Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi chạy ra góc khuất sau nhà, nơi tôi và anh Tống Minh thường chơi đùa. Không lâu sau, anh ấy quả nhiên xuất hiện.
Tôi hỏi thẳng có phải anh đã mách chuyện lão Vương với trưởng thôn không. Anh có vẻ đắc ý, bảo đã vất vả lắm mới nhờ được bố nói giúp. Anh còn hỏi dồn: "Lão Vương không dám quấy rầy em nữa chứ?"
Tôi gật đầu, sự tình tạm lắng nhưng nghe ý mẹ vẫn muốn nhờ vả lão Vương. Công bằng mà nói, chuyện buôn b/án của nhà cũng không hẳn mẹ tôi sai. Nhưng bắt tôi đi xin lỗi lão Vương thì nhất định không chịu.
Nghe tin nhà tôi vẫn định tìm lão Vương, anh Tống Minh gi/ận dữ nắm ch/ặt tay: "Cả làng chỉ mỗi lão Vương b/án đậu tương thôi sao? Không có hắn thì làng ch*t đói à?" Anh an ủi tôi sẽ về xin bố giúp thêm, dặn tôi yên tâm và hứa trước tối sẽ có hồi âm.
Tôi gật đầu lia lịa, ngượng ngùng thì thầm: "Anh Tống Minh tốt quá."
Nhưng đợi mãi đến tối mịt, bóng anh vẫn biệt tăm. Lòng tôi nóng như lửa đ/ốt khi thấy mẹ đóng cửa tiệm, trang điểm lộng lẫy. Bà còn bắt tôi mặc bộ đồ Tết mới tinh, chuẩn bị dắt tôi sang nhà lão Vương tạ tội.
Trong lòng vạn phần không muốn, nhưng đành nghe lời mẹ. Bước ra khỏi nhà, tôi ngoái lại nhìn mãi. Đèn nhà anh Tống Minh vẫn sáng, nhưng sao anh không đến c/ứu tôi? Tôi thầm gào: "Anh Tống Minh ơi, mau tới giúp em!".
Làng nhỏ, nhà lão Vương tuy ở đầu kia nhưng lát sau đã tới nơi. Mẹ tôi vừa gõ cửa, lão Vương đã mở toang. Hắn tươi cười đón chúng tôi vào nhà, mắt láo liên nhìn không rời hai mẹ con.
"Vương ca, hôm qua sao không ghé tiệm em? Đậu tương sắp cạn hết rồi." Giọng mẹ tôi ngọt như mía lùi, ánh mắt đong đầy tơ tình khiến tôi buồn nôn quay mặt.
Ngoảnh đi, tôi chợt thấy bóng người thấp thoáng ngoài cửa sổ. Dáng hình quen thuộc - anh Tống Minh? Sao anh theo chúng tôi mà không ra mặt?
Khi quay lại, lão Vương đã ngồi sát bên mẹ tôi. Hai người mải mê tình tứ như quên bẵng sự hiện diện của tôi. "Vương ca nhớ ngày mai giao đậu nhé." Mẹ tôi vỗ nhẹ tay lão Vương, cử chỉ nhập nhằng khiến hắn chỉ biết cười hềnh hệch.
Thấy mọi chuyện đã xong, tôi thở phào: "Mẹ ơi, bác Vương đã đồng ý rồi, mình về thôi." Gọi hắn bằng bác là tôi đã nhún nhường lắm rồi.
Mẹ tôi đứng lên luyến tiếc. Vừa ra đến cửa, tiếng quát từ buồng trong vang lên: "Khoan đã!" Cánh cửa bật mở, mấy người đàn ông bước ra - toàn khách quen tiệm đậu hũ, trong đó có cả bố anh Tống Minh.
"Chuyện chưa xong, vội đi đâu thế?" Trưởng thôn bước ra sau cùng. "Kim Lan này, tiệm đậu của cô mở cũng lâu, mọi người hết lòng nâng đỡ. Nếu không nhờ con gái cô, ai biết được Vương lão ăn chặn. Cô không thể chỉ lúc cần mới nhớ đến bà con chứ?"
Tôi ngừng kể. Đêm đó là quá khứ tôi chẳng muốn nhớ lại. Ánh mắt viên cảnh sát thoáng chút thương hại, nhưng anh ta vội thúc giục: "Tiếp đi. Chuyện gì đã xảy ra? Tại sao cả bọn lại ch*t ch/áy trong nhà Vương Lợi Dân?"
Tôi hít sâu, buộc phải lục lại ký ức k/inh h/oàng. Sau lời trưởng thôn, mẹ tôi lập tức hiểu ý. Bà nhìn lão Vương - hắn có vẻ ngượng ngùng nhưng không phản đối.
Mẹ tôi tỏ ra rất thoáng: "Em vốn muốn cảm tạ các anh đã lâu, nay nhân tiện gặp mặt luôn thể." Mấy người đàn ông cười khẩy. Họ bảo lão Vương nhóm lò cho nóng, tay đã bắt đầu sờ soạng khắp người mẹ tôi.
Tôi đỏ mặt sượng sùng, hơi thở nghẹn lại vì sợ hãi khi thấy có ánh mắt đang dòm ngó mình. Vội viện cớ đi vệ sinh, tôi chạy ù ra ngoài.
Đứng ngoài hồi lâu mới hoàn h/ồn, ngoảnh lại thấy cửa sổ phủ đầy hơi nước. Tôi băn khoăn không biết phải làm gì thì bỗng có bàn tay từ bóng tối kéo mạnh tôi. Là anh Tống Minh.
Tôi kinh ngạc hỏi sao anh ở đây. Anh ra hiệu im lặng rồi trèo lên mái nhà, dùng thứ gì đó bịt kín ống khói. Tôi hoảng hốt bịt miệng.
Khi anh trèo xuống, tôi r/un r/ẩy hỏi: "Anh làm gì vậy? Nguy hiểm lắm!" Không ngờ anh gi/ận dữ: "Mấy thằng chó đẻ này, không cho chúng một bài học thì chúng chẳng nhớ đời!" Anh định kéo tôi đi nhưng tôi gi/ật tay lại: "Mẹ em còn trong đó!"
Dù bà đối xử tệ với tôi, nhưng vẫn là mẹ ruột. Anh Tống Minh an ủi: "Anh có chừng mực mà. Ống khói nhà anh mấy lần bị chim làm tổ, người chỉ bị ngất thôi." Rồi nghiêm mặt nói: "Em biết bọn họ định làm gì trong đó chứ? Muốn mẹ em còn mặt mũi sống ở làng này, chỉ có cách này thôi."
Tôi nuốt lời. Không rõ anh có biết bố mình cũng ở trong đó không, nhưng anh nói đúng. Giờ phản bội thì đã muộn.
Chương 10
Chương 10
Chương 9
Chương 11
Chương 8
Chương 7
Chương 10
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook