Dây Chuyền Mammon

Dây Chuyền Mammon

Chương 6

28/01/2026 08:29

Các bà vợ doanh nhân bất động sản nắm tay tôi, buồn bã nói: "Chị Phùng thật sự quá si tình với Tổng Phùng, chúng tôi đã nhận ra từ lâu."

Họ lại bổ sung: "Sau này mình gặp nhau nhiều vào, chị gái cô thường xuyên đi cùng bọn tôi."

Trong khi đó, chồng của họ đưa danh thiếp cho Kiều Lâm: "Tổng Kiều, sau này giữ liên lạc nhé."

Luật sư riêng của Phùng Thành đi cùng tôi và Kiều Lâm suốt buổi tang lễ. Sau khi xong việc, chúng tôi cùng trở về biệt thự b/án sơn của ông ta, nơi tôi ký vào thỏa thuận thừa kế di sản dưới sự chứng kiến và hướng dẫn của luật sư.

Giờ đây, nơi này đã thuộc về tôi.

Mã Nhi thừa kế tài sản từ người chồng quá cố Phùng Thành. Còn Mã Hiểu - người thân duy nhất còn sống của bà - lại tiếp nhận gia tài từ Mã Nhi.

Giờ tôi là Mã Hiểu. Và tôi còn có cả Kiều Lâm.

Kiều Lâm đưa tôi về khu nhà tập thể cũ. Tôi ốm một trận khá lâu, anh xót nên bảo tôi nghỉ việc ở nhà dưỡng sức.

Tôi mang cả con mèo về chung cư cũ, nhưng nó đã quen sống ở biệt thự. Căn hộ chật chội này chất đầy đồ đạc, đến cái cột cào móng cũng không còn chỗ. Vài ngày sau, mèo bắt đầu rụng lông vì căng thẳng. Đành phải nhờ tài xế đưa nó về biệt thự cho bảo mẫu chăm sóc.

Thực ra tôi cũng không quen sống ở đây. Tường mỏng đến nỗi nghe rõ từng tiếng động xung quanh: tiếng trẻ khóc vì bị phụ huynh m/ắng do không làm bài, tiếng người già ho đờm cả ngày, âm thanh xào xạc nấu nướng lẫn với tiếng xả nước bồn cầu. Những thứ "hằng ngày" ấy như sóng dữ muốn nhấn chìm con thuyền nhỏ của tôi - cái giá phải trả cho giấc mơ đẹp đẽ này, tôi hiểu rõ điều đó. Tôi nấu món cá diếc chua ngọt cho Kiều Lâm. Anh vừa khen ngon vừa cười bảo: "Em học khóa cấp tốc ở đâu thế?" rồi véo má tôi.

Tôi chu mỏ: "Em được tiên nhân chỉ giáo trong mơ đấy."

Kiều Lâm làm hết việc nhà. Anh rửa chân cho tôi, ôm tôi kể chuyện cổ tích trước khi ngủ. Giờ tôi không đông Tônxtôi nữa mà đọc tiểu thuyết tổng tài bá đạo với truyện ngôn tình sến sẩm.

Tôi không mặc váy ngủ lụa nữa. Giờ đây, tôi khoác bộ đồ ở nhà màu vàng ngỗng bằng cotton, đội mũ tắm in đầy heo hồng, chạy quanh khu tập thể chào hỏi hàng xóm.

Chỉ có chiếc dây chuyền Mammon là tôi giữ lại với lý do lưu niệm chị gái. Nó vẫn đung đưa trên cổ tôi, lấp lánh ánh vàng dưới nắng chiều tà xuyên qua cửa sổ khu tập thể.

Sinh nhật tuổi 27 của tôi đang đến gần. Trời càng lúc càng oi ả.

Kiều Lâm bắt đầu trằn trọc ban đêm. Nhiều lần tôi thấy anh đứng hút th/uốc ngoài ban công, khuôn mặt chập chờn trong khói.

Anh còn đề nghị cùng tôi về biệt thự ở tạm. Tôi để ý thấy anh kéo tay bảo mẫu hỏi nhỏ điều gì đó.

Tôi thuê thám tử tư theo dõi Kiều Lâm. Anh ta tưởng tôi cũng là một bà nội trợ nghi ngờ chồng ngoại tình.

Thám tử nói: "Làm nghề hơn 10 năm, chồng cô không thể phản bội được. Cô xem những nơi anh ấy đến này."

Kiều Lâm đến bệ/nh viện nơi c/ứu chữa Mã Hiểu, rồi lò hỏa táng. Điểm đến mới nhất là đồn cảnh sát Tây Thành. Anh đi vòng quanh khu vực gần đó, hút hết điếu th/uốc này đến điếu khác rồi vứt bừa xuống đất, bị công nhân vệ sinh bắt gặp m/ắng một trận. Cuối cùng anh vẫn không bước vào đồn.

Tôi cúi mặt: "Phải, chồng tôi không ngoại tình."

Thám tử nói tiếp: "Nhưng anh ấy chắc có chuyện gì đó, đến mấy chỗ này làm..."

Tôi trang nhã nhấp ngụm trà, đặt chén xuống khẽ lách một tiếng. Thám tử cười xòa, gác lại chủ đề. Số tiền tôi trả gấp 3 lần thị trường, thế là đủ.

Kiều Lâm không phản bội, anh chỉ đang nghi ngờ tôi. Giấc mơ của tôi sắp tan rồi.

**9**

**Biệt thự b/án sơn, 23:30 ngày 14/6/2019**

Còn nửa tiếng nữa là đến sinh nhật tuổi 27 của tôi.

Tôi và Kiều Lâm ngồi đối diện hai đầu bàn ăn dài kiểu Âu. Trước mặt là bữa tối sinh nhật lãng mạn do bảo mẫu chuẩn bị. Con mèo lâu ngày không gặp tôi, len dưới tấm khăn trải bàn cọ vào chân tôi.

Kiều Lâm gọi: "Hiểu Hiểu."

Tôi nghiêng người vuốt ve con mèo, đáp: "Dạ."

Anh lại gọi: "Hiểu Hiểu."

Tôi hơi ngồi thẳng dậy: "Dạ."

Kiều Lâm gọi lần thứ ba: "Hiểu Hiểu." Giọng anh r/un r/ẩy như sợi tơ mỏng manh, vụt qua chân nến bạc, luồn theo ngọn lửa bập bùng lên trần nhà rồi tan biến như gợn sóng.

Tôi chống cằm nhìn anh cười: "Dạ."

Kiều Lâm gắp thức ăn cho tôi liên tục. Đĩa của tôi chất đầy gan ngỗng bên cạnh bánh gà sốt kem, phía kia là cá tuyết áp chảo hơi ch/áy cạnh. Sợ đồ nóng lẫn với đồ ng/uội, anh còn cẩn thận chừa khoảng trống giữa các món - vốn luôn tỉ mỉ như thế.

Anh rót rư/ợu cho tôi, đầu tiên là vang đỏ, sau đổi sang rư/ợu trắng. Tôi vui vẻ ăn uống no say.

Kiều Lâm bắt đầu say. Anh đi vòng qua bàn đến ngồi cạnh tôi, vòng tay qua vai tôi hát bài Happy Birthday thật to, rồi cười đùa cọ tai tôi.

Kiều Lâm ngã vật xuống sàn. Anh uống quá nhiều - không phải do rư/ợu, mà vì tôi đã cho thêm "gia vị" vào súp rau.

Tôi ngồi khoanh chân bên cạnh, vuốt tóc anh thì thầm: "Em biết anh muốn hỏi gì."

Đồng hồ điểm chuông. Tôi 27 tuổi rồi.

Tôi lên lầu thay chiếc váy dài bạc thêu hoa diên vĩ bằng tay, xoè tà váy nhảy điệu múa cuối cùng.

Danh sách chương

4 chương
26/12/2025 06:02
0
28/01/2026 08:29
0
28/01/2026 08:27
0
28/01/2026 08:24
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu