Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Hai triệu đó, tôi giấu hết trong bức tượng đồng của con gái tôi. Muốn lấy thì cứ c/ắt ra mà mang đi."
Ông Ao lần này tin thật, sai người khiêng tượng đồng Trình Vũ về, chuẩn bị c/ắt đế tượng.
Trình Binh liếc nhìn: "Tượng đặc ruột thế này, dùng c/ưa máy c/ắt đến tết Công gọt à? Mang bình oxy và axetylen lại đây, cái đó nhanh hơn."
Tôi lập tức hiểu Trình Binh định làm gì.
Th* th/ể Nghiệt đã th/ối r/ữa mấy tháng trời, trong bức tượng đồng chắc chắn đầy khí mê-tan. Đồng kín hơn bê tông nhiều, toàn bộ khí đ/ộc bị nén ch/ặt không thoát được. Nói cách khác, bức tượng giờ đây chẳng khác nào một bình gas khổng lồ!
Trình Binh định cùng họ ch*t chung!
Tôi vội nói với ông Ao: "Vì nghi ngờ với tôi đã được gỡ bỏ, tôi không cần phải ở lại đây nữa chứ?"
Ông Ao gật đầu: "Tao biết chỗ mày ở. Nếu để tao phát hiện mày hé răng nửa lời..."
Tôi ngắt lời: "Ông yên tâm, tôi tuyệt đối không tiết lộ gì."
Hai tay chân đã khiêng bình oxy vào. Tôi không ngoái lại, phóng thẳng ra ngoài, chạy như m/a đuổi.
Cho đến khi ngọn lửa nuốt chửng tất cả.
13
Lính c/ứu hỏa moi những th* th/ể ch/áy đen từ đống đổ nát. Trong đó có một x/á/c ch*t vừa th/ối r/ữa nặng lại ch/áy khét nhất khiến cảnh sát đ/au đầu không hiểu vì sao.
Con d/ao cắm trên đùi Trình Binh lại thu hút sự chú ý của công an. Họ quy vụ này thành hoạt động xã hội đen, theo dây leo giây mò ra được bà Ao.
Bà ta bị bắt khi đang tìm cách trốn ra nước ngoài. Cảnh sát phát hiện vô số kim cương và thỏi vàng trong vali của bả.
Tôi viết mấy lá thư tố cáo gửi đến trường học. Nội dung và chứng cứ bên trong đều do tôi dày công sưu tầm, tôi tin chắc chúng sẽ có ích.
Nghe nói những lá thư đó gây chấn động lớn trong thời gian ngắn, nhưng rồi mọi chuyện lắng xuống như cục đ/á chìm nghỉm dưới đáy biển.
Vị giáo sư hướng dẫn hẹn tôi ra ngoài, hả hê ném mấy lá thư tố cáo trước mặt.
"Đấu với tao, mày còn non lắm."
Tôi cười khổ.
Giáo sư hướng dẫn của hắn cũng có giáo sư hướng dẫn riêng. Lá thư tố cáo nhỏ nhoi này trước mạng lưới qu/an h/ệ chằng chịt, đâu dễ gì lay chuyển được.
Nhưng tại sao tôi vẫn viết thư?
Có lẽ trong thâm tâm, tôi vẫn tin pháp luật đại diện cho "công bằng và chính nghĩa".
"Thầy làm nhiều chuyện bất nhân đến thế, thật sự không sợ báo ứng sao?"
Vị giáo sư cười ha hả: "Nhân quả báo ứng gì? Toàn là giấc mơ viển vông của lũ nghèo hèn, mấy cái tự an ủi thôi! Gi*t người phóng hỏa đeo đai vàng, sửa cầu bồi lộ chẳng toàn thây m/a. Kể tao nghe xem, tên á/c nhân nào thật sự chịu báo ứng?"
Hắn cầm lá thư x/é nát, ném vào mặt tôi rồi phủi áo bỏ đi.
Đột nhiên, một tiếng n/ổ vang lên ngoài cửa.
Tôi chạy vội ra thì thấy vị giáo sư nằm bẹp dưới đất, chân tay gi/ật giật.
Một quả tạ lạc đâu rơi xuống, trúng ngay đầu hắn.
Cảnh sát nhanh chóng có mặt, hỏi tôi chuyện gì xảy ra.
Tôi nhún vai.
"Không biết nữa, chắc là báo ứng thôi."
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 10
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook