Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Đã lưu
- Chương 6
Đỗ Đa Đa lặng lẽ theo sau hắn. Người đàn ông mặc chiếc áo phông đã ngả màu ố vàng, phía sau in dòng chữ "Xi măng Khang Đồ", quần đen ngắn cũn cỡn, đôi giày cao su để lộ gót chân nứt nẻ. Đi bộ khoảng 40 phút, họ tới một công trường ngoại ô, rẽ vào khu nhà tạm của công nhân.
Đỗ Đa Đa quay vào nội thành, tìm một tiệm photocopy làm thẻ nhựa ép plastic, bên trong dán tấm ảnh 2 tấc của mình kèm dòng chữ "Phóng viên báo Đô Thị". Cô quay lại công trường tìm người đàn ông đã đàm phán với Quách Tử Cương hôm qua.
"Chào bác!".
Gương mặt người đàn ông g/ầy gò, vàng vọt, mồm ngậm điếu th/uốc vắt vẻo, liếc mắt nhìn Đỗ Đa Đa: "Có việc gì?"
"Cháu là phóng viên báo Đô Thị..." Cô giơ chiếc thẻ đeo cổ lắc lắc, "Bọn cháu mở chuyên mục dân sinh, muốn tiếp xúc với người dân, viết về những bức xúc trong đời sống..."
"Cút cút cút, đừng có ở đây quấy rầy! Tao còn phải làm việc!" Hắn cầm xẻng tiếp tục sàng cát.
"Bác ơi, giờ đã trưa rồi, bác chưa ăn cơm phải không? Trời nóng thế này, mình ra quán nhỏ vừa ăn vừa hưởng máy lạnh, uống chút bia, gọi vài món, coi như bác nói chuyện cho cháu vui được không?"
Nghe vậy, người đàn ông dừng tay, đôi mắt ti hí liếc lên liếc xuống Đỗ Đa Đa: "Nhưng tao không có tiền trả."
"Cháu mời, sao lại để bác trả chứ!"
Bước vào quán nhỏ, Đỗ Đa Đa gọi ba mặn hai lạt. Thức ăn nhanh chóng được dọn lên, phòng riêng sạch sẽ, điều hòa mát rượi.
Nhưng người đàn ông vẫn im lặng, cúi đầu ăn uống, mắt cảnh giác nhìn chằm chằm Đỗ Đa Đa như muốn đ/ốt thủng người cô.
Thế nhưng rư/ợu quả là thứ tuyệt vời. Sau ba chai bia, miệng lưỡi hắn bắt đầu không nghe lời.
Từ đôi môi tím ngắt vì rư/ợu chè, Đỗ Đa Đa nghe được lai lịch của Quách Tử Cương.
Người đàn ông này tên Lý Thiết Trụ, chồng cũ của Chu Minh Nguyệt. Họ ly hôn vì bà ta gh/ét hắn suốt ngày nhậu nhẹt, về nhà là đ/á/nh vợ. Sau khi ly dị, Chu Minh Nguyệt dẫn con trai Chu Tần tái giá với Quách Thành - chủ một xưởng giày nhỏ, gia cảnh khá giả. Thiết Trụ nghe tin vợ cũ tái hôn đã nổi đi/ên, uống rư/ợu đến nhà Quách gây rối, khiến Chu Tần mới 5 tuổi khóc thét. "Mẹ kiếp, thằng nhóc theo cha giàu xổi liền đổi họ Quách, quên mất mình là giống ai rồi!"
"Có sao đâu bác, miễn nó hiếu thảo thì họ gì chẳng được!" Đỗ Đa Đa cười nói cố ý.
Bàn tay to như cái quạt của Lý Thiết Trụ đ/ập xuống bàn khiến đĩa bát nhảy dựng lên: "Không nhắc thì thôi, nhắc vào là tao đi/ên! Trước mỗi tháng nó còn cho tao vài ngàn tệ tiêu vặt, nhậu lai rai, sống thảnh thơi. Thiên hạ khen tao có phúc, đẻ được thằng con giỏi giang. Giờ thì... hừ! Từ khi thằng cha dượng và mẹ nó ch*t, nó bỏ mặc tao, đồng xu cũng không cho! Tao phải đi làm công trường, mẹ kiếp! Cái việc q/uỷ quái đó mà người làm được sao? Đồ vo/ng ân bội nghĩa!"
"Vậy bác có biết tại sao không?"
Lý Thiết Trụ nốc cạn ly bia: "Tao biết đếch đâu! Nhưng tao cứ thấy nó kỳ quặc!"
"Có phải cảm giác nó rất xa lạ không?"
Lý Thiết Trụ lắc đầu đầy tâm sự: "Tao cũng không rõ nữa... giống như, dưới lớp da đó, không phải con trai tao."
Lông tóc gáy Đỗ Đa Đa dựng đứng. "Không thể nào!" Dù trong lòng đã bắt đầu tin lời Chu Minh Nguyệt, cô vẫn không chịu thừa nhận.
Lý Thiết Trụ không trả lời, ợ một cái thật to rồi đứng dậy lảo đảo bỏ đi.
Đỗ Đa Đa nảy ra ý nghĩ liều lĩnh: phải biết được nhóm m/áu của Quách Tử Cương hiện tại.
Tối đó, Quách Tử Cương về sớm. Đỗ Đa Đa đang thái rau thì hắn thay đồ ở nhà, xắn tay áo bước lại: "Đa Đa, để anh làm, em nghỉ tay đi."
Chương 14
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 9
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook