Nhà tang lễ

Nhà tang lễ

Chương 3

26/01/2026 08:24

Quản trưởng chỉ cười mà không nói.

Tôi cũng chẳng dám hé răng, sợ lỡ may nói sai câu nào lại đắc tội với vị tỷ tỷ này.

Quản trưởng ngồi trên ghế, ánh mắt đăm đăm nhìn tôi.

“Bước thứ hai, chính là học kỹ năng làm việc.”

Chương 5

Đúng ngọ, bên ngoài có hai gia đình tang quyến đang chờ đến lượt làm thủ tục.

Lưu Trúc dẫn tôi vào phòng chỉnh trang, nơi đặt th* th/ể một thiếu nữ qu/a đ/ời khi tuổi xuân còn dang dở.

Lưu tỷ lấy hộp dụng cụ ra, đứng bên th* th/ể. Tôi tưởng chị sẽ dạy tôi cách hóa trang, nào ngờ chị đeo găng tay xong lại nâng bàn tay phải đã cứng đờ, loang lổ tử ban của người đã khuất.

“Rất nhiều gia đình mong muốn th* th/ể trước mặt họ trông phải hồng hào, tươi tắn.”

Sau một hồi tỉ mẩn tô vẽ, bàn tay ấy bỗng hồi sinh sắc hồng hào cùng độ mềm mại của tuổi trẻ, các đ/ốt ngón tay ửng hồng như đang chìa ra trước mặt người ta chờ được đeo nhẫn.

“Nhưng sau khi di quan, là người hay m/a, nào có ai đoái hoài.”

Nói rồi, chị ta vứt phịch bàn tay đó sang một bên.

Lưu Trúc dạy tôi vài kỹ thuật, đợi tôi làm theo vài đường cọ rồi tháo găng cao su vứt vào thùng rác.

“Quản trưởng dặn ba ngày tới em phải ở lại đây. Phòng đã sắp xếp cho em rồi, ngay cạnh phòng chị. Ra khỏi đây rẽ phải, phòng thứ ba đó. Giờ em đi nghỉ đi.”

Nói đoạn chị đi thẳng, chẳng thèm liếc nhìn tôi.

Tôi bước vào căn phòng được sắp xếp, nằm vật ra giường nhắm mắt lại. Những hình ảnh kinh dị đêm qua, cảnh tượng trong phòng chỉnh trang ban ngày lần lượt hiện ra như cuốn phim quay chậm.

Không biết bao lâu sau, tôi thiếp đi.

Chương 6

Tôi bị đ/á/nh thức bởi tiếng gõ cửa dồn dập.

Mở cửa, Lưu Trúc đứng trước thềm tay xách túi đồ nghề to tướng, nở nụ cười bí ẩn.

Chị đã thay bộ đồ khác, không còn bộ đồng phục xanh ban ngày nữa mà là bộ pyjama lụa mỏng tang.

“Chị Lưu, chị đây là…?” Tôi ngơ ngác.

Liếc nhìn đồng hồ, đã hơn 10 giờ đêm. Một người đàn ông đang độ sung sức như tôi, một phụ nữ ăn vận thế này đứng trước cửa phòng…

“Bài học vẫn chưa xong mà.”

Lưu Trúc tỏ vẻ đương nhiên, người cứ cố lách vào phòng.

Tôi cúi nhìn chị đang dí sát người, né sang bên nhường lối.

“Phòng hơi bừa bộn, chị Lưu đừng chê nhé.”

Căn phòng viện tang lễ cung cấp khá chật chội, đồ đạc cũ của người ở trước vẫn còn ngổn ngang chưa dọn. Tôi chẳng động vào, chỉ bày chiếc laptop lên bàn.

“Mấy anh đàn ông các cậu, chẳng biết tự chăm sóc bản thân gì cả.”

Lưu Trúc liếc nhìn xung quanh, thở dài chán nản.

“Thôi sang phòng chị vậy.”

Tôi ngượng ngùng gãi đầu: “Như thế có tiện không ạ?”

Lưu Trúc trừng mắt, vẻ mặt đỏng đảnh lạ thường.

“Chị còn chẳng sợ mà em sợ cái gì?”

Tôi cầm hộ đồ nghề giúp chị, theo chân đến ký túc xá. Quả nhiên phòng chị không những ngăn nắp sạch sẽ mà còn phảng phất mùi trầm dịu nhẹ.

Tôi ngượng ngùng đứng nép vào góc, cố tránh xa chiếc giường có rèm voan hồng mỏng manh.

“Chị Lưu ơi, còn kiến thức gì cần dạy nữa không ạ?”

Lưu Trúc ngồi xuống mép giường: “Đứng xa thế làm gì? Lại đây, ngồi cạnh chị.”

Tôi do dự. Trước mắt tôi, Lưu Trúc toát lên vẻ gợi cảm khiến đàn ông nào cũng muốn xông tới. Nhưng tôi không thể vì chút lợi nhỏ mà đ/á/nh mất cơ hội lớn.

Không cam lòng thấy tôi thờ ơ, Lưu Trúc bước lại gần, bàn tay phải đặt lên ng/ực tôi.

“Đừng bảo em vẫn chưa từng nếm mùi đàn bà nhé!”

Sự chủ động của chị khiến tôi hoảng hốt, đẩy chị ra rồi chạy ù về phòng mình.

Chị không đuổi theo.

Ở góc khuất tầm mắt tôi, chị trao đổi ánh mắt với con mắt thứ ba đang lấp ló sau tấm rèm hồng.

Chương 7

Đêm đó, tôi gặp vô số á/c mộng.

Mỗi lần mơ màng nhận ra điều bất ổn muốn tỉnh dậy, lại phát hiện mình vẫn kẹt trong cơn mê.

Ban đầu là cảnh m/ua cơm trưa ở căn tin trường, cô cấp dưỡng múc cho tôi một muỗng sườn rồi run tay làm rơi gần hết - y như mọi bà cô căn tin khác. Vừa định nhìn xem còn sót lại bao nhiêu, tôi gi/ật mình phát hiện thức ăn trong tô bỗng biến thành đầu lợn đẫm m/áu trên bàn thờ. Hai lỗ mũi to tướng chĩa thẳng vào mặt tôi, lộ rõ sợi lông mũi chưa nhổ cùng cái miệng hé mở nửa như cười nửa như mếu bên dưới.

Tôi hất tung khay thức ăn, gi/ật mình tỉnh giấc trên giường tầng ký túc xá. Bên tai văng vẳng tiếng gõ bàn phím lách cách của đứa bạn dưới bàn học.

“Dậy đi! Bạn gái gọi điện cho mày kìa!”

Tôi định thần với lấy điện thoại trên gối, nào ngờ màn hình hiện lên tấm hình bia m/ộ với những vết mài mòn. Ngọn nến bên m/ộ ch/áy ngày càng rừng rực, ngọn lửa đỏ rực nuốt chửng đầu lợn, nuốt bia m/ộ, nuốt điện thoại rồi đến cả tôi…

Lần tỉnh giấc tiếp theo là ở quê nhà. Là đứa con duy nhất trong làng đỗ đại học, mỗi lần về thăm, dân làng lại mời cơm như thể chỉ cần tôi ăn một bữa, con cái họ sẽ được lây chút linh khí của sao Văn Xươ/ng.

“Chú làm toàn món cháu thích đấy, đừng chê nhé.”

Bác Lý - hàng xóm thân thiết của bố - có con gái năm sau thi đại học, nhờ tôi chỉ bảo kinh nghiệm.

Khi con gái bác bưng mâm cơm lên, đôi tay ấy y hệt bàn tay được tô điểm trong phòng chỉnh trang, các đ/ốt ngón tay ửng hồng.

Hơi thở tôi nghẹn lại. Bác Lý vỗ vai tôi: “Cứ tự nhiên, ăn nhiều vào.”

Mâm cơm chất đầy như núi trước mặt, suýt ch/ôn vùi tôi.

Tôi thở gấp gáp, đầu óc tỉnh táo nhận ra mình đang mơ nhưng cơ thể vẫn không sao thoát ra được.

Chương 8

Sáng hôm sau, 8 giờ sáng, quản trưởng gọi tôi lên.

Ông ta lại đang chải đầu bằng chiếc lược cũ.

“Hôm qua học chỉnh trang thế nào rồi?”

“Chị Lưu dạy nhiều thứ lắm, em thu hoạch được khối điều ạ.”

“Nghe nói… em đã vào phòng chị ấy?”

Tim tôi đ/ập thình thịch. Trả lời sao đây?

Quản trưởng đ/ập phịch chiếc lược xuống bàn, hất tung chậu rửa mặt khiến nửa chậu nước dội thẳng vào người tôi.

“Vẫn không chịu nói thật sao?”

Tôi hít sâu, ép mình bình tĩnh.

“Em nói, em nói. Hôm qua em có vào phòng chị Lưu thật.”

“Chị ta đụng vào em chưa?”

Danh sách chương

5 chương
26/01/2026 08:26
0
26/01/2026 08:25
0
26/01/2026 08:24
0
26/01/2026 08:22
0
26/01/2026 08:21
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu