Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ngay phút sau, họ lại trở thành con nuôi của ông Tằng. Đúng vậy, ở đây tôi là lớn nhất, chỉ vài câu dặn dò cũng đáng giá mấy năm kiện tụng ngoài kia. Tôi bước lên máy đo, kết quả hiển thị họ vẫn là con tôi.
Chuyện gì thế này...
Tôi suy nghĩ một hồi, có lẽ bởi m/áu chảy ruột mềm. Giống như khi cãi nhau đoạn tuyệt với bố mẹ, dù sau này không liên lạc nữa, xét về huyết thống thì vẫn là người nhà, c/ắt thế nào cũng không đ/ứt được. Trừ khi... họ không còn nữa? Lúc ấy mới thật sự hết là gia đình.
Ý nghĩ rùng rợn ấy khiến tôi run bần bật. Ba đứa trẻ này ngoan ngoãn, giỏi giang lại đáng yêu. Dù chỉ sống cùng vài ngày nhưng trong lòng tôi đã xem chúng như bảo bối. Bảo tôi gi*t chúng sao?!
Không được... tôi không làm nổi...
Bài toán nan giải này đủ khiến tôi đ/au đầu. Tôi nhìn bản danh sách, ánh mắt lướt qua. Tưởng như mình hoa mắt. Trên đó ghi tôi đã yêu đương trở lại. Người yêu mà tôi vất vả chia tay... sao lại quay về?! Lần đo trước không phải đã dứt rồi sao?!
Tôi đo lại lần nữa, vẫn hiện hữu. Đang nghi ngờ máy hỏng thì điện thoại reo. Uyển Thu gọi.
Cô nói: "Anh à, đừng giả vờ nữa."
Tim tôi chùng xuống. Hóa ra cô vừa điều tra khắp các hội quán trong thành phố, mấy cô gái kia ánh mắt ngập ngừng nói tôi thật sự đã qu/an h/ệ với họ. Nhưng khi cô sai người mang axit ra định tạt vào mặt, họ lập tức quỳ xuống khai là tôi dạy họ nói vậy.
"Rõ ràng anh còn yêu em... sao lại dùng cách này làm tổn thương em?" - Giọng cô nghẹn ngào.
"Em không hỏi nữa... anh về ăn cơm nhé?"
Tôi vội cúp máy, cố kìm nước mắt. Giờ dù tôi thật sự ngoại tình, có khi cô ấy cũng nghĩ tôi có nỗi khổ riêng.
Lúc này dân làng nhắn tin báo đã có nhiều người biết tới vòng sáng. Họ xóa rất nhiều bài đăng nhưng sắp kh/ống ch/ế không nổi. Đã xảy ra vài vụ giẫm đạp nhỏ.
"Lưu ca, phải nhanh lên..."
"Biết rồi! Đừng thúc!"
29
Ngoài mối qu/an h/ệ rắc rối với Uyển Thu, ba đứa con ruột, thứ tôi phải từ bỏ còn là chiều cao. Mẹ kiếp... tôi khó khăn lắm mới lên được 1m86, giờ lại bắt quay về làm chú lùn 1m26... Không, là người tật nguyền. Chỉ có c/ắt c/ụt chân mới giảm được 6dm.
Hai chân tôi không kh/ống ch/ế được r/un r/ẩy. Và cả mối qu/an h/ệ bạn bè kiểu cấp trên - cấp dưới với dân làng này cũng phải đoạn tuyệt. Hiện tại tôi vẫn cần họ hỗ trợ, duy trì trật tự. Nếu họ không nghe lời nữa, thành phố sẽ sụp đổ ngay, bản thân tôi cũng khó giữ được mạng.
Không còn thời gian nữa rồi!!!
Tôi dành gần cả đêm ép mình nghĩ ra phương án. Sắp xếp trình tự hợp lý, ngày mai lần lượt c/ắt đ/ứt. Không c/ắt được thì tôi ch*t quách!!!
Để đảm bảo kế hoạch suôn sẻ, tôi nhận ra mình phải cực kỳ lý trí. Tốt nhất là tà/n nh/ẫn vô tình. Tôi ra phố nói với những cư dân đang đóng băng:
"Các người đều là đồ giả cả!"
Người thật sao lại đứng im vào ban đêm? Không cần ngủ ư? Nhìn thành phố đèn hoa rực rỡ này, đẹp đẽ phồn hoa thật. Nhưng không có nhà máy điện, không đường dây, điện từ đâu ra? Chỗ này cũng là giả!
Thực ra tôi đã cảm nhận từ lâu, chỉ bị sự phấn khích tăng nhanh lấn át. Tôi vừa đi vừa dừng lại, gõ gõ vào đùi mình.
"Giả! Ha ha, một ngày cao thêm 0.1m, không hợp sinh lý học, x/á/c nhận là chân giả."
Rồi tôi bước những bước dài về nhà. Tôi nói với Uyển Thu đang đóng băng:
"Em cũng là đồ giả! Không đàn bà nào lại yêu thằng lùn, làm sao có chuyện đó được! Mới quen vài ngày đã kết hôn có ba con?! Ha ha ha, đây là tiểu thuyết huyền hảo sao?"
Rồi tôi đi xem ba đứa con mình.
"Bố không phải bố các mày! Bố chưa từng chứng kiến các mày chào đời và lớn lên! Giống bố cũng là giả! Ba đứa... đồ giả nít!"
Nói ra những lời này, cảm giác tội lỗi trong tôi vơi đi đáng kể.
30
Hôm sau, tôi gọi cho viện trưởng "Bệ/nh viện Y dược khoa Lật Tuần". Xin chèn chỗ hẹn mổ c/ắt c/ụt chân.
Ông Tằng nói ca này không khó nhưng không hiểu sao đôi chân dài đẹp thế mà tôi lại muốn c/ắt bỏ.
Tôi gắt: "Ông tưởng tôi muốn à? Đây là món n/ợ tôi trả cho làng Tằng Cao, muốn giải trừ tai họa thì phải trả."
Ông "chép" miệng: "Tiểu Lưu sư phụ, cậu hy sinh quá nhiều cho làng ta, lão phu thật sự..."
Tôi ngắt lời cảm động của ông: "Ông cho tôi th/uốc tê loại tốt nhất, cố gắng đảm bảo ca mổ không đ/au là được, chuẩn bị đi, tôi qua ngay."
"À, còn nữa..."
Tôi nhờ ông giúp thêm việc. Lát nữa ba đứa con tôi sẽ tới. Bảo người của ông làm "ca an tử" cho chúng.
"Cái gì?!"
Ông Tằng nghe xong, tôi cảm nhận được sắc mặt ông tái mét bên kia đầu dây.
"Không được." - Ông nói - "Việc này lão giúp không nổi."
Có vẻ việc tôi "bồi dưỡng" ông thành lão danh y c/ứu đời có mặt lợi mặt hại. Ông không thể làm chuyện gi*t ba người để c/ứu cả đoàn tàu. Huống chi là ba đứa trẻ.
Tôi bảo thôi được rồi. Ai ngờ ông còn lải nhải như Đường Tăng:
"Tiểu Lưu sư phụ, cậu tuyệt đối không được làm thế, chúng sinh bình đẳng, huống chi chúng là m/áu mủ..."
Ch*t ti/ệt, tạo ra một kẻ đạo đức giả. Tôi suýt mềm lòng vì lời ông, lập tức đổi bệ/nh viện khác, đặt lịch chuyên gia mới.
Còn ba đứa con, nghĩ đi nghĩ lại tôi quyết định không giao cho bác sĩ. Lương y từ mẫu, họ khó lòng ra tay.
Tôi gọi cho Tằng Khai Lãng:
"Huynh đệ, có việc khó nhờ cậu giúp."
Anh ta lập tức vỗ ng/ực bên kia điện thoại:
"Dù lửa bỏng nước sôi! Lưu ca."
Nhưng sau khi nghe tôi nói xong việc, anh ta "hả" một tiếng, không hiểu tại sao phải làm thế.
Chương 9
Chương 13
Chương 7
Chương 17
Chương 7
Chương 7
Chương 18
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook