Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi siết ch/ặt nắm đ/ấm!
5.
Ngày hôm sau, tôi đến trung tâm bảo trợ nơi Tiểu Đồng đang sống.
Vừa bước vào sân, đã nghe thấy tiếng cười đùa rộn rã.
Liệu Tiểu Mỹ có ở đây không?
Con bé có đang chờ mẹ ở nơi này?
Chưa kịp nghĩ xong, viện trưởng đã bước ra.
Bà tươi cười đón tiếp, tôi thẳng thắn đề nghị được gặp lũ trẻ trước.
Chẳng mấy chốc, bà dẫn tôi ra sân.
Một nhóm trẻ đang nô đùa, ánh mắt tôi lập tức dừng lại ở cô bé cao nhất.
Viện trưởng như đoán được ý tôi, giới thiệu ngay:
- Bé đó tên Đào Vũ, dễ thương lắm, tính tình lại hoạt bát.
Đào Vũ?
Đúng người tôi cần tìm, tôi đề nghị:
- Viện trưởng, tôi muốn nói chuyện riêng với bé ấy được không?
Bà gật đầu, gọi một đứa trẻ đi gọi Đào Vũ lại.
Dưới bóng cây cổ thụ, chỉ còn hai chúng tôi.
Đào Vũ chủ động mở lời: - Chị ơi, chị ăn kẹo không?
Cô bé rút từ túi áo ra viên kẹo trái cây đưa tôi. Tôi nhận lấy, xoa đầu bé.
Nhìn gương mặt non nớt ấy, lòng tôi nhói đ/au nhớ đến Tiểu Mỹ.
Giờ này, con gái tôi hẳn cũng cao bằng em bé này rồi.
Cố nuốt nước mắt vào trong, tôi lấy từ túi xách ra con búp bê Barbie.
Đôi mắt Đào Vũ bừng sáng ngay lập tức.
Tôi mỉm cười đưa búp bê cho em: - Đào Vũ, lần đầu gặp nhau, chị tặng em món quà này nhé. Em trả lời chị vài câu được không?
Cô bé gật đầu lia lịa.
- Em có nhìn thấy thứ này bao giờ chưa?
Tôi đưa chiếc vòng tay bạc ra.
Đào Vũ gi/ật mình thảng thốt:
- Cái này em đã tặng Tiểu Đồng rồi mà? Sao lại ở chỗ chị?
- Tiểu Đồng đưa cho chị. Chị hỏi thật em nhé, em có được món đồ này thế nào? Ở đâu vậy?
Cô bé lắc đầu:
- Em quên mất rồi, lâu lắm rồi ạ.
- Đào Vũ, em cố nhớ lại đi, với chị chuyện này quan trọng lắm!
Tôi siết ch/ặt tay em bé, tim đ/ập thình thịch.
Đến bước này rồi, lẽ nào đ/ứt gánh giữa đường?
- Nếu em nhớ ra, chị sẽ m/ua thật nhiều búp bê Barbie tặng em, đồng ý không?
Giọng tôi run run, như sắp khóc.
Thấy vậy, Đào Vũ đành gật đầu khó nhọc.
Tôi dán mắt vào em bé, bỗng Đào Vũ reo lên: - À!
Tim tôi chợt thắt lại.
- Em nhớ ra rồi! Hôm đó viện trưởng dẫn tụi em đi dã ngoại, đi ngang tiệm kẹo, mấy em nhỏ đòi ăn kẹo nên cả đoàn dừng lại khá lâu.
- Em thấy đông người quá nên đứng bên ngoài, vô tình nhặt được món đồ này ở góc tiệm.
Từng lời như búa bổ vào tim tôi.
- Em có thấy ai đ/á/nh rơi không?
- Không ạ. - Đào Vũ lắc đầu.
- Chắc chắn chưa? Lúc đó có bé gái tầm 3 tuổi, cao cỡ này không? - Tôi làm điệu bộ.
Vẫn cái lắc đầu.
Tim tôi chìm vào giá lạnh.
Ngọn đèn leo lét cuối đường hầm đã tắt.
Gượng gạo lắm mới hỏi tiếp:
- Em còn nhớ tiệm kẹo đó ở đâu không?
- Hình như... đối diện cầu, tiệm nhỏ lắm.
Đối diện cầu?
Tôi nhớ cái tiệm đó, ngày trước thường cùng Vương Dụ đến m/ua đồ.
Sau khi Tiểu Mỹ mất tích ở khu vực đó, tôi tránh né không dám qua vì sợ đ/au lòng.
Có lẽ, phải đối mặt một lần thôi.
6.
Xế chiều hôm đó, tôi tìm đến địa chỉ cũ.
Tiệm kẹo năm nào giờ đã thành cửa hàng trái cây, chủ quán cũng đổi người.
Hỏi dò mãi mới xin được số điện thoại chủ cũ - giờ bà ấy đã chuyển về quê.
Định bắt xe về quê ngay nhưng không gặp được, hẹn đến mai.
Trở về nhà chiều muộn, mẹ chồng cũng vừa từ quê lên.
Thấy tôi, bà tươi cười hỏi:
- Oanh à, hôm nay con không đi làm à?
Tôi cười gượng: - Dạ không, dạo này mệt quá, con xin nghỉ vài hôm.
- Phải đấy, nghỉ ngơi chút đi, suốt ngày đầu tắt mặt tối sao chịu nổi.
Tôi đ/á/nh trống lảng:
- Mẹ ơi, hồi đó Vương Dụ nhận nuôi Tiểu Đồng, mẹ có biết trước không?
- Biết chứ! Nó bảo con mệt không đi được, mẹ cùng nó đến xem mặt bọn trẻ.
- Lúc ấy mẹ thấy Tiểu Đồng mặt mũi sáng sủa, miệng lại ngọt ngào, nhìn phát thích luôn!
- Vậy à? Nhưng con nghe Tiểu Đồng kể ở đó có chị gái rất tốt, ngoan ngoãn dễ thương, ăn nói lại khéo. Sao mẹ không chọn bé ấy? Đáng lẽ mẹ phải thích bé đó mới phải.
Tôi buông lời thăm dò, giọng điệu thản nhiên.
Quả nhiên, mẹ chồng đờ người, sắc mặt biến đổi:
- Ôi dào, mẹ thấy cậu bé hợp mắt thôi mà.
Trong lòng tôi cười lạnh, hợp mắt?
Lý do gì thế này?
- Thế mẹ còn nhớ Tiểu Mỹ không? Bé ấy có hợp mắt mẹ không?
Chẳng hiểu vì quá nhớ con hay chất chứa nghi vấn, tôi buột miệng nói câu không nên nói.
Mắt mẹ chồng đỏ hoe:
- Oanh à, mẹ sai rồi! Mẹ không trông con kỹ nên Tiểu Mỹ mới bị b/ắt c/óc, mẹ có tội!
Bà vừa nói vừa khóc nức nở.
Nhìn khuôn mặt đẫm nước mắt, tôi không biết thật hay giả.
Đành vội vàng an ủi: - Mẹ đừng khóc, con không nên nhắc đến Tiểu Mỹ, mẹ đừng bận lòng.
Bà lau nước mắt, vỗ tay tôi:
- Con ạ, đời người dài lắm, phải nhìn về phía trước!
Tôi gật đầu, lòng không đồng ý.
Nhìn về phía trước?
Làm sao nhìn?
Đứa con ruột thịt mang nặng đẻ đ/au, m/áu mủ của mình, cả đời này làm sao quên được!
Sáng hôm sau, đợi Vương Dụ đi làm, tôi bắt xe về quê tìm gặp người cần gặp.
Chương 11
Chương 6
Chương 11
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 11
Chương 23
Bình luận
Bình luận Facebook