Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Mê Lộ Tội Nhãn
- Chương 3
Thần bà ăn uống cũng có quy củ riêng. Những món như gà rán, xiên nướng, trà sữa mà giới trẻ mê mẩn, bà chưa từng nếm qua. Ăn những thứ ấy bị coi là phạm vào thần thể, bà chạm cũng không dám chạm.
Hằng ngày, thần bà chỉ được dùng đồ cúng do tín chủ mang tới, người ta cúng gì ăn nấy, chẳng có quyền lựa chọn. Nghe mà thấy thương sao ấy...
Trong cơn mơ màng, thần bà đã đi tới trước mặt tôi. Vương Uy thuyết trình một tràng, bà liền chăm chú nhìn tôi hồi lâu.
"Gỡ băng che mắt ra, để ta xem."
Đôi mắt hổ phách của thần bà lấp lánh trên gương mặt non nớt, đầy vẻ huyền bí tựa lời hoa trong cõi mộng. Mùi hương khói trên người bà khiến tôi bỗng dưng đờ đẫn.
Bà đưa tay chạm nhẹ vào mắt trái của tôi, chỉ thốt lên một câu:
"Mắt trái là cội ng/uồn họa hại của con. Ta không xem được, chỉ có thể chỉ cho hai người một lối thoát."
"Lối nào?"
"Đôi mắt vốn là một cặp, khi bị chia lìa đã tạo nên mối nhân duyên giữa con và kẻ kia. Con phải đi tìm con mắt còn lại, đến lúc ấy ắt tự khắc giải đáp được nghi hoặc."
"Chúng tôi cứ thế đi tìm là được sao? Không cần làm gì thêm ư?"
"Đi đi."
Thần bà không nói thêm, vẫy tay ra hiệu cho chúng tôi rời đi. Bà cũng không nhận tiền công đức. Khi bước ra ngoài cổng, chúng tôi thấy vài người đang sốt ruột chờ đợi.
Không dám trì hoãn, chúng tôi vội vã rời đi.
Có được manh mối, Vương Uy lập tức vận dụng mọi mối qu/an h/ệ để truy tìm bệ/nh nhân từng cùng tôi ghép giác mạc. Mắt tôi hỏng một bên nên chỉ thay một miếng giác mạc, lẽ ra còn một miếng nữa được ghép cho người khác.
Kẻ đó rất có thể chính là hung thủ. Chúng tôi dùng chung giác mạc từ một đôi mắt, nên vô hình trung có thể chia sẻ tầm nhìn.
Nhưng thông tin người hiến tạng đã bị che giấu, kể cả thông tin người nhận cũng được bảo mật. Để tìm ra tung tích, chúng tôi nhiều lần bị từ chối thẳng thừng.
**05**
Vụ án bế tắc khiến Vương Uy vô cùng áp lực. Anh chia đội điều tra làm hai ngả.
Cảnh sát dẫn chó nghiệp vụ lùng sục các khu rừng quanh thành phố, cuối cùng tìm thấy chiếc vali đỏ bị bỏ lại.
Trong khu rừng hoang phía nam vườn quýt ngoại ô, chiếc vali đỏ đã bốc mùi hôi thối được phát hiện.
Khi mở vali, pháp y phát hiện bên trong là th* th/ể một phụ nữ. Cảnh sát tưởng đây là vụ án mạng hàng loạt giống hai nạn nhân nữ trẻ tuổi trước đó.
Nhưng sau khi giám định, nạn nhân này lớn tuổi hơn, nguyên nhân t/ử vo/ng rõ ràng, không có gì bí ẩn. Vết thương chí mạng nằm ở sau gáy, dường như do va đ/ập trong lúc cãi vã khiến mất m/áu quá nhiều dẫn đến t/ử vo/ng.
Danh tính nạn nhân nhanh chóng được x/á/c định: Quế Lệ Viên, một nữ giáo viên trung niên.
Tiểu Trần trong đội từng là học trò của Quế Lệ Viên, nhưng cậu ta chẳng buồn tiếc thương, thậm chí không thèm lại gần x/á/c ch*t, ngược lại tỏ vẻ gh/ê t/ởm.
Suốt mấy ngày liền liên lạc với người nhà nhưng không ai tới nhận th* th/ể, Vương Uy tức gi/ận m/ắng Tiểu Trần một trận.
"Giao việc mà làm ăn kiểu gì thế? Cô giáo cũ của cậu ch*t rồi mà cũng hờ hững thế à? Mau liên lạc người nhà tới nhận x/á/c đi!"
Tiểu Trần bực bội: "Em gọi điện bao nhiêu lần rồi, con gái bả nhất quyết không tới, còn đòi đoạn tuyệt qu/an h/ệ bảo đừng gọi nữa. Con trai thì mất tích, tìm mãi không ra."
"Rốt cuộc là có chuyện gì?"
Tiểu Trần nhăn mặt: "Cô Quế tính tình chẳng hay ho gì, học sinh bọn em đều không ưa. Bả đối xử với con cái cũng cực kỳ hà khắc..."
Qua tìm hiểu mới biết, Quế Lệ Viên chẳng có bạn bè thân thiết, dù dạy học nhiều năm nhưng không học trò nào thực sự quý mến bà.
Bà dạy toán tại một trường cấp hai huyện, dáng người g/ầy guộc, khuôn mặt lạnh lùng khó ưa với mái tóc ngắn đeo kính. Môn toán vốn đã khô khan, cộng thêm tính cách giáo viên khiến học sinh nghe tên đã kh/iếp s/ợ.
Mấy nữ sinh từng cùng phụ huynh làm đơn đòi đổi giáo viên nhưng không thành vì hiệu trưởng chính là học trò cũ của bà. Đám học sinh phản kháng bị bà gh/ét cay gh/ét đắng, điểm số luôn quanh quẩn con số một.
Từ đó, mỗi giờ toán lớp học như chiến trường. Để tránh bị liên lụy, học sinh cúi gằm mặt như đang ai điếu.
Vương Uy cho rằng người phụ nữ này hẳn đã trải qua biến cố gì đó. Hóa ra năm thứ ba kết hôn, chồng bà gặp t/ai n/ạn qu/a đ/ời. Một mình bà nuôi hai con sinh đôi khôn lớn, tính tình ngày càng lập dị.
Người bị tổn thương sâu sắc nhất chính là con gái Quế Kiều Kiều. Quế Lệ Viên đ/ộc đoán ép con gái kết hôn với người đàn ông hơn mười tuổi - giàu có, điển trai, ăn nói khéo léo nhưng mang khuyết tật tâm lý thời thơ ấu khiến anh ta có xu hướng b/ạo l/ực, thường xuyên hành hạ Kiều Kiều.
Kiều Kiều khổ sở tìm mẹ than thở nhưng bà mặc kệ, bảo con tự xoay xở. Qu/an h/ệ mẹ con vì thế trở nên căng thẳng.
**06**
Vương Uy không bỏ cuộc, gọi điện cho Quế Kiều Kiều. Chưa kịp nói gì, anh đã bị m/ắng xối xả:
"Đã bảo đừng gọi cho tao rồi! Điếc à? Bả ch*t thì ch*t, tao không nhận x/á/c đâu! Tao cầu cho bả ch*t không toàn thây... th/iêu thành tro cũng mặc kệ!"
Chương 10
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook