Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Bà Lão Mặt Mèo
- Chương 1
Thành phố Tân Cảng, từng là tiên phong công nghiệp hóa, một thời là một trong những đô thị huy hoàng nhất vùng Đông Bắc. Nhưng cùng với quá trình chuyển đổi của các khu công nghiệp cũ, Tân Cảng không tìm được hướng phát triển phù hợp. Hàng loạt nhà máy đóng cửa khiến dân chúng mất kế sinh nhai, dần dà bỏ về các thôn làng lân cận, biến nơi đây thành 'thành phố m/a' hoang lạnh.
Người ta nghĩ, dù thành thị có suy tàn thì đồng ruộng vẫn đủ nuôi sống họ. Câu chuyện hôm nay xảy ra tại Tây Phong thôn - một ngôi làng cách Tân Cảng không xa.
Nằm ở phía tây Tân Cảng, Tây Phong thôn nổi tiếng với những vụ lúa bội thu không những đủ ăn mà còn mang lại thu nhập khá cho dân làng. Cái tên 'Tây Phong' mang hàm ý vùng đất trù phú phương tây. Nhưng thứ giúp dân làng ki/ếm bộn tiền lại là một nghề không mấy sáng sủa: nghề làm mũ.
Vốn dĩ làm mũ chẳng có gì x/ấu, vấn đề nằm ở nguyên liệu của Tây Phong thôn. Họ không dùng lông chồn - đặc sản Đông Bắc, cũng chẳng dùng da lợn hay da dê thông thường, mà dùng da mèo. Người đời bảo mèo có chín mạng, nhưng những con mèo đến Tây Phong thôn dẫu có chín trăm mạng cũng không thoát kiếp bị l/ột da x/ẻ thịt.
Thời hoàng kim của nghề mũ, nhà nào trong làng cũng cử người đi săn mèo khắp các thôn lân cận, thậm chí vào tận phố thị. Ở Tân Cảng, khi con người dần đ/á/nh mất vị thế, lũ mèo hoang chiếm lĩnh các ngóc ngách thành phố. Đi trên phố, đâu đâu cũng thấy từng đàn mèo len lỏi - phần lớn bị chủ bỏ rơi khi họ âm thầm ra đi, số ít khác được đồn là 'nhập lậu' từ biên giới Trung-Nga, tranh giành sự sống với lũ mèo địa phương đang đói meo giữa đô thị điêu tàn.
Dân Tây Phong thôn nh/ốt mèo bắt được vào một căn nhà cổ đầu làng. Tòa nhà trăm tuổi vốn là nơi trú ngụ của mèo hoang, nay được tu sửa thành xưởng chế biến mũ da.
Nhưng nghề mũ da mèo đột ngột gián đoạn vì một sự cố kỳ quái. Lý M/a Tử - kẻ chuyên gi*t mèo trong xưởng - xuất thân từ gia tộc hành hình. Ông cố hắn từng là đ/ao phủ nha môn, ông nội và cha làm nghề mổ lợn cả đời. Đến đời Lý M/a Tử, nghề gi*t mổ được áp dụng sang... mèo.
Đêm xảy ra sự việc, Lý M/a Tử đang làm việc trong xưởng. Do mũ b/án chạy, trưởng thôn Vương Hữu Điền yêu cầu hắn tăng ca để kịp cung ứng da mèo.
Khoảng mười hai giờ đêm, tiếng thét k/inh h/oàng vang lên. Người đầu tiên nghe thấy là cán bộ thôn Ngô Đại Cường - phụ trách sản xuất mũ. Sợ xưởng có biến, hắn dẫn vợ chạy đến.
Khi hai vợ chồng mở cửa phòng gi*t mổ, cảnh tượng trước mắt khiến họ kinh hãi. Lý M/a Tử đang dùng d/ao rạ/ch mặt mình, miệng gào thét: 'Đừng vồ ta! Cút đi!'
Ngô Đại Cường đứng hình vài giây rồi lao đến gi/ật con d/ao. Lúc này, da mặt Lý M/a Tử đã lủng lẳng, m/áu từ khuôn mặt nát bét chảy dọc thân thể xuống tận chân vợ Ngô Đại Cường. Người đàn bà lập tức ngất xỉu.
Lý M/a Tử được c/ứu sống nhưng khuôn mặt biến dạng kinh dị. Từ một kẻ ngang ngược, hắn trở nên nhút nhát, chỉ cần tiếng động nhỏ cũng khiến hắn sợ vãi phân. Dân làng đồn đoán do gi*t quá nhiều mèo nên bị yêu mèo b/áo th/ù.
Vương Hữu Điền vốn không tin m/a q/uỷ, nhưng vụ việc quá dị thường. Dưới sự thúc giục của các cụ cao niên, hắn mời một thầy bói lừng danh về trừ tà. Thầy bói đi quanh khu xưởng, lẩm bẩm câu thần chú.
Sau đó, thầy kéo Vương Hữu Điền ra nói: 'Các người đã gi*t một con Kim Hoa Miêu - loài mèo chín mạng trong truyền thuyết. Các người đoạt mạng nó, nó tức gi/ận hóa thành yêu quái b/áo th/ù. Yêu vật này có thể biến hình thành người, tuyệt đối đừng trêu chọc.'
Thầy bói yêu cầu ch/ôn cất xươ/ng mèo dưới chân núi đầu làng, dựng bia tưởng niệm để tạ tội với yêu mèo, đồng thời cấm s/át h/ại mèo mãi mãi. Cuối cùng, thầy dặn: 'Nếu có người lạ đến ở căn nhà này, không được đuổi đi. Rất có thể đó là hóa thân của yêu mèo. Hãy cung phụng đầy đủ, mặc kệ họ muốn làm gì thì làm.'
Chương 7
Chương 9
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook