Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi tên Lộ Huỳnh, một nhà văn chuyên viết truyện kinh dị.
Chỉ vì thờ ơ đứng nhìn một sản phụ ch*t oan, tôi bị oán khí mãnh liệt của cô ấy kéo vào một ngôi làng âm u.
Lúc này, loa phát thanh trên cột điện đang phát đi phát lại: "Mời các thám tử đến nhà thôn trưởng tập hợp..."
1
Đây là một ngôi làng vô cùng hoang vắng. Từ cổng làng đi vào cả quãng đường dài, tôi chẳng thấy bóng người.
Phần lớn nhà cửa đổ nát, cỏ dại mọc um tùm.
Còn về nhà thôn trưởng mà loa phát thanh nhắc đi nhắc lại, tôi càng không biết nằm ở đâu.
Không biển chỉ dẫn, không dân làng để hỏi thăm, tôi đành men theo con đường giữa làng bước tiếp.
Bầu trời xám xịt, tựa hồ sắp đổ cơn mưa giông.
May mắn thay, khi đi thêm một đoạn nữa, tôi đã nhìn thấy một khu sân có bóng người qua lại.
Ngay lúc ấy, tiếng loa dừng bặt, thay vào đó là hồi đếm ngược: "Mười, chín, tám..."
Hồi đếm ngược bất ngờ tựa lời thúc mệnh, khiến tôi vô thức chạy nhanh vào sân.
Lúc này tôi mới nhìn rõ trong sân đã đứng chín người, bảy nam hai nữ, thêm tôi nữa là đủ mười.
Mọi người đều nhíu ch/ặt mày, bàn tán xôn xao.
Một gã đàn ông cao lớn lực lưỡng có giọng nói sang sảng nhất: "Đ** mẹ chỗ q/uỷ quái nào đây? Thằng chó nào dám lôi lão tới đây? Để lão bắt được thì gi*t không chừa!"
Tôi đang định tìm người hiền lành hỏi thăm tình hình, thì nghe tiếng "két" vang lên, cánh cửa gỗ chính mở ra từ bên trong. Một ông lão tóc bạc bước ra.
Ông lão nở nụ cười hiền hậu: "Hẳn các vị là những thám tử mà lão mời tới đây."
"Xin tự giới thiệu, lão là thôn trưởng Làng Q/uỷ, họ Lâm."
Người đàn ông lực lưỡng lúc nãy bước sát tới trước mặt Lâm thôn trưởng, giọng điệu bực bội: "Là ông lôi tôi đến chỗ q/uỷ quái này hả?"
Lâm thôn trưởng làm như không nghe thấy, thò tay vào túi lấy ra một túi ni lông đen, vừa móc đồ vừa nói tiếp: "Đây là tiền đặt cọc cho mọi người, khi xong việc sẽ thanh toán đủ."
Do đứng gần nhất, người đàn ông vạm vỡ nhận tiền trước. Vừa thấy tờ tiền, mặt hắn đột nhiên tái mét, ném phịch xuống đất. Hai tờ tiền bay lả tả, những lời ch/ửi thề liên tiếp phun ra.
Tôi nhìn xuống đất, cũng gi/ật mình.
Đúng là tiền thật, nhưng không phải tiền cho người sống - mà là tiền âm phủ.
Cô gái đứng cạnh tôi lùi lại phía sau, r/un r/ẩy nắm lấy vạt áo tôi.
Tôi xoa dịu cô bằng cách nắm lấy tay cô.
Một mỹ nhân cao ráo tóc uốn sóng lớn thì níu tay người đàn ông đeo kính râm, khẩu trang che kín mít đứng cạnh, nào ngờ bị hắn lạnh lùng rũ ra.
Người đẹp đành ngượng ngùng đứng sau lưng một quý ông trung niên.
Vị này rất lịch sự, ân cần an ủi cô đừng sợ.
Gã lực lưỡng hoàn toàn nổi đi/ên vì tờ tiền âm phủ, giơ tay định bóp cổ thôn trưởng. Nào ngờ ông lão dễ dàng khóa ch/ặt cổ tay hắn, khiến gã đàn ông gần hai mét kêu gào thảm thiết.
Mãi đến khi hắn xin tha, thôn trưởng mới cười hiền thả hắn ra.
Gã lực lưỡng trừng mắt nhìn thôn trưởng, giọng điệu hung hăng nhưng lời nói lại hèn nhát: "Cha nội không đụng được mày thì tránh!"
Hắn nói xong bất chấp hướng ra cửa, thôn trưởng vẫn cười nhìn theo, như đang ngắm nghía một kẻ ngỗ nghịch.
Thế nhưng vừa bước khỏi sân, bên ngoài bỗng xuất hiện vô số sợi tơ vô hình xuyên qua khắp cơ thể hắn. Trong chớp mắt, thân thể người đàn ông bị x/é thành trăm mảnh.
M/áu phun tóe khắp nền đất.
"Á——"
"Ọe——"
Tiếng hét và nôn mửa nối nhau vang lên, rồi tất cả chìm vào im lặng chưa từng có.
Lâm thôn trưởng sắc mặt không đổi, chỉ quay vào nhà gọi lớn: "Bà già, cửa bẩn rồi, ra quét đi!"
Bên trong văng ra tiếng m/ắng của lão bà: "Ông không có tay à? Tôi cắm chổi vào lưng quần đấy à?"
Lâm thôn trưởng ngượng ngùng: "Khiến mọi người chê cười rồi."
Chẳng ai cười nổi.
Chứng kiến một người sống ch*t thảm thương trước mặt, ai nấy đều không thể chấp nhận ngay được.
Cô gái nãy giờ vẫn níu tay tôi vốn đã rơm rớm nước mắt, giờ khóc nức nở: "Rốt cuộc đây là nơi nào vậy? Đáng sợ quá..."
Tôi há hốc miệng, không thể trả lời cô ấy, bởi chính tôi cũng muốn hỏi câu đó.
Ánh mắt tôi lướt qua chàng trai đeo kính bên cạnh, hai chân cậu ta run lẩy bẩy, dưới chân còn vũng nước - hóa ra cậu ta sợ đến mức đái ra quần.
Vợ thôn trưởng cầm chổi ra, quét đám thịt vụn ngoài sân như quét rác, cuối cùng để lại vũng m/áu loang lổ, minh chứng rõ ràng mọi chuyện vừa xảy ra không phải là mơ.
2
Cái ch*t của gã lực lưỡng chỉ như đoạn nhạc dạo đầu, thôn trưởng tiếp tục phát tiền âm phủ trong túi ni lông, mỗi người hai trăm.
Lần này, không ai dám ném tiền xuống đất, dù sợ hãi đến mấy cũng nắm ch/ặt trong tay.
Khi mọi người đều nhận tiền xong, thôn trưởng nói: "Hẳn mọi người đều tò mò về mục đích mời các vị đến đây, nhưng không vội. Trời đã tối, mời các vị về nhà trọ nghỉ ngơi, sáng mai tám giờ quay lại nhà lão, lúc đó ta sẽ nói rõ việc cần nhờ."
Gọi là nhờ vả, nhưng ông ta chẳng có chút thái độ c/ầu x/in nào.
Thôn trưởng nói xong quay vào nhà, mọi người không biết nhà trọ ở đâu nhưng không ai dám hỏi.
Đúng lúc mọi người nhìn nhau ái ngại, người đàn ông lạnh lùng vô lễ lúc nãy lên tiếng: "Ông không còn điều gì cần nói với chúng tôi sao? Đã mời chúng tôi đến điều tra, hẳn ông cũng không muốn trước sáng mai, tất cả đều ch*t sạch?"
Chương 6
Chương 5
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 6
Chương 17
Bình luận
Bình luận Facebook