Bạn có biết nói dối không?

Bạn có biết nói dối không?

Chương 2

28/01/2026 08:18

Sau vài câu xã giao, tôi vội vã quay về trường, may mắn kịp giờ học thứ hai.

Bước vào lớp học, không khí ồn ào đột ngột lắng xuống, thay vào đó là những tiếng thì thầm lan khắp phòng.

Mọi người phản ứng khá dữ dội với việc Trương Vũ mất tích. Tôi bất lực véo nhẹ cằm, gõ bảng yêu cầu cả lớp trật tự.

- Thầy sẽ phối hợp với cảnh sát để tìm Trương Vũ sớm nhất có thể. Mọi người đừng tin vào những tin đồn vô căn cứ, nhớ chú ý an toàn cá nhân, không cần thiết thì đừng ra khỏi trường.

Chuông hết giờ vừa điểm, một giáo viên khác hớt hải chạy lên bục giảng kéo tôi ra ngoài.

- Thầy Trần, giáo sư đang tìm thầy. Ông ấy đ/ập phá đồ đạc khắp nơi, thầy vào cẩn thận nhé. Tiết sau tôi dạy hộ.

Nói rồi anh ta đẩy tôi một cái:

- Đi nhanh đi, không ông ấy lại bắt bẻ đấy!

5

Giáo sư Trương là thầy giáo cũ, hiện tôi cũng đang làm việc dưới quyền ông.

Chạy đến cửa phòng giáo sư, tôi chỉnh lại mái tóc rối bù, sửa sang quần áo, hít một hơi sâu rồi đẩy cửa bước vào.

Ông đứng bên cửa sổ, điếu th/uốc ch/áy dở ngậm trên môi, giọng nói đều đều:

- Đến rồi à.

- Thưa thầy, thầy tìm em ạ?

Giáo sư hít một hơi dài, quay người quát lớn:

- Tôi đã không bảo cậu phải để mắt tới Trương Vũ cẩn thận sao? Giờ nó đâu rồi? Mất cả tuần mới biết, lại còn để người khác báo cho tôi! Cậu ăn cơm hay ăn rơm vậy?

Tính thầy vốn nóng nảy, dễ nổi cáu. Qua nhiều năm, tôi đã đúc kết được kinh nghiệm: khi thầy nổi gi/ận, chỉ cần im lặng chờ ông bình tĩnh lại.

Chịu đựng cơn thịnh nộ gần 20 phút, cuối cùng thầy cũng lấy lại bình tĩnh. Tôi thở phào nhẹ nhõm.

- Thôi được rồi, cậu đến ký túc xá Trương Vũ xem nó có để lại gì không. Thằng nhóc này chắc lại bỏ đi chơi rồi, lần này còn khiến cảnh sát nhúng tay vào. Đợi nó về, cậu làm một bức trướng mang đến đồn cảnh sát, dắt nó đi xin lỗi.

- À, luận văn tôi bảo cậu viết thế nào rồi? Nộp nhanh lên. Như mọi khi, lần này tác giả thứ hai nhường cho Trương Vũ, cậu nhận tác giả thứ ba.

Nhiều năm bị vùi dập khiến tôi chẳng còn tâm trạng phản kháng. Tôi gật đầu nhận lời.

6

Hôm sau, tôi liên lạc với bạn cùng phòng của Trương Vũ, cùng cậu ta về ký túc xá.

Vừa bước vào phòng, cậu sinh viên vỗ trán kêu lên:

- Ch*t chết, thầy ơi, em quên m/ua cơm hộ bạn rồi. Thầy tự tìm đồ của Trương Vũ nhé?

- Phòng các em giờ không có ai, hay thầy đợi em về vậy.

- Không sao ạ, bọn em tin tưởng thầy mà! - Thấy tôi kiên quyết, cậu ta liếc điện thoại - Thầy yên tâm, Cường Tử đang lên lầu đây, về ngay thôi.

Nói rồi cậu ta vội vã rời đi, để mặc tôi một mình trong phòng.

Đứng ngẩn người một lúc, tôi lắc đầu, bắt đầu lục lọi giường Trương Vũ tìm ki/ếm manh mối.

Vô tình, một mảnh giấy rơi xuống đất.

Tôi vừa với tay định nhặt, thì một bàn tay chợt xuất hiện trong tầm mắt.

- Thầy ơi, thầy làm rơi cái này.

Cậu ta liếc nhìn mảnh giấy, giọng đầy chê bai:

- Đồ của Trương Vũ à.

Tôi nhận lấy tờ giấy, trên đó viết dòng chữ "Tôi còn sống", nét chữ giống hệt mảnh giấy trước.

Không hiểu sao, nhìn mấy chữ này lòng tôi lại dâng lên cảm giác lạnh toát.

- Trương Vũ lúc nào cũng làm mấy thứ vớ vẩn, chắc lại rảnh rỗi sinh nông nổi thôi.

Tôi cảm thấy biểu cảm cậu ta khi nhắc đến Trương Vũ có gì đó kỳ lạ, nhưng có lẽ chỉ là ảo giác.

Tôi cười bất lực:

- Nó còn trẻ người non dạ, vài năm nữa sẽ khá hơn.

- Trẻ gì nữa, bao tuổi rồi. Thầy xem dưới gầm giường nó có gì không.

Cậu ta chỉ tay xuống gầm giường, nụ cười gượng gạo nở trên môi.

Tim tôi đ/ập dồn dập, cuối cùng vẫn cúi người chui xuống gầm giường.

Cảnh tượng dưới gầm giường hiện ra trước mắt khiến tôi dựng tóc gáy.

Hàng vạn nét chữ chi chít như đàn sâu bọ bò lổm ngổm trên ván giường.

Nén cảm giác gh/ê t/ởm, tôi cố gắng đọc những dòng chữ dưới gầm giường.

Đó là - "Tôi còn sống".

Cơn lạnh từ bàn chân bò ngược lên sống lưng. Đúng lúc này, điện thoại tôi đổ chuông.

Ai gọi thế?

7

Tôi bò ra từ gầm giường, lấy điện thoại trong túi.

- Thầy Trần ơi, thầy thấy thứ em viết chưa? Thầy nói đi, em còn sống phải không? Thầy nói đi, nói đi...

Đầu dây bên kia vang lên tiếng lập cập như răng đ/ập vào nhau.

- Em còn sống, em còn sống...

Trương Vũ lặp đi lặp lại câu nói ấy, giọng điệu thê lương khiến người nghe rợn tóc gáy.

Định thần lại, tôi vừa mở miệng định nói thì cuộc gọi đột ngột c/ắt đ/ứt. Tiếng tút tút vang lên chói tai trong căn phòng yên ắng.

Bàn tay tôi run bần bật, hai tai như bị bịt kín, chẳng nghe thấy gì.

Tôi chợt nhớ lại ngày đó, vợ tôi thở gấp bên tai, giọng khàn đặc thều thào: "Con còn sống, con còn sống, c/ứu..." rồi tiếng tút tút dài vô tận.

Tim đ/ập thình thịch, tay siết ch/ặt thành nắm đ/ấm, mồ hôi lạnh túa ra đầy trán.

Không biết bao lâu sau, tôi mới cảm nhận được có người đang lắc vai mình dữ dội, tiếng gọi dần vang vọng bên tai.

Tôi vẫy tay ra hiệu với Lý Cường rằng mình không sao, lập tức gọi điện cho Chu cảnh sát.

- Ý cậu là, Trương Vũ vừa gọi cho cậu? - Giọng Chu cảnh sát vô thức cao lên, đầy hoài nghi.

- Đúng vậy, tôi nghĩ Trương Vũ đang gặp nguy hiểm.

- Thầy Trần, cậu chắc đó là Trương Vũ sao?

- Tôi chắc chắn.

Nhưng câu nói tiếp theo của Chu cảnh sát khiến tôi đứng hình, hai chân như dính ch/ặt xuống đất.

- Thầy Trần, chúng tôi tìm thấy Trương Vũ một tiếng trước. Khi phát hiện, hắn đã ch*t rồi.

8

Một lần nữa, tôi trở lại đồn cảnh sát.

Danh sách chương

4 chương
28/01/2026 08:23
0
28/01/2026 08:21
0
28/01/2026 08:18
0
28/01/2026 08:15
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu