Khu Dân Cư Máu Đỏ: Mười Ngày Với Những Câu Chuyện Kỳ Bí

Buổi lễ siêu độ này, định nướng sống ba người trên bệ cao!

Tiếng thét x/é lòng vang lên từ bên trong bệ thờ kín mít. Ba người họ đi/ên cuồ/ng đ/ập vào những tia sáng tròn như kén tằm, nhưng hoàn toàn không thể thoát ra.

Không chỉ vậy, ngọn lửa trên bệ thờ càng lúc càng bùng lên dữ dội, thậm chí bắt đầu lan tỏa ra xung quanh. Tựa hồ muốn nuốt chửng toàn bộ quảng trường ngầm.

Khương Tử Ngọc thấy vậy lập tức đứng phắt dậy, lao về phía chúng tôi:

- Chạy ngược lại mau!

Thấy tình hình, tôi cũng vội đứng dậy, chạy về phía hành lang dẫn đến thang máy, thoát khỏi biển lửa sắp hình thành.

Gió rít bên tai, nhìn cánh cửa thang máy đóng ch/ặt vĩnh viễn, tôi bỗng thẫn thờ. Quy tắc quả nhiên vẫn hiểm đ/ộc như thường.

Thứ dụ dỗ cư dân tranh giành...

Hóa ra lại là cái ch*t.

39

[Lưu ý: Sau Quy tắc Cửu Nhật, khu dân cư còn sống 3 người.]

[Quy tắc cộng đồng số 10: Đại hỏa lan tràn, khu dân cư bước vào thời khắc sinh tồn cuối cùng. Hãy rời đi sau 1 giờ sáng.]

Chúng tôi thở phào nhẹ nhõm. Quy tắc cuối cùng đã chỉ thẳng đường sống. Mười ngày khổ ải rốt cuộc cũng kết thúc.

Khu dân cư từng nhộn nhịp giờ đã tan hoang. Khắp nơi ngổn ngang xươ/ng trắng, không khí ngập mùi th/ối r/ữa và tanh tưởi.

Chỉ cần chờ thêm một tiếng nữa là có thể thoát khỏi nơi này. Chấm dứt tất cả những điều q/uỷ dị.

Nghĩ đến đây, tôi buông tiếng thở dài. Biết được quy tắc cuối cùng, chúng tôi chẳng muốn chờ đợi thêm giây nào, lập tức xuống lầu.

Đứng sẵn trước cổng khu dân cư, lặng lẽ chờ đợi khoảnh khắc 1 giờ sáng.

Nhưng thời gian trôi qua, tình hình lại trở nên kỳ quặc.

Bên ngoài cổng chính, ngọn lửa bỗng từ từ bốc lên. Chúng vây thành vòng tròn lớn, chặn kín lối thoát. Đồng thời theo thời gian, lửa tiến dần về phía cổng. Tựa như thủy triều, 'cuồn cuộn' tràn vào bên trong khu dân cư.

Vô hình trung, toàn bộ khu dân cư đã bị ánh lửa bao phủ. Quy tắc có nhắc đến 'đại hỏa lan tràn', chúng tôi từng tưởng tượng cảnh tượng tương tự. Nhưng không ngờ, ngọn lửa th/iêu đ/ốt lại tràn đến từ hướng đường sống. Và không ngừng nuốt chửng mọi thứ trên đường đi.

Thế này thì chạy đi đâu?

40

Trong cơn hoảng lo/ạn, chúng tôi vội chạy đến các cổng khác. Nhưng cổng phụ hay cửa sau cũng đều cùng cảnh ngộ. Ngay cả từng tấc tường ngoài kia.

Lửa, ở khắp mọi nơi.

Lúc này, cả ba chúng tôi đều nản lòng. Rõ ràng 1 giờ sáng đã cận kề, nhưng quy tắc chẳng có ý định cho chúng tôi rời đi.

- Quả nhiên là quy tắc hiểm đ/ộc, đến phút cuối vẫn muốn đùa giỡn với chúng ta sao?

Khương Tử Ngọc lẩm bẩm, rõ ràng cũng choáng váng trước cảnh tượng. Đường đều bị chặn hết, còn đi cái nỗi gì.

Tôi nhìn biển lửa ngút trời, thở dài nói:

- Mục đích của quy tắc, e rằng là muốn mọi người cùng ch*t chung.

Có lẽ nó chưa từng muốn cho ai sống sót. Điều này cũng phù hợp với sự bi/ến th/ái, méo mó và đen tối xuyên suốt của quy tắc.

Cứ thế, chúng tôi đi vòng quanh khu dân cư hai ba vòng, thời gian cũng vượt quá 1 giờ sáng quy định, nhưng phương hướng thoát thân vẫn m/ù mịt.

Biển lửa đã vượt qua cổng và tường rào, tràn vào bên trong khu dân cư. Thậm chí đã chạm đến tường một số tòa nhà. Theo tốc độ lan rộng, nhiều nhất đến 2 giờ 30, toàn bộ khu dân cư sẽ bị nuốt chửng. Hóa thành tro tàn.

Tro bụi bay lượn trên trời như tạo thành đám mây đen dày đặc, tâm trạng chúng tôi chán nản tột độ. Thoát hết kiếp nạn này đến kiếp nạn khác, cuối cùng lại rơi vào cục diện ch*t chóc.

Vậy chúng ta là gì?

Kẻ thua cuộc thảm hại nhất ư?

Thật là một trò hề!

Không khí u ám đến băng giá, tôi đờ đẫn nhìn về tòa nhà số 1 cao nhất trong cụm.

Đúng lúc này, một địa điểm chợt lóe lên trong đầu tôi:

41

Trong tuyệt vọng, câu nói của tôi bất ngờ phá tan sự tĩnh lặng. Dịch Sơn và Khương Tử Ngọc đều quay phắt lại nhìn tôi. Ánh mắt họ lóe lên tia hy vọng mới.

- Ch*t ti/ệt! Sao lúc nãy tao không nghĩ ra!

Dịch Sơn đ/ập đùi đ/á/nh bốp, thậm chí thốt lên lời tục. Nếu trong khu dân cư có địa điểm ẩn giấu thích hợp làm lối thoát cuối cùng, thì chắc chắn là tầng hầm tòa nhà số 1.

Hành lang bí ẩn, quảng trường bị lửa nhấn chìm, nơi diễn ra Quy tắc lần thứ chín... Tất cả đều chứng minh sự đặc biệt của nó.

Nhìn biển lửa cuồn cuộn ngày càng gần, chúng tôi không dám chần chừ. Đã có ý tưởng mới, lập tức lên đường kiểm chứng.

Quả nhiên, sau khi lên thang máy ở tầng 10 tòa nhà số 1, nó lại từ từ khởi động, đưa chúng tôi xuống tầng hầm.

Nhìn thấy bức tranh tường âm u trong hành lang, cảm giác phấn khích trào dâng trong đầu tôi. Đường sống, nhất định ở ngay trước mắt!

Khoảnh khắc này, chúng tôi gần như không chút do dự, lao thẳng về phía trước. Dù trước mắt là bóng tối vô tận, nhưng tất cả đều tin rằng, cuối con đường sẽ là sinh lộ cuối cùng.

Tựa hồ cảm nhận được tiến độ của chúng tôi, biển lửa bên ngoài cũng lan nhanh hơn. Trong chớp mắt, khiến cả bên trong tòa nhà số 1 trở nên nóng bỏng.

Nhiệt độ cao truyền xuống đất khiến không khí trở nên ngột ngạt. Dị thường như vậy, rõ ràng đang thúc giục chúng tôi tiến lên.

Tôi dồn hết sức lực, lao đi như đi/ên cuồ/ng. Chẳng mấy chốc vượt qua khu vực 'lịch sử' trong bức tranh tường. Đến vùng 'vết cào', hay đúng hơn là dấu tay.

Nhưng không ngờ, những vết tay xoắn vặn sắc nhọn kia đột nhiên hóa thành từng đám khói đen, tựa như hình dáng những cánh tay. Chặn ngang phía trước.

Đồng thời, những tiếng khóc than thảm thiết vang lên hai bên. Như có hàng trăm người tụ tập gào thét.

- Đây là oan h/ồn năm xưa muốn kéo chúng ta ch*t chung sao?

Nhưng trước sinh tử, tôi không thể bận tâm nhiều, chỉ biết gạt bỏ mọi suy nghĩ, tiếp tục lao về phía trước.

Danh sách chương

4 chương
27/01/2026 09:01
0
27/01/2026 09:00
0
27/01/2026 08:59
0
27/01/2026 08:57
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu