Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Hắn còn nói, muốn đi xem x/á/c của Trương Hạo và Lý Rỗ trước, xem có gì kỳ quái không.
Tôi cài đồng tiền cổ vào thắt lưng, bước đến cửa nhà thì gặp bố tôi xách hai con cá chép to đùng về.
Bố tôi thái cá sống thành từng lát, bảo tôi mang vào cho em gái. Vừa bước vào phòng, mùi hôi thối lẫn tanh nồng xộc thẳng vào mũi.
Tôi vội vàng mở toang cửa sổ. Em gái nằm trên giường, bụng to hơn hẳn mấy hôm trước. Mới có hai tháng mà trông như mang th/ai năm tháng, những vết rạn da đen sì x/ấu xí khiến người ta rùng mình.
"Nguyệt Nguyệt, dậy ăn cá đi. Bố vừa bắt ở hồ về, còn tươi nguyên." Tôi đặt đĩa cá sống lên ghế đẩu cạnh giường. Em gái gắng sức ngồi dậy, vồ lấy từng miếng cá nhét đầy mồm. Giờ cô ấy đầu tóc rối bù, da dẻ xám xịt chẳng còn chút sức sống, suốt ngày chỉ ăn rồi ngủ.
Cô ấy chẳng buồn nói chuyện. Cứ như... như một con lợn nái vậy. Tôi tự gi/ật mình vì ý nghĩ đó, định ngồi xuống trò chuyện thì em gái gi/ật thót người, co rúm vào góc giường hỏi giọng r/un r/ẩy: "Anh đeo thứ gì trên người vậy?"
Tôi lật áo xem xét, không đồng hồ, không dây chuyền, túi quần cũng trống rỗng. Chợt nhớ đồng tiền cổ đeo ở thắt lưng, tim đ/ập thình thịch liền giấu tay sau lưng: "Có đeo gì đâu?"
Em gái nghi hoặc nhìn tôi, vẫn không dám lại gần. "Nguyệt Nguyệt em nghỉ ngơi đi, anh ra xem bố cần giúp gì không." Nói rồi tôi vội vã chạy khỏi phòng.
Thật kỳ lạ, sao em gái lại sợ đồng tiền cổ? Chẳng phải chú ba nói thứ này trừ tà sao? Chẳng lẽ... Một suy nghĩ kinh hãi lóe lên trong đầu.
Đang đứng thẫn thờ ngoài sân, tôi thấy chú ba đứng ngoài cổng vẫy tay huýt sáo. Tôi tỉnh táo lại, bước đến chỗ ông.
Chú ba nói: "Chú vừa ra núi sau xem, ngôi m/ộ kia đã bị đào bới rồi."
"M/ộ nào?" Tôi ngơ ngác hỏi. Ông kể nhiều năm trước, làng ta có người phụ nữ ch*t oan, oán khí cực nặng hóa thành hung sát. Mấy thầy âm dương hợp lực phong ấn nàng ta ở núi sau.
Ông còn nói cái hố bố tôi đào cho em gái chính là m/ộ của người phụ nữ đó. Tôi b/án tín b/án nghi: "Bố cháu đào đất lúc đó đâu thấy h/ài c/ốt gì? Chú nhầm chỗ rồi, đó toàn đất hoang thôi mà."
Chú ba vuốt chòm râu, mắt sáng quắc: "Không nhầm được, đôi mắt này chưa từng sai." Rồi ông hạ giọng thầm thì: "Trương Phong, em gái cháu có lẽ... không còn là người nữa."
Tôi sững sờ: "Không phải người thì là gì?"
Chú ba bảo em gái tôi đã ch*t từ lâu, hung sát nhập vào x/á/c, mượn thân x/á/c ấy hút tinh khí đàn ông để trở thành q/uỷ mẫu. Một khi q/uỷ mẫu sinh con, nó sẽ ăn thịt đứa bé để tăng lực. Đến lúc đó, mười thầy âm dương cũng không địch nổi.
Nghe xong mà tôi vẫn không dám tin, đành hỏi tiếp: "Giờ phải làm sao?"
"Không được để đứa bé chào đời, không cả làng này diệt chủng." Ông rút từ túi ra gói bột mịn đưa tôi: "Đây là th/uốc ph/á th/ai dành cho q/uỷ mẫu, cháu bỏ vào đồ ăn rồi đứng canh nó ăn hết."
Ra khỏi nhà chú ba, tôi gặp ngay thím bảy. Bà kéo tôi sang một góc, liếc mắt về phía sân nhà chú ba rồi hỏi khẽ: "Lão thầy bói đó nói gì với cháu?"
Tôi nắm ch/ặt gói bột do dự có nên kể ra không. Thím bảy đáng tin, bà từng đỡ đẻ cho hai chị em tôi, chắc chắn không hại nhà mình. Nhưng sao trước đó bà không phát hiện gì lạ?
Hay chú ba đang lừa tôi? Nhưng lừa để làm gì? Nghĩ mà đầu óc tôi như muốn n/ổ tung.
Thím bảy nắm ch/ặt tay tôi: "Dù hắn nói gì cũng đừng tin."
Tôi ngơ ngác nhìn bà: "Thím ơi, bố cháu với chú ba có hiềm khích gì ạ?"
Thím bảy kéo tôi về phía nhà mình: "Bố cháu với Trương Phú là anh em ruột, hồi trẻ cả hai đều để mắt tới một cô gái xinh đẹp trong làng. Hai người tranh giành, leo tường vào nhà cô ta tán tỉnh. Sau này cô gái chọn bố cháu. Chú ba mất mặt, trong lòng nuôi h/ận bao năm."
"Rồi chú ba cưới vợ, vợ không sinh được bỏ đi. Bố cháu thì con đàn cháu đống, hắn gh/en tức đỏ mắt. Giờ em gái cháu có bầu, hắn đâu chịu để nhà cháu yên ổn."
Tôi chợt hiểu ra âm mưu của chú ba - hắn muốn hại đứa bé trong bụng em gái tôi.
"Cô gái xinh đẹp đó là mẹ cháu ạ?" Tôi hỏi tiếp. Thím bảy lắc đầu: "Người ấy ch*t lâu rồi."
Mấy ngày liền tôi ru rú trong nhà. Chú ba loanh quanh trước cổng mấy lần, thấy tôi liền quay vào nhà khiến hắn giậm chân tức tối. Chờ lúc bố tôi ra sau nhà đi vệ sinh, hắn lẻn vào hỏi: "Chuyện chú dặn, làm xong chưa?"
Tôi lắc đầu: "Chú ơi, em cháu đâu phải m/a, nó vẫn có bóng dưới nắng mà."
Chú ba bực tức búng vào trán tôi một cái đ/au điếng: "Nó không phải m/a thường mà là q/uỷ mẫu. Không xử lý ngay, đêm nay nó đẻ đấy."
Tôi cho rằng chú ba nói nhảm, em gái mới mang th/ai vài tháng sao đẻ được? Lại chẳng có dấu hiệu chuyển dạ hay vỡ ối nào.
Thấy vẻ mặt hoài nghi của tôi, chú ba hỏi: "Em cháu có phải dùng đồ sống dưỡng th/ai không?"
Tôi gật đầu: "Thím bảy bảo bình thường mà. Chó mèo ăn đồ sống được, người ăn vào tối đa đ/au bụng thôi, có gì đáng ngờ?"
Chương 7
Chương 19
Chương 11
Chương 12
Chương 15
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook