Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Những thông tin đó hẳn cũng đã được đồng bộ hóa vào máy tính.
30.
Máy tính của Mèn Húlu đã được bố mẹ cậu mang về nhà. Thành thật mà nói, nếu lúc đó tôi không quá muốn biết đáp án của bí ẩn này, có lẽ tôi đã từ bỏ ngay việc điều tra, chuyển hết tiền trong thẻ ngân hàng cho bố mẹ cậu ấy và coi như chuyện đã qua. Nhưng tôi không làm thế. Tôi đã liên lạc với bố mẹ Mèn Húlu với tư cách là bạn cùng lớp. Tôi nói rằng trong máy tính của cậu ấy có bài tập nhóm mà chúng tôi cùng làm, hy vọng họ có thể gửi máy tính đến cho tôi, tôi sẽ trả phí vận chuyển, dùng xong sẽ gửi lại ngay. Bác trai và bác gái đều là người hiểu chuyện, sau khi kết bạn WeChat và x/á/c minh danh tính, tôi đã nhận được máy tính của Mèn Húlu vào ngày thứ ba.
31.
Tôi nóng lòng mở máy tính của cậu ấy, đăng nhập WeChat trên máy tính bằng cách quét mã QR từ điện thoại, thành công xem được lịch sử trò chuyện. Số lượng người trò chuyện trên WeChat của cậu không nhiều, tôi nhanh chóng lọc ra một tài khoản được ghi chú là "XX - Gia sư". Ở đây tôi sẽ không nêu tên tài khoản, mọi người chỉ cần biết đây là liên lạc của công việc gia sư là được. Tôi xem nội dung trò chuyện thì phát hiện bên kia là một nữ sinh lớp 11, cuộc trò chuyện giữa họ hoàn toàn bình thường, toàn bàn về học tập. Thỉnh thoảng cô gái gửi cho Mèn Húlu vài tấm ảnh tự chụp, cô ấy trong ảnh khá xinh xắn. Quan trọng nhất là công việc gia sư được thanh toán mỗi tuần 300 tệ qua chuyển khoản WeChat. Đến giờ tài khoản WeChat của cậu ấy vẫn còn hơn sáu trăm tệ. Tôi bắt đầu nhận ra năm ngàn tệ chuyển thêm vào thẻ ngân hàng mỗi tuần không liên quan gì đến công việc gia sư.
32.
Tôi không dám liên hệ với cô gái này. Vì đây là tài khoản của Mèn Húlu. Cậu ấy đã ch*t. Người ch*t không nên nhắn tin cho người sống. Manh mối lại đ/ứt đoạn ở đây.
33.
Điều tra đến đây, tôi cảm thấy sự việc càng thêm kỳ lạ. Cuối tuần cậu ấy đúng là đi làm gia sư, nhưng xét từ lịch sử trò chuyện thì mỗi ngày cuối tuần cậu chỉ làm việc hai tiếng. Vậy tại sao tối cuối tuần cậu không về ký túc xá? Có lẽ sau khi làm gia sư, cậu ấy còn một công việc khác, một công việc giúp cậu ki/ếm năm ngàn tệ mỗi tuần.
34.
Hai ngày trôi qua kể từ khi tôi phát hiện manh mối bị đ/ứt đoạn. Vào bữa trưa hôm nay, chúng tôi nghe thấy nhóm sinh viên bàn bên cạnh trong căng tin đang bàn tán về vụ Mèn Húlu tr/eo c/ổ. "Cậu ấy v/ay tiền online không trả nổi nên mới t/ự t*." "Cậu ấy bị b/ắt n/ạt đến cùng cực nên mới kết liễu đời mình." "Cậu ấy bị bạn học tẩy chay, không chịu nổi nên mới ch*t." "Cậu ấy bị bạn cùng phòng b/ắt n/ạt nên mới t/ự t*." Đủ thứ lời đồn, nhưng ba chúng tôi như đạt được thỏa thuận ngầm, bất kể nghe thấy gì cũng không lên tiếng, thậm chí rất kiêng kỵ nhắc đến những chuyện này. Rốt cuộc tiền ăn trưa của chúng tôi đều do trường cấp, đâu dám nói bừa. Có lẽ những lời đồn đại mơ hồ đó khiến một đứa bạn cùng phòng liên tưởng đến điều gì đó, cậu ta ấp a ấp úng mãi, như thể đấu tranh tư tưởng rất lâu, rồi mới mở miệng nói với chúng tôi: "Tôi nói cho hai cậu biết, lúc hai cậu đi tìm quản lý ký túc xá, điện thoại của Mèn Húlu có đổ chuông." Tôi nghe vậy liền hỏi luôn: "Điện thoại đổ chuông? Ai gọi thế?" Cậu bạn lắc đầu: "Điện thoại để trong túi quần, tôi không dám lấy ra. Nhưng quần cậu ấy mỏng đến mức có thể nhìn xuyên thấu, tôi thấy người gọi đến có tên hai chữ." Nghe xong, tôi bóp cằm suy nghĩ. Đột nhiên tôi nhận ra, có lẽ người liên lạc với Mèn Húlu không phải qua QQ hay WeChat, mà là qua điện thoại. Đã liên lạc bằng điện thoại thì muốn điều tra phải dùng đến điện thoại của cậu ấy. Nhưng điện thoại cậu ấy đã bị khôi phục cài đặt gốc rồi, làm sao tra được gì nữa? Có lẽ hacker làm được, nhưng chúng tôi toàn sinh viên ngành truyền thông, làm gì biết mấy thứ đó. Nghĩ vậy nên tôi cũng không suy nghĩ thêm, đành bỏ qua chuyện này.
35.
Sau đó, mọi manh mối đều đ/ứt đoạn.
Tôi chuyển toàn bộ tiền trong thẻ ngân hàng và WeChat của Mèn Húlu vào thẻ của mình, sau đó chuyển toàn bộ số tiền đó một cách ẩn danh cho bố mẹ cậu ấy. Tôi biết mình không thể điều tra thêm được nữa. Tôi chỉ là một sinh viên bình thường, không phải cảnh sát. Hơn nữa, dù tôi có là cảnh sát đi chăng nữa, chỉ với một tấm thẻ ngân hàng cũng không đủ làm bằng chứng. Dù có thể làm bằng chứng đi nữa, việc Mèn Húlu t/ự t* là sự thật, về mặt khách quan mà nói, nếu không có tác động ngoại lực nào khác, thì sẽ không thay đổi được sự thật "t/ự t*" đã định sẵn. Vì vậy, tôi gần như từ bỏ việc điều tra. Tấm thẻ ngân hàng và mảnh giấy đó được tôi cất vào ví đựng thẻ cùng với những thẻ khác.
36.
Bước ngoặt xảy ra vào thời gian thực tập năm cuối. Đúng vậy, ba năm sau khi sự việc xảy ra. Chúng tôi đã hoàn thành ba năm rưỡi học đại học, chuẩn bị ra xã hội thực tập. Lúc đó, tôi muốn đổi sang gói cước mới vì gói cước thẻ sinh viên hết hiệu lực sau khi rời trường, nên đến cửa hàng viễn thông làm thẻ mới. Đó là thẻ X Vương Card đang rất hot lúc bấy giờ. Khi làm thẻ này, tôi đặc biệt hỏi nhân viên: "Chào anh, danh bạ trong thẻ hiện tại của em có chuyển sang thẻ mới được không?" Nhân viên trả lời: "Điện thoại thông minh bây giờ đều mặc định lưu danh bạ trong máy, không lưu trong SIM." Biết được điều này, ban đầu tôi chỉ ậm ừ cho qua, không liên tưởng đến điều gì khác. Sau khi ra khỏi cửa hàng, đầu óc tôi như bừng tỉnh. Tôi chợt nhận ra trong vụ việc năm đó còn một manh mối vô cùng quan trọng. Lúc đó cậu bạn cùng phòng nói rằng khi chúng tôi đi gọi quản lý ký túc xá, điện thoại của Mèn Húlu có cuộc gọi đến. Và người gọi đến có tên hai chữ!
37.
Có lẽ mọi người vẫn chưa hiểu hai chữ quan trọng ở điểm nào. Còn nhớ cảnh sát nói gì không? Điện thoại đã bị khôi phục cài đặt gốc. Một chiếc điện thoại đã khôi phục cài đặt gốc thì dữ liệu danh bạ cũng phải biến mất chứ?
Chương 9
Chương 13
Chương 9
Chương 13
Chương 7
Chương 17
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook