Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- vũ hội mặt nạ
- Chương 1
1
"Hạo Minh, đừng gi/ận nữa, con bé Nghiên Nghiên vẫn còn nhỏ mà."
Tôi không ngừng an ủi ông lão suýt ngạt thở vì tức gi/ận - chồng tôi.
"Nhỏ? Hai mấy tuổi đầu rồi còn nhỏ cái nỗi gì! Linh Linh, em đừng cản anh, hôm nay anh phải đ/á/nh ch*t con bé cho xong!"
Tô Hạo Minh đẩy tôi ra, cầm cây gậy tôi cố ý để sẵn trong góc tường lao vào đ/á/nh con gái riêng của chồng - Tô Nghiên Nghiên.
Tôi là một người mẹ kế.
Không ai biết vì sao ở tuổi thanh xuân phơi phới, tôi lại lấy ông lão ngoài sáu mươi.
Tôi cẩn thận gìn giữ gia đình hạnh phúc viên mãn này.
Làm thân với con gái riêng như bạn thân, kết nghĩa với con trai riêng như huynh đệ, ông lão thì yêu chiều tôi hết mực.
Họ coi tôi như người nhà.
Nhưng tôi lại xem họ như kẻ th/ù.
Giờ đây, một màn kịch hay đang diễn ra tại nhà họ Tô.
Tô Nghiên Nghiên bị bạn trai lừa hơn trăm triệu, ông lão đang nổi đi/ên muốn gi*t ch*t con gái.
"Mẹ ơi, mẹ c/ứu con..." Tô Nghiên Nghiên quỳ gối khóc lóc thảm thiết.
Tôi bị Tô Hạo Minh đẩy một cái, yếu ớt ngã vật ra ghế sofa.
Ông ta quay lưng về phía tôi, không ai thấy được biểu cảm trên mặt tôi.
Tôi mỉm cười, mắt lạnh lùng nhìn Tô Hạo Minh đ/á/nh Tô Nghiên Nghiên đến m/áu me đầm đìa.
Ai ngờ được, trong lòng tôi đang reo hò đi/ên cuồ/ng.
Khi Tô Hạo Minh đ/á/nh đủ rồi, tôi lại đứng lên giả vờ can ngăn.
"Đừng đ/á/nh nữa, đ/á/nh ch*t con bây giờ! Nghiên Nghiên cũng không cố ý, tại gặp phải kẻ x/ấu thôi mà?"
Câu nói của tôi như đổ thêm dầu vào lửa, Tô Hạo Minh đ/á/nh càng dữ dội hơn.
"Hạo Minh, anh đừng kích động quá, coi chừng sức khỏe..."
Tôi chưa dứt lời, Tô Hạo Minh đã thở không ra hơi, sắc mặt biến đổi.
Tôi vội đỡ ông ta ngồi xuống sofa, quát Tô Nghiên Nghiên: "Mau đi lấy th/uốc cho bố mày!"
Tô Nghiên Nghiên vội vàng bò dậy, lấy th/uốc rót nước cung kính đưa cho tôi.
Tôi đút th/uốc cho Tô Hạo Minh, tay cố ý làm đổ nước sôi suýt chút nữa khiến ông ta bỏng ch*t.
Ông ta lại chỉ tay m/ắng nhiếc: "Mày muốn th/iêu ch*t tao để sang năm đi tảo m/ộ hả?"
Tô Hạo Minh bị cao huyết áp, năm ngoái mới phẫu thuật bắc cầu tim, sức khỏe vốn không tốt.
Dĩ nhiên, có đôi con cái ngỗ ngược này, ông ta cũng khó sống lâu.
2
Tôi ra hiệu cho Tô Nghiên Nghiên về phòng, rồi dỗ dành Tô Hạo Minh một lúc.
Ông ta hoàn h/ồn, nắm ch/ặt tay tôi.
"Linh Linh, anh biết em yêu anh nên yêu luôn cả con cái anh, nhưng em cũng đừng quá nuông chiều nó."
Tôi cúi đầu: "Làm mẹ kế khó lắm, đâu phải mẹ đẻ của nó, nếu m/ắng mỏ đ/á/nh đ/ập thì biết nó nghĩ gì trong lòng."
"Em à, em tốt bụng quá." Tô Hạo Minh thở dài.
Tôi đứng lên lầu, định vào thăm Tô Nghiên Nghiên.
Cửa phòng nó không đóng, con bé đang cởi áo lóng ngóng bôi th/uốc trước gương.
Tôi hơi nhíu mày, bước tới cầm lọ th/uốc giúp nó xử lý vết thương.
Trong lúc bôi, tôi cố ý ấn mạnh khiến Tô Nghiên Nghiên đ/au đến méo mặt.
"Xin lỗi con, mẹ mạnh tay quá, có đ/au không?"
Tô Nghiên Nghiên đ/au chảy nước mắt nhưng không dám hé răng, chỉ biết lắc đầu lia lịa.
"Mẹ ơi, dạo này sao bố nóng tính thế? Cứ gi/ận là đ/á/nh, hôm trước Gia Vũ c/ờ b/ạc thua mấy chục triệu cũng suýt bị bố đ/á/nh ch*t. Không hiểu sao bố lại biết chuyện..."
"Bố con tinh lắm, hai chị em đừng làm chuyện khiến bố tức gi/ận nữa. Yên tâm đi, có mẹ ở đây, bố con gi/ận mấy ngày rồi cũng ng/uôi."
Tô Nghiên Nghiên dúi đầu vào ng/ực tôi, làm nũng như con nít.
"Mẹ tốt với con nhất, con nghe lời mẹ mọi thứ."
"Vậy thì lo mà học hành cho tốt. Bạn cùng bàn con học giỏi thế, sao điểm con chẳng khá lên chút nào?"
Tô Nghiên Nghiên ngẩng mặt lên, vẻ kh/inh thường.
"Con nhà nghèo rớt mùng tơi ấy mà, thú thật con gh/ét nó ch*t đi được. Mẹ biết không? Người nó lúc nào cũng bốc mùi rác rưởi với hôi nách, đâu ra dáng con gái? Đặc biệt nó cứ như thằng c/âm, có đ/á/nh ch/ửi cũng chẳng thèm mở miệng, cả lớp thích trêu nó lắm..."
Tô Nghiên Nghiên hể hả kể lể những trò nó thường b/ắt n/ạt bạn học.
Nắm đ/ấm tôi siết ch/ặt.
Quả nhiên, từ tiểu học đến đại học, Tô Nghiên Nghiên luôn là kẻ cầm đầu b/ắt n/ạt bạn bè.
Hai mấy tuổi đầu rồi mà vẫn ngang ngược trong trường đại học.
Thấy sắc mặt tôi không vui, nó vội nói: "Mẹ đừng gi/ận, con sẽ không làm quá đâu."
3
Nó nói thế là vì đã từng làm chuyện tày trời hơn.
Tô Nghiên Nghiên cùng em trai Tô Gia Vũ đã h/ủy ho/ại cả gia đình tôi.
À, dĩ nhiên không thể thiếu công lao của người cha vĩ đại luôn nuông chiều hai đứa - Tô Hạo Minh.
Tôi c/ăm h/ận chúng.
Những năm qua, từng giây từng phút tôi đều nguyền rủa chúng.
Quá khứ k/inh h/oàng ấy tôi không bao giờ dám quên.
Nửa đêm tỉnh giấc, gối đẫm nước mắt.
Tôi vỗ vai Tô Nghiên Nghiên: "Sắp đến sinh nhật bố rồi, chuẩn bị quà cẩn thận nhé. Năm nay tổ chức lớn cho bố."
Tô Nghiên Nghiên gật đầu: "Mẹ phải giúp con chọn quà."
Tôi dỗ dành nó một lúc rồi về phòng tắm rửa.
Vừa xong, Tô Hạo Minh lên giường ôm tôi từ phía sau.
"Linh Linh, anh m/ua cho em biệt thự ở Bích Thủy Loan, đứng tên em. Nghiên Nghiên hư lắm, xin em nhiều tiền nhỉ? Anh lại chuyển khoản cho em, cứ giữ lấy đừng đưa chúng nó."
Hơi thở nóng hổi của Tô Hạo Minh phả vào gáy khiến tôi buồn nôn.
4
Ba ngày sau, tôi đưa Tô Nghiên Nghiên đi m/ua sắm ở Thái Cổ Hối.
"Mẹ ơi, sinh nhật 62 tuổi của bố, mẹ định tặng gì?"
Tô Nghiên Nghiên vừa chọn dây lưng Hermes vừa hỏi.
Tôi ngắm nghía bộ móng tay nó tự làm cho mình, mỉm cười.
"Mẹ chưa nghĩ ra, chắc sẽ tặng thứ bố thích nhất."
Thứ Tô Hạo Minh khao khát nhất, không ai rõ hơn tôi.
"Mẹ tốt với tụi con quá."
Tô Nghiên Nghiên ngập ngừng: "Mẹ đẻ con mất sớm vì u/ng t/hư vú, con chẳng nhớ gì về bà. Bố con lại ăn chơi trác táng, bao năm nay đàn bà thay như xoay bánh xe, chỉ có mẹ là thuần hóa được trái tim ấy."
Chương 14
Chương 11
Chương 17
Chương 12
Chương 7
Chương 14: Dùng cơm câu tà linh
Chương 6
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook