Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Bố tôi có chút xúc động trong giây lát, ông đặt tay lên đầu em gái tôi xoa xoa: "Nguyệt Nguyệt, con vốn rất hiểu chuyện mà, lần này cũng hãy nghe lời đi."
Nói xong.
Ông quay sang bảo tôi: "Trương Phong, dắt em con vào phòng trói lại."
Đêm hôm đó, tôi không tài nào chợp mắt được, tôi tắt đèn đứng dưới cửa sổ quan sát động tĩnh ngoài cổng.
Khoảng tám giờ tối, một người đàn ông lẻn vào nhà. Dưới ánh trăng, tôi nhận ra đường nét quen thuộc đó - là Lý Mặt Rỗ, gã đ/ộc thân đầu làng.
Lý Mặt Rỗ dáng người lùn tịt, khuôn mặt x/ấu xí dị dạng, bước đi khập khiễng.
Nghe đồn gã còn có những th/ủ đo/ạn bi/ến th/ái trong chuyện ấy.
Chẳng mấy chốc, tiếng khóc thảm thiết x/é lòng vang lên từ phòng em gái tôi: "Ông đừng tới gần tôi! Bố ơi! Anh ơi! C/ứu con với!"
Mẹ tôi trong phòng bên cũng nghẹn ngào nức nở.
Lòng tôi quặn thắt như bị kim châm, định xông vào kéo phắt Lý Mặt Rỗ ra, nhưng khi tới trước cửa phòng em gái, lời dặn của bố lại văng vẳng bên tai tôi: "Con gái nhà nào chẳng qua cửa ải này, rồi cũng sẽ quen thôi. Con phải rèn lòng sắt đ/á, có thế mới làm nên đại sự."
Tôi đành quay gót trở về phòng.
Suốt đêm đó, Lý Mặt Rỗ hành hạ em gái tôi đến mức giọng khóc của em ấy khản đặc. Những lời nguyền rủa liên tục thốt ra từ cổ họng nghẹn ứ: "Tao sẽ gi*t ch*t tất cả chúng mày!"
"Dù có hóa thành m/a tao cũng sẽ không tha cho chúng mày!"
Lúc Lý Mặt Rỗ bước ra, vẻ mặt gã thỏa mãn vừa kéo quần vừa huýt sáo, khập khiễng rời khỏi nhà tôi.
Tôi đóng ch/ặt cổng, bước tới phòng em gái. Căn phòng tan hoang, Nguyệt Nguyệt ngồi bệt dưới đất, mắt sưng húp như hai quả óc chó. Em ấy ôm ch/ặt hai tay, toàn thân r/un r/ẩy, ánh mắt hằn học nhìn tôi, hai hàm răng nghiến ch/ặt.
Tôi múc chậu nước ấm đặt xuống đất: "Nguyệt Nguyệt, đi tắm rửa đi em."
Em ấy không đáp, chỉ rên rỉ như chú mèo con bị thương.
Tôi biết giờ mình có nói gì cũng vô ích, định quay về phòng thì em ấy gọi gi/ật lại: "Anh... nếu chúng ta không sinh ra ở ngôi làng này, lúc nãy anh có bảo vệ em không?"
Tôi lặng thinh giây lát rồi gật đầu: "Nguyệt Nguyệt, đừng suy nghĩ linh tinh nữa, đi ngủ đi."
Chỉ khi thấy đèn phòng em gái tắt hẳn, tôi mới yên tâm lên giường.
Nhưng sáng hôm sau, cửa phòng tôi bị đ/ập thình thịch.
Bố tôi hốt hoảng gào bên ngoài: "Trương Phong! Dậy mau! Em mày uống th/uốc chuột rồi!"
Bố con tôi vội đưa em gái đến trạm xá làng. Vùng quê không có máy rửa dạ dày, bác sĩ chỉ truyền nước cho em ấy mấy ngày.
Em gái tôi hôn mê bất tỉnh, cả hai bố con tôi đều tưởng em ấy không qua khỏi. Bố tôi còn tính toán chỗ ch/ôn cất.
Theo luật làng, đàn bà t/ự t* không được ch/ôn trong đất nhà.
Bố tôi lên núi tìm mảnh đất hoang, đào huyệt sẵn, định kéo x/á/c em gái từ trạm xá lên ch/ôn vội.
Nguyệt Nguyệt g/ầy gò, mấy ngày truyền nước khiến chút thịt còn lại cũng biến mất.
Tôi cõng th* th/ể lạnh ngắt của em ấy trên con đường núi gập ghềnh, nước mắt giàn giụa: "Bố ơi... có phải chúng ta gi*t em không?"
Bố tôi liếc nhìn th* th/ể em gái: "Tại bố nuông chiều nó quá! Không biết hi sinh cho gia đình, tưởng ch*t là xong ư? Đúng là đứa con bất hiếu!"
Th* th/ể em gái được đặt xuống huyệt.
Tôi để chiếc kẹp tóc - món đồ em ấy yêu thích nhất - bên cạnh.
Bố tôi cầm xẻng định lấp đất.
Những hòn đất vàng rơi lả tả lên người em gái.
Bỗng tôi gi/ật mình thấy ngón tay em ấy gi/ật giật.
Một tiếng ho sặc sụa vang lên, như bị đất cát lấp kín cổ họng.
Tôi nhảy ùm xuống hố, vừa mừng vừa nắm ch/ặt tay em gái: "Nguyệt Nguyệt! Em còn sống!"
Em gái tôi trợn mắt nhìn chằm chằm bầu trời đêm, lâu lâu sau mới ngồi dậy, phủi đất trên người, bình thản nói: "Anh, em muốn về nhà."
Thấy em gái tỉnh lại, bố tôi vội vứt xẻng, cùng tôi bế em ấy lên.
Trên đường về, Nguyệt Nguyệt ngồi thu lu trên xe ba gác, mái tóc rối bù bay trong gió.
Tôi thấy lạ kỳ.
Từ sau khi sống lại, em gái bình thản đến đ/áng s/ợ, không khóc không hờn, như mặt hồ ch*t.
Về tới nhà, mẹ tôi định lao tới ôm em ấy như mọi khi, nhưng vừa thấy mẹ, em gái liền lùi từng bước như gặp người lạ, lưng dựa cả vào tường.
Bố tôi vào bếp nấu cá - hai con cá do Lý Mặt Rỗ mang tới bồi dưỡng cho em gái.
Đàn ông sau "đêm leo rào" thường mang quà đến nhà gái.
Nhà Lý Mặt Rỗ nghèo, chỉ tặng được cá.
Nhưng gã đã khoe khoang khắp làng về "cảm giác tuyệt vời" với em gái tôi, khiến lũ đàn ông khác thèm nhỏ dãi.
Bố tôi đoán chừng, vài ngày tới sẽ có thêm đàn ông mò vào nhà.
Quà cáp chất đầy, đem lên huyện b/án được tiền, cũng tích cóp cho tôi được ít tiền cưới vợ.
Dù làng có tục "đêm leo rào" thỏa mãn d/ục v/ọng, nhưng đàn ông vẫn muốn cưới vợ đàng hoàng.
Con gái chưa chồng chỉ cần kết hôn là có quyền đóng cửa, chấm dứt những đêm leo rào.
Bố tôi không muốn tôi dùng chung đàn bà với kẻ khác, ông cho rằng đó là nh/ục nh/ã.
Từ sau lần trở về từ núi, Nguyệt Nguyệt như biến thành người khác.
Trước kia em ấy thường nhường cá nhường thịt, dành hết phần ngon cho cả nhà.
Lần này em ấy lại một mình ăn sạch hết hai đĩa cá.
Mẹ tôi nép vào góc tường, ánh mắt đầy sợ hãi dõi theo từng cử động của em gái.
Nguyệt Nguyệt đ/ập mạnh đũa xuống bàn, đứng dậy lạnh lùng nói: "Con vào phòng nghỉ, dưỡng sức để tối còn hầu hạ đàn ông."
Nghe câu ấy, bố tôi và tôi nhìn nhau sửng sốt.
Phải chăng lúc cận kề cái ch*t khiến em gái giác ngộ, chấp nhận tục lệ này?
Thực ra bố tôi định cho em gái nghỉ vài hôm rồi mới mở cổng.
Nhưng Nguyệt Nguyệt phẩy tay: "Không cần."
Nụ cười mãn nguyện nở trên mặt bố tôi: "Nguyệt Nguyệt, con thật sự trưởng thành rồi. Hiểu ra là tốt! Đợi anh con cưới vợ xong, bố sẽ lo đám cưới cho con.”
Chương 6
Chương 6
Chương 9
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 11
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook