Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Sau đó, điện thoại tôi nhận được thông báo chuyển tiền. Liếc nhìn, đúng là số tiền thỏa thuận, ngay cả phần cuối cùng cũng không thiếu. Nhưng tổng số tiền này còn chưa bằng một buổi biểu diễn thương mại của Hồng Tinh. Tôi nhận lấy mà lòng không chút áy náy: "Cảm ơn chị."
"Tôi còn có việc muốn nhờ." Chị Dương bỗng dưng gạt bỏ vẻ kiêu ngạo ban đầu, trở nên tiều tụy. Chị nghiêm mặt nhìn tôi: "Có cách nào để biến người thành q/uỷ không? Loại oan h/ồn ám ảnh, cực kỳ lợi hại ấy."
Nghe vậy, tay tôi khẽ siết ch/ặt, suýt nữa thì gi/ật đ/ứt lông Hồ Vân Sơn. May mà hắn thè lưỡi li /ếm tay, tôi mới tỉnh táo lại. Nhìn chị Dương, tôi khẽ cười: "Người ch*t, đều sẽ hóa thành m/a cả thôi."
"Loại đó vừa ch*t đã bị đưa về âm phủ, không phải thứ tôi muốn." Chị Dương rút từ chiếc túi hàng hiệu giới hạn toàn cầu ra một xấp tài liệu đưa cho tôi, giọng trầm xuống: "Tôi sắp ch*t rồi, nhưng tôi không cam tâm."
Không cam tâm nên muốn hóa thành q/uỷ dữ? Nếu dễ dàng thế thì những người oan khuất trước khi ch*t chỉ cần hét câu "ta làm q/uỷ cũng không tha cho ngươi" là tự b/áo th/ù được rồi.
Tôi tiếp nhận tài liệu, liếc qua. U/ng t/hư gan giai đoạn cuối, nhiều nhất còn 3 đến 6 tháng, mà báo cáo kiểm tra đã từ hơn tháng trước. Chả trách chuyện Hồng Tinh lại gấp gáp đến thế.
"Tôi đã hỏi các A Tán ở Thái Lan - những người tạo cổ man đồng cho Hồng Tinh. Cách họ biến người ch*t thành q/uỷ khiến tôi thấy gh/ê t/ởm." Chị Dương lại đưa điện thoại cho tôi xem. Đó là camera phòng ngủ, một người đàn ông đẹp trai đang tựa lưng trên giường nhâm nhi rư/ợu vang, mắt liếc xuống dưới. Bên cạnh, ba cô gái ăn mặc mát mẻ đang bò như mèo, một thì ngậm kẹo mút, một ngồi trên tay người đàn ông, còn một thì...
"Chồng tôi, tốt nghiệp cấp hai đi làm quần chúng ở trường quay." Chị Dương khẽ cười kh/inh khích, "Liều lĩnh nhưng tinh ý, có chí tiến thủ, chịu khó chịu khổ, coi như do một tay tôi dìu dắt."
"Giờ anh ta sở hữu hai studio, bốn công ty truyền thông mạng, đám này toàn tiểu streamer do anh ta ký hợp đồng."
Giới này đúng là biết chơi thật. Tôi liếc nhìn một cô đang nắm tay người đàn ông... không nhịn được ho nhẹ: "Đàn ông mà, không tr/ộm vụn thì cũng vụng tr/ộm. Môi trường của anh ấy toàn cám dỗ, bình thường thôi."
Hồ Vân Sơn trong lòng tôi bất mãn dùng đuôi cáo cù vào người. "Em là loài chó, trung thành mà!" Tôi vội vỗ về. Con cáo này không chịu thiệt chút nào.
Chị Dương liếc tôi, ánh mắt toát lên vẻ tuyệt vọng: "Lúc tôi gặp anh ấy, tôi 27 tuổi, sự nghiệp đã khởi sắc. Anh ấy mới 18, làm trợ lý trường quay, quanh quẩn trước sau gọi chị, chị rối rít, xử lý việc rất linh hoạt."
"Tôi đưa anh ấy vào công ty, bắt đầu từ vị trí trợ lý. Hồi đó anh ấy trẻ, đẹp trai, cũng không thiếu cám dỗ, nhưng anh ấy đều kiên trì vượt qua, luôn ở bên tôi."
"Hai năm đầu, tôi không mấy tin tưởng anh ấy. Nhưng bất kể chuyện gì, lúc nào quay lại, anh ấy vẫn ở đó, giúp tôi vô điều kiện."
"Con người ta..." Chị Dương rút hộp th/uốc trong túi, châm một điếu, "đặc biệt là phụ nữ, luôn có lúc yếu lòng, chỉ muốn dựa vào ai đó. Rồi việc giao cho anh ấy ngày càng nhiều, ng/uồn lực cũng thế."
"Từ một chú chó con ngoan ngoãn, anh ấy dần mọc nanh vuốt, lập studio riêng, dùng ng/uồn lực đẩy nghệ sĩ của mình lên."
Chị phả làn khói, cười khẽ với tôi: "Năm thứ sáu quen nhau, anh ấy đã mở hai studio, quản lý hơn chục nghệ sĩ khá nổi, thường xuyên tranh giành tài nguyên với nghệ sĩ bên tôi."
"Chuyện này trong nghề thường xảy ra. Tôi tưởng chúng tôi chỉ dừng ở mức này, chưa đến mức x/é mặt."
"Năm thứ bảy quen nhau, công ty truyền thông của anh ấy khai trương. Anh ấy 24 tuổi, trẻ tuổi thành đạt, phong thái hơn hẳn ngày tôi mới gặp."
"Ng/uồn lực của anh ấy và tôi chồng chéo, khó tránh va chạm. Trong tiệc rư/ợu, tôi nhìn các nữ nghệ sĩ, streamer nịnh bợ anh ấy, những nhà đầu tư nam nữ đ/á/nh giá anh ấy, ám chỉ đổi thân thể lấy tài nguyên. Chua xót, nhưng cũng có chút thành tựu."
"Như Hồng Tinh, do một tay tôi đẩy lên. Còn anh ấy, qua tay tôi, sự nghiệp còn hơn cả tôi, như sói hoang cư/ớp đoạt tài nguyên của chính tôi."
"Trong nghề khó tránh người biết qu/an h/ệ chúng tôi, mặt ngoài tán dương, sau lưng lại châm chọc."
"Tôi tưởng chúng tôi đã đi đến hồi kết. Nhưng trong hoàn cảnh đó, trước mặt mọi người, anh ấy đột nhiên cầu hôn tôi." Chị Dương ngậm điếu th/uốc, chỉ nhớ lại thôi mắt đã ngân nước. Khóe miệng cong lên nụ cười hạnh phúc: "Lúc đó anh ấy 24 tuổi, tài sản trăm tỷ. Tôi 33. Bảy năm bên nhau, chỉ vài người nội bộ biết, chưa từng công khai."
"Anh ấy thật sự..." Miệng chị Dương ngậm th/uốc run nhẹ. Chị cười khẽ: "Cầu hôn trong hoàn cảnh ấy, tôi định từ chối, nhưng nhìn vẻ kinh ngạc của mọi người cùng ánh mắt gh/en tị của các nữ nghệ sĩ, lòng tôi sướng lắm, nên nhận lời."
"Sau này, anh ấy nói mọi nỗ lực đều để xứng đáng với tôi." Chị Dương thở dài, rít một hơi th/uốc dài. Nghe đến đây thì ít nhất bảy năm đầu, chồng chị cũng tốt.
Tôi ôm Hồ Vân Sơn, lặng lẽ nhìn chị Dương châm thêm điếu th/uốc, chờ đoạn kế tiếp. Rốt cuộc trong camera kia là màn kịch nóng bỏng 1 vs 3!
"Đến đây thì nghe rất hạnh phúc phải không?" Chị Dương châm th/uốc, hít sâu, "Giờ nghĩ lại khoảnh khắc ấy, tôi vẫn thấy hạnh phúc. Anh ấy ở thời điểm đẹp nhất của sự nghiệp và tuổi trẻ, bất chấp mọi trở ngại cầu hôn tôi, yêu say đắm."
"Nhưng sau hôn nhân, sự say đắm ấy cứ như..." Chị Dương không biết diễn tả sao, lắc lắc điếu th/uốc. Bỗng chị bóp tắt: "Như ngọn lửa bùng ch/áy rồi tắt ngấm. Dĩ nhiên do qu/an h/ệ vòng tròn và lợi ích, đã cầu hôn mà không cưới thì chỉ có x/é mặt, cả hai đều khổ. Nhưng sau khi kết hôn, anh ấy dường như..."
"Đạt đỉnh cao rồi chìm vào hụt hẫng!"
Chương 16
Chương 12
Chương 7
Chương 17
Chương 37
Chương 12.
6
Bình luận
Bình luận Facebook