấy mà tự h/ủy ho/ại chính mình.

Hôm nay nàng về muộn, người đầy mùi rư/ợu, dáng vẻ say khướt. Nhưng nàng vẫn thay bộ y phục tươm tất, dù say vẫn tắm rửa sạch sẽ, đ/ốt hương khấn vái rồi nằm vật xuống giường.

Ta nằm bên cạnh, nghiêng người ngắm khuôn mặt ửng hồng của nàng. Nàng vốn không biết uống rư/ợu, mỗi lần say là mặt đỏ bừng. Nhìn cảnh tượng ấy, lòng ta quặn thắt.

Ta khẽ hỏi: "Nàng ơi, sao lại làm khổ mình thế?"

Nàng không đáp, chỉ nắm ch/ặt vạt áo ngủ của ta khóc nức nở. Đêm nào nàng cũng khóc như vậy. Cái đêm tên khốn ấy đến rồi đi, nàng cũng khóc.

Nhưng lần này có chút khác biệt. Nàng vừa khóc vừa gọi: "Xuân Sinh, Xuân Sinh."

Vương Xuân Sinh, chính là tên ta.

Ta khẽ đáp: "Nàng ơi, ta ở đây."

Nàng không nghe thấy, vẫn thiết tha gọi từng tiếng: "Xuân Sinh, Xuân Sinh."

Ta cũng dịu dàng đáp lại từng lời: "Ừ, nàng ơi, ta đây."

Nàng ơi, ta vẫn luôn ở đây.

Nàng khóc đến kiệt sức, nắm ch/ặt vạt áo ta thổn thức. Đêm nay giấc ngủ nàng càng trằn trọc, cách một lúc lại gọi: "Xuân Sinh."

Mỗi lần nàng gọi, ta lại đáp, cho đến lúc trời gần sáng. Cuối cùng nàng không chỉ gọi tên ta nữa.

Nàng nói: "Xuân Sinh, ta xin lỗi."

Ta xoa mái tóc nàng, thì thầm: "Ta biết mà."

Nàng ơi, ta chưa từng trách nàng.

9

Ta bảo Cố Tiểu Nhị ta không đi nữa. Hắn chẳng ngạc nhiên, gật đầu: "Ta biết ngay mà."

Hắn lại nói: "Ngươi nghĩ kỹ chưa? Bị q/uỷ sai bắt về, kiếp sau e chẳng được đầu th/ai làm người đâu."

Ta bình thản đáp: "Làm người không trọn vẹn, kiếp sau đầu th/ai làm người nữa cũng vô nghĩa."

Đôi mắt m/a quái của Cố Tiểu Nhị đỏ hoe, hắn đ/ấm mạnh vào ng/ực ta: "Kiếp sau, đừng để ta gặp mặt ngươi nữa!"

Ta cười tiễn hắn ra cửa.

Cố Tiểu Nhị ơi, nếu thật có kiếp sau, ta vẫn muốn làm huynh đệ với ngươi.

Hôm nay nàng dậy rất muộn. Tỉnh dậy, nàng ngồi bên giường thẫn thờ không biết nghĩ gì.

Ta cũng ngồi cạnh, nói khẽ: "Nàng ơi, đến giờ dùng sáng rồi."

Ánh mắt nàng xuyên qua ta nhìn về phía tủ đầu giường. Ta theo hướng nhìn ấy, thấy nàng bước đến mở ngăn kéo, lấy ra một tờ giấy giấu vào tay áo.

Danh sách chương

5 chương
26/01/2026 07:49
0
26/01/2026 07:48
0
26/01/2026 07:46
0
26/01/2026 07:44
0
26/01/2026 07:43
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu