Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Đi dọc hành lang, hình ảnh Mạnh Hạo bị thương cứ đọng mãi trong đầu tôi.
Tiếng bước chân từ phía sau vang lên chậm rãi khiến tôi dừng bước. Nam Ca tiến lại gần, vẫn nở nụ cười quen thuộc: "Trịnh Lâm này, có người tố cáo Mạnh Hạo là cảnh sát ngầm. Em nghĩ, có cách nào thử lão ta không?"
Tôi quay đầu: "Vậy nên hôm qua anh đã tr/a t/ấn hắn, x/é toạc vết thương của hắn?"
Nam Ca gi/ật mình: "Sao em biết là anh làm?"
Tôi chằm chằm nhìn hắn không chớp mắt: "Tôi từng đọc nhiều tin tức, những kẻ trong đường dây buôn người thường vô tình nhất. Tôi tưởng đó là giả, cho đến khi gặp anh - kẻ tà/n nh/ẫn nhất tôi từng thấy. Ngoài anh ra, tôi không nghĩ ra ai khác... Hơn nữa, vết thương của hắn bị x/é toạc một cách tà/n nh/ẫn."
Nam Ca bật cười lớn sau khi nghe xong: "Em quả thật thông minh, cô ấy nói không sai... Dù sao thì đây là bài học, thấy chưa? Bất kỳ ai bị tổ chức nghi ngờ, dù có phải người nhà hay không, đều sẽ kết thúc như vậy."
Tôi hỏi: "Cô ấy là ai? Anh nhắc mấy lần rồi."
Nam Ca ngừng cười: "Tạm thời chưa thể nói, một thời gian nữa cô ấy sẽ tới..."
Tôi không hỏi thêm, đột nhiên cảm thấy ngột ngạt, cảm giác như muốn phá vỡ vòng vây trong tuyệt vọng.
Tôi nhìn lớp vữa tróc lở trên tường và cột thu lôi ở phía xa.
Để tránh bị giám sát, nơi này khá hẻo lánh, thêm mùa hè nhiều sấm sét nên dễ bị sét đ/á/nh. Những mảng tường bị sét đ/á/nh n/ổ tung là bằng chứng rõ ràng, đó là lý do họ lắp cột thu lôi ở vị trí đó.
Nếu điện áp không ổn định, phòng phẫu thuật sẽ không thể vận hành.
Tôi bặm môi, lặng lẽ quan sát.
Nam Ca lại tiến sát hơn, giọng điệu q/uỷ dị: "Nghĩ giúp anh cách x/á/c nhận Mạnh Hạo có phải người của cục không. Nếu em không nghĩ ra, bọn anh sẽ xử lý hắn, thế nào?"
Tôi dường như đã thấy trước kết cục của Mạnh Hạo.
Ở nơi tội á/c ngập tràn này, không dung thứ dù chỉ một chút phản bội.
Anh ấy là vệt trắng tinh khiết giữa vũng bùn đen.
Hoặc bị kéo xuống vực sâu, hoặc bị lôi ra ném bỏ.
Tôi nuốt nước bọt, nhìn Nam Ca, mấp máy môi nhưng cuối cùng không thốt nên lời.
Nam Ca nói: "Hừ, không nghĩ ra được à? Anh dẫn em đi một chỗ."
Lời hắn vừa dứt, tiếng bước chân rời rạc vang lên phía sau.
Tôi từ từ quay đầu. Những cô gái cùng đến với tôi đều mặt mày tái mét, vài người tay còn dính m/áu chưa kịp rửa sạch.
Rõ ràng, họ cũng như tôi, vừa bị ép "luyện gan" bằng một người sống.
Cô gái đi đầu đặc biệt kh/iếp s/ợ, dù đeo kính dày nhưng vẫn thấy rõ đôi mắt đảo liên tục sau tròng kính.
Đôi tay cô run bần bật, mấy lần thọc vào túi quần đều không trúng.
Đang định nhắc nhở thì Nam Ca đã bước tới.
Hắn không nói không rằng, mở cửa sổ, bế cô gái lên rồi thẳng tay ném ra ngoài.
"Bụp..."
Bạn đã từng nghe tiếng bóng nước vỡ tung trên nền bê tông chưa?
Âm thanh ấy còn nặng nề gấp ngàn lần.
Tôi đờ đẫn bước đến bên cửa sổ.
Cô gái nằm bẹp dưới đất, cạnh đó là một đống thịt xươ/ng nát bét. Toàn thân cô co gi/ật, khuôn mặt méo mó.
M/áu tươi ồ ạt trào ra từ khóe miệng, cô sặc sụa ho vài tiếng rồi trợn mắt lìa đời.
"Áaaaa!"
Tiếng thét k/inh h/oàng vang lên từ đám con gái.
Nam Ca định bước tới, tôi túm ch/ặt tay hắn.
Trái tim tôi chìm xuống vực, cổ họng như ngậm băng: "Anh không định dẫn em đi sao?"
Nam Ca liếc nhìn tôi, rồi nhìn đám con gái: "Sau này đứa nào tỏ ra hèn nhát sẽ chung số phận. Mấy đứa biết bao nhiêu con bé đã ch*t ở đây không? Bọn anh không thiếu người..."
Đám con gái co rúm lại với nhau.
Nam Ca thu ánh mắt, ra lệnh "Đi" rồi dẫn tôi rời khỏi.
Hắn đưa tôi đến nơi đề chữ "Lab" - phòng thí nghiệm, bên trong bày la liệt những chiếc sọ người.
Có cái đã vỡ nát, có lẽ do rơi hoặc bị đ/ập vỡ...
Nam Ca hỏi tôi: "Biết những sọ người này là của ai không?"
Tôi lắc đầu.
Nam Ca nói: "Toàn là cảnh sát ngầm cả đấy, haizz, hy sinh để bảo vệ nhân dân... Nếu Mạnh Hạo là cục, lần sau vật trưng bày ở đây sẽ là hắn. Giờ thì em đã nghĩ ra cách chưa?"
Tôi lần lượt nhìn từng chiếc sọ, trong lòng thầm cúi đầu tưởng niệm.
Trước giờ, tôi chưa từng tưởng tượng thế giới lại có mặt tối tà/n nh/ẫn đến thế.
Trái tim lạnh giá của tôi giờ đây đã nát tan.
Tôi trơ lì đáp: "Nghĩ ra rồi! Để tôi thử Mạnh Hạo, đó chính là cách! Tôi sẽ tự tay x/á/c nhận hắn có phải cục hay không."
Thâm tâm tôi biết rõ, sớm muộn gì cũng đến ngày một trong hai kẻ - Nam Ca hoặc Mạnh Hạo - phải ch*t.
Hoặc là?
Nghĩ đến khả năng này, lòng tôi lại trĩu nặng.
Nam Ca vẫn say sưa ngắm nghía "tác phẩm" của hắn.
Hắn lấy từ góc phòng một xô nhỏ màu đen, mở nắp, múc thứ chất lỏng sánh bóng rồi xoa lên những chiếc sọ - đ/á/nh bóng chúng.
Tôi đứng phía sau, nội tâm dậy sóng cuồ/ng phong.
Giá tay tôi có con d/ao, tôi sẽ không do dự đ/âm ch*t hắn rồi mổ x/ẻ x/á/c hắn!
Nam Ca vừa đ/á/nh bóng vừa huýt sáo vui vẻ.
Tôi liếc nhìn xung quanh, ổ khóa phòng này là loại điện tử, loại sẽ vô dụng khi mất điện, không rõ kết nối với mạch nào.
Quan sát suốt quãng đường, tôi nhận ra Nam Ca thuộc tuýp người tự cao tự đại, ưa hưởng thụ. Việc ổ khóa không thiết kế lỗ cắm chìa cũng chứng minh điều đó.
Một lúc sau khi đ/á/nh bóng xong đống sọ, hắn dẫn tôi sang khu vực khác.
Đó là giá đèn hình hộp ba tầng, mỗi tầng đặt hơn chục lọ thủy tinh ngâm formaldehyd đựng các bộ phận cơ thể - tay, tai, miệng - kinh dị nhưng sống động đến rợn người.
Chiếc bình cuối cùng ngâm thứ giống lá gan, vẫn còn dính mạch m/áu, nhưng chất lỏng bên trong đục ngầu, trông như lá gan lợn bị ch/ặt nát tả tơi.
Chương 7
Chương 17
Chương 37
Chương 12.
6
Chương 6
Chương 26: Tín Điều
Bình luận
Bình luận Facebook