Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Thư Nửa Đêm
- Chương 6
Tôi kể với họ, tôi vô tình phát hiện th* th/ể Vương Bân trong phòng ngủ, nhưng điện thoại của hắn vẫn đang được sử dụng. Tôi nghi ngờ Vương Bân hiện tại chính là hung thủ gi*t người hàng loạt!
Bên kia bảo tôi cố gắng trụ lại, thời gian nhanh nhất họ có mặt là mười lăm phút. Nhưng tôi không thể ra ngoài chạy trốn, xung quanh đều là người của bọn chúng, có lẽ camera bên ngoài đã bị chúng thay thế từ lâu.
Tôi ngồi trên giường, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Sức lực nam nữ quá chênh lệch, mấy lần trước nếu không dùng mẹo, tôi đã ch*t thảm rồi. Nhưng thay vì chờ chúng tới, chi bằng tôi chủ động tấn công trước!
Tôi hít thở sâu vài lần, từ nhà bếp lấy ra một con d/ao phay và côn điện cảnh sát do Vương Bân để lại. Tôi giấu những thứ này trong ba lô, rồi gõ cửa phòng Lý Vĩ.
Bước ra ngoài, tôi liếc nhìn camera - quả nhiên đã bị tắt từ lâu, cả tầng này toàn là điểm m/ù! Lý Vĩ mở cửa, nhìn thấy tôi liền gi/ật mình, sau đó lên tiếng:
- Muộn thế này rồi, Trương Tuyết, cô đến có việc gì?
- Tôi vừa đi công tác về được một tiếng, trong nhà hết nước mắm, sang mượn tí.
Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, nhận thấy Lý Vĩ đang quan sát tôi đầy cảnh giác. Một lát sau, có lẽ vì quá tự tin, hắn mở cửa mời tôi vào. Tôi không bỏ sót ánh mắt phấn khích thoáng qua trong mắt hắn.
Vào phòng, tôi dựa lưng vào cửa, nhìn thẳng Lý Vĩ, tay nắm ch/ặt cây côn điện. Thứ này do Vương Bân chuẩn bị sẵn vì sợ tôi bị trả th/ù, không ngờ hôm nay lại có dịp dùng đến.
Tôi lạnh lùng hỏi: - Anh đã gi*t Vương Bân, đúng không?
15
Lý Vĩ sững người, nét mặt dần biến dạng. Hắn nhìn tôi, khóe miệng nhếch lên ngày càng cao.
- Cô biết rồi?
- Không chỉ thế, tôi còn biết anh chính là kẻ gi*t người hàng loạt!
Biểu cảm Lý Vĩ từ phấn khích chuyển sang đi/ên cuồ/ng, ánh mắt tràn ngập h/ận th/ù rồi đột ngột biến thành sự phấn khích bi/ến th/ái.
- Trương Tuyết, cô thông minh thật... Cô phát hiện từ khi nào? Không phải cô đang đi công tác sao?
Tôi mím môi không đáp, siết ch/ặt vật trong tay. Lý Vĩ hào hứng kể về nỗi tuyệt vọng của Vương Bân trước khi ch*t. Hắn múa may quay cuồ/ng, càng nói càng phấn khích.
- Trương Tuyết, cô biết không? Bạn trai cô quỳ trước mặt tôi, hắn ta c/ầu x/in đừng gi*t cô. Chúng tôi tr/a t/ấn hắn suốt hai ngày mới cho ch*t! Ch/ặt từng ngón tay, khâu ch/ặt miệng bằng kim chỉ, móc cả hai mắt ra!
- Đủ rồi! Im miệng! - Tôi hét lên.
Lý Vĩ nhìn tôi, tôi lập tức áp côn điện vào người hắn. Dòng điện mạnh xuyên qua cơ thể hắn, chỉ ba giây sau, hắn đã nằm vật dưới đất co gi/ật.
Tay tôi lạnh ngắt, nhanh chóng lôi đồ trong túi ra trói hắn lại. Lý Vĩ lúc này toàn thân bải hoải vì điện gi/ật, hắn nhìn tôi bật cười:
- Ha ha ha, Trương Tuyết, cô giỏi lắm! Thú vị thật, vui quá đi!
- Bốp!
Tôi t/át thẳng vào mặt hắn, thắt nút ch*t phía sau lưng rồi dùng bộ dụng cụ thẩm vấn tội phạm trói ch/ặt cổ tay hắn. Nhưng tôi vẫn không yên tâm, mắt đảo quanh phòng tìm ki/ếm và phát hiện cây gậy bóng chày ở góc nhà.
Tôi cầm gậy bóng chày tiến lại gần. Lý Vĩ nhíu mày nhìn tôi, cười kh/inh bỉ:
- Cô cũng từng là nửa thằng cảnh sát, định gi*t người sao?
- Chúc mừng anh, đoán chuẩn rồi!
Tôi nở nụ cười, ánh mắt Lý Vĩ từ phấn khích chuyển sang kh/iếp s/ợ rồi lại phấn khích.
- Cô gi*t tôi, cô cũng không thoát được!
- Anh nhầm rồi, kẻ phải ch*t chỉ có anh thôi! Cửa bí mật bên này, tôi đã tìm thấy rồi, có thể trực tiếp về nhà tôi. Lúc đó kẻ đột nhập sát nhân chẳng phải là anh sao? Hơn nữa, tôi chỉ đang phòng vệ chính đáng thôi.
Tôi vung gậy đ/ập mạnh vào chân hắn! Rồi lại đ/ập thẳng vào đầu!
16
Lý Vĩ nằm bất động dưới đất, ti/ếng r/ên rỉ dần tắt lịm, hắn hoàn toàn hôn mê. Tôi cầm tay Lý Vĩ miết lên gậy bóng chày để lại dấu vân tay, rồi ép vào người mình, m/áu tươi lập tức ứa ra trên đùi.
Tôi như x/á/c không h/ồn, lôi x/á/c Lý Vĩ về phòng mình. Quả nhiên, từ cửa bí mật đi ra chính là nhà vệ sinh bên này. Tôi giả vờ như hắn bị tôi kh/ống ch/ế, nh/ốt hắn trong nhà vệ sinh.
Sau đó cầm điện thoại lên xem giờ - 3 giờ 25. Chú Ngô và đồng đội còn bảy phút nữa sẽ tới.
Tôi r/un r/ẩy sợ hãi, giọng nghẹn ngào đầy nước mắt gọi cho Vương Bân giả.
Chưa đầy một giây, bên kia đã bắt máy.
- Vương Bân, làm sao bây giờ? Người hàng xóm đó đột nhiên từ nhà vệ sinh bò ra, em đã nh/ốt hắn trong đó rồi. Vương Bân, anh về nhanh đi, em sợ lắm!
Vương Bân giả bên kia sững lại, có lẽ không ngờ Lý Vĩ bị tôi kh/ống ch/ế, rồi bắt đầu dỗ dành:
- Tuyết Tuyết, anh là cảnh sát, tin anh đi, em đừng báo cảnh sát vội, anh về ngay đây!
- Vâng, Vương Bân anh nhanh lên, em sợ lát nữa hắn ra mất!
Tôi cúp máy, lau nước mắt, nhìn đồng hồ chờ đợi. Bốn phút sau, tiếng gõ cửa vang lên: "Tuyết Tuyết mở cửa, là anh đây!"
Tôi giả vờ sợ hãi chạy ra mở cửa, người bước vào lại là gã đàn ông đeo mặt nạ.
- Anh... anh là ai? - Tôi thét lên, vội lùi lại.
Giọng nói của gã vẫn là Vương Bân, ánh mắt lộ rõ vẻ tà á/c:
- Tuyết Tuyết, là anh đây, là bạn trai Vương Bân của em mà..."
Hắn từng bước tiến lại gần, tôi ném mọi thứ trong nhà về phía hắn. Tên mặt nạ này rõ ràng thận trọng hơn Lý Vĩ. Hắn đ/á/nh rơi côn điện và d/ao phay của tôi.
Tôi r/un r/ẩy, cúi đầu che giấu h/ận ý ngút trời, tiếp tục câu giờ:
- Rốt cuộc anh là ai? Vương Bân đâu?
- Vương Bân? Hắn ta và em đang sống chung dưới một mái nhà đấy! Em không phát hiện sao? Tuyết Tuyết, sao em ngây thơ thế hả?
Chương 20
Chương 13
Chương 18
Chương 16
Chương 16.
Chương 13
Chương 15
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook