Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Cô ấy yêu hội họa đến thế, lúc ấy trong lòng hẳn là tuyệt vọng lắm, tôi không tưởng tượng nổi.
Tôi liếc nhìn các học viên khác, ánh đèn máy chiếu nhấp nháy chiếu lên khuôn mặt chăm chú của họ.
Chiếc mũ bạc kia sẽ kí/ch th/ích phần nào của n/ão bộ nhỉ? Tôi đoán là vùng trí nhớ.
22.
Đoạn phim ngắn kết thúc, tôi trở về ký túc xá.
Một ngày tr/a t/ấn cuối cùng cũng qua đi, tôi thở phào nhẹ nhõm nằm vật ra chiếc giường mềm mại.
Giọng nữ ngọt ngào vang lên từ loa phường:
"Chương trình phát thanh trước khi ngủ bắt đầu."
"Kỳ thi đại học là con đường duy nhất thay đổi vận mệnh, chỉ khi đạt điểm cao, bạn mới có tương lai tươi sáng..."
"Thi trượt đại học là thất bại lớn nhất, là kết cục cho sự lười biếng, tương lai chỉ xứng đáng làm lao động chân tay, sống kiếp đời mờ nhạt..."
"Tâm lý học thích ứng là phát minh vĩ đại nhất của nhân loại, có thể dẫn dắt toàn thể loài người đến hạnh phúc đích thực..."
"Chúng ta nên tin tưởng mọi lý thuyết của Tâm lý học thích ứng, vì đó chính là tương lai của nhân loại..."
Những học viên khác trong phòng nhắm mắt lắng nghe, nét mặt đầy say mê như tín đồ ngoan đạo nghe lời chỉ dạy của thánh thần.
Có lẽ vì tôi từng tiếp nhận giáo dục tương tự ở lớp phổ thông, hoặc cũng có thể bản tính con người vốn dễ tiếp thu những lời lẽ phi lý được khẳng định chắc chắn, hơn là những sự thật đầy bất định.
Tôi như bị chia làm hai: Một tôi gào thét đồng tình với từng câu trong đài, còn tôi kia chỉ muốn bịt ch/ặt tai ngăn những tư tưởng như virus xâm nhập.
Tôi ôm đầu, co quắp trong chăn, đ/au đớn tột cùng. Phải rất lâu sau khi chương trình kết thúc, tôi mới dần lấy lại bình tĩnh.
23.
Những ngày tháng đơn điệu trôi qua, tôi càng lúc càng muốn biết liệu phỏng đoán về nguyên lý chiếc mũ có đúng không.
Nhưng chỉ có một cách kiểm chứng - tự mình đội thử nó.
Ý nghĩ ấy bám rễ trong đầu tôi, không sao xua đi được.
"Sáng nay đội lên, tối tháo xuống. Chỉ một ngày thôi, chắc không sao."
Tôi bước vào nhà vệ sinh, tháo chiếc mũ giả và tóc giả giấu vào cặp, rồi đội chiếc mũ bạc lên đầu.
Dòng điện chạy qua da đầu mang đến cảm giác tê rần.
Một sự thôi thúc dữ dội trào lên từ đáy lòng, cuồn cuộn đ/è nén tôi.
Tôi như cỗ máy lên dây cót, nhanh chóng vệ sinh cá nhân, lao vào căng-tin ăn ngấu nghiến, nuốt chửng thức ăn mà chẳng kịp nhai.
Càng hành động nhanh, tôi càng cảm nhận được khoái cảm khó tả.
Tôi xông vào phòng tự học, lấy đề bài ra.
Nhìn thấy những con chữ đen trên nền trắng, niềm vui sướng lan tỏa khắp người tôi, mãnh liệt hơn bất cứ trò chơi điện tử nào.
Điều này trùng khớp với phỏng đoán của tôi.
24.
Tôi đọc bài phân tích tiểu thuyết ngắn "Giáo viên nông thôn" của Lưu Từ Hân.
Tôi yêu khoa học viễn tưởng của Đại Lưu, tác phẩm ông luốn khơi gợi trí tưởng tượng vô tận về vũ trụ bao la.
Tôi bắt đầu tưởng tượng về chức năng di truyền ký ức của nền văn minh cao cấp trong truyện...
Dòng điện xuyên qua da đầu trực tiếp tấn công n/ão bộ, nỗi đ/au dữ dội ập đến.
Tôi tiếp tục tưởng tượng về vũ khí công nghệ cao hủy diệt ngôi sao...
Cảm xúc tiêu cực suýt đ/è bẹp tôi, n/ội tạ/ng như đảo lộn.
Buộc phải ngừng tưởng tượng, tôi bắt đầu trả lời:
"①Kết cấu tinh tế: Là điểm giao của hai tuyến truyện, kết nối hai câu chuyện khác thời gian. ②Tạo kịch tính, khiến đ/ộc giả quan tâm hơn đến diễn biến và số phận nhân vật. ③Nhấn mạnh chủ đề, thể hiện chủ nghĩa anh hùng bi tráng."
Cảm giác khoan khoái quay trở lại.
Tôi thở phào, cuối cùng cũng được thư giãn.
Chợt hiểu ra sự kinh khủng thực sự của chiếc mũ bạc - nó đang h/ủy ho/ại trí tưởng tượng, trói buộc tôi trong khuôn khổ đáp án tiêu chuẩn.
25.
Tối đó, tôi bước vào nhà vệ sinh định tháo chiếc mũ bạc.
Ngón tay chạm vào vật thể lạnh giá, nhưng do dự.
Bởi chiếc mũ có thể giúp tôi đạt mục tiêu tối hậu - hạnh phúc.
Tôi chỉ là kẻ bình thường, muốn sống vui vẻ. Với tôi, tiền bạc và học vấn chỉ là phương tiện.
Thế giới thực đầy rẫy thất bại và chán chường, hạnh phúc thật khó nắm bắt.
Chỉ cần đeo chiếc mũ này, hành động theo yêu cầu của Tâm lý học thích ứng, là có thể dễ dàng có được niềm vui vô song.
Không tư tưởng, cũng chẳng đ/au khổ.
Nhưng liệu đó có phải hạnh phúc tôi muốn?
Nếu có cơ hội, bạn sẽ chọn thực tại khắc nghiệt hay hạnh phúc giả tạo?
Không được do dự, càng lưỡng lự càng chìm sâu.
Mắt tôi cay cay, gi/ật phắt chiếc mũ bạc ra.
26.
Khi khóa huấn luyện kết thúc, kỳ nghỉ đông cũng hết.
Trở lại trường, tôi phát hiện Tiểu Nhất không đến lớp.
Nhắn tin hỏi mới biết cậu ấy đã nghỉ học đi làm.
Tâm lý học thích ứng ngày càng phổ biến, với điểm số của cậu ấy thì không thể đậu đại học.
Cậu còn nói, bộ môn này đã mở lớp luyện thi cao học cho sinh viên. Chẳng mấy chốc đại học sẽ thành "chảo lửa" như cấp ba.
Cậu gh/ét môi trường ấy, thà đi làm còn hơn.
27.
Ảnh hưởng từ lớp tâm lý phổ thông dần phai nhạt, tôi lại không chịu quay lại trại huấn luyện.
Chẳng có gì ngạc nhiên khi điểm số tôi tụt dốc, chỉ đạt 610 điểm trong kỳ thi đại học - không đủ vào cả trường cao đẳng.
Hầu hết thí sinh trượt đều chọn ôn thi lại, riêng tôi quyết định vào xưởng.
Bố mẹ đ/au lòng xót dạ, tôi lại bình thản. Làm việc với máy móc thật sự còn hơn sống giữa lũ người-máy.
Tôi gặp Tiểu Nhất ở xưởng, đúng ngày tôi vào thì cậu ấy nghỉ việc.
Cậu cười đắng: "Điều hối h/ận nhất đời tôi là bỏ thi đại học. Từ sáng đến tối trên dây chuyền, toàn bộ tinh lực đổ vào việc vặn ốc, lắp ráp linh kiện nhàm chán. Đêm về mệt lả, ngủ gục trên giường."
"Thời gian trôi qua, bao nhiêu góc cạnh, bao nỗi bất mãn cũng tan thành mây khói."
Chương 7
Chương 25
Chương 5
Chương 11
Chương 6
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook