Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Là con gái ạ.”
Con gái!
Nghe xong, đầu óc tôi như ch*t lặng, mãi sau mới kịp định thần.
Con gái!
Vậy nhất định là Tiểu Mỹ rồi!
Chắc chắn là con gái của tôi!
Tôi xúc động nắm ch/ặt tay Tiểu Đồng, cậu bé đ/au đến mức chỉ dám khe khẽ kêu lên:
“Cô ơi, cô làm cháu đ/au quá.”
Nghe giọng cậu bé, tôi dần bình tĩnh lại.
Nhẹ nhàng nắm tay cậu, tôi tiếp tục hỏi:
“Tiểu Đồng, nãy cô xin lỗi, làm cháu đ/au rồi.”
Cậu lắc đầu tỏ vẻ không sao.
“Tiểu Đồng, cô bé đó bao nhiêu tuổi, cháu có biết không? Tên cô ấy là gì?”
“À đúng rồi, cháu xem có giống cô bé trong tấm hình này không?”
Tôi vội chạy vào phòng ngủ mở tủ đầu giường, lấy tấm ảnh trong ví ra.
Đưa tấm hình cho Tiểu Đồng, tôi dán mắt vào cậu bé.
Tim đ/ập thình thịch, sợ lỡ mất bất cứ chi tiết nào.
Không biết sau hai năm, con gái tôi đã thay đổi thế nào?
Nhưng chẳng bao lâu, cậu bé lắc đầu nói:
“Cô ơi, bạn đó không giống cô bé trong hình.”
“Chị ở viện mồ côi lớn hơn cháu mấy tuổi.”
“Viện trưởng bảo hồi đó phát hiện chị ấy dưới gốc đào, nên đặt tên là Đào Vũ. Chị ấy xinh lắm ạ, tụi cháu đều thích chơi cùng chị!”
Ánh mắt cậu bé sáng rực, như thể rất quý cô gái tên Đào Vũ ấy.
Lòng tôi giá buốt, tại sao không phải Tiểu Mỹ?
Tại sao không phải con gái tôi?
Con bé giờ ở nơi nào?
Nó còn sống không?
Nhìn chiếc vòng bạc trên tay, tôi chợt nhớ lúc con gái vừa chào đời. Khi tôi ôm con vào lòng, bé nhắm nghiền mắt rồi từ từ mở ra.
Ánh mắt con bé dán ch/ặt vào tôi, bất động, rồi bất ngờ nhoẻn miệng cười!
Khoảnh khắc ấy, trái tim tôi như tan chảy. Tôi cảm nhận một thứ tình cảm khó tả đang sinh sôi trong cuộc đời mình.
“Cô ơi, sao cô khóc?”
Tiếng cậu bé kéo tôi về thực tại. Đưa tay sờ má, tôi mới biết mình đã rơi lệ.
Dùng tay áo lau vội, tôi xoa đầu cậu bé:
“Cô nghĩ đến chuyện vui nên khóc đấy, cháu đừng cười cô nhé.”
Cậu bé gật đầu mạnh mẽ, ánh mắt đầy nghiêm túc:
“Cô xinh nhất!”
“Cô thích chiếc vòng bạc này không? Cháu tặng cô.”
“Cảm ơn cháu, chiếc vòng này rất quan trọng với cô!”
Nói xong, một ý nghĩ thoáng qua khiến lòng tôi chùng xuống. Tôi nhìn cậu bé ân cần:
“Tiểu Đồng, ngoài hai chúng ta còn ai biết chiếc vòng này không?”
“Chỉ có hai người thôi ạ.” Cậu lắc đầu.
“Vậy đây sẽ là bí mật giữa chúng ta nhé? Cháu không được nói với ai hết.”
Cậu bé gật đầu lia lịa.
4.
Tối hôm đó, tôi cất kỹ chiếc vòng bạc, đợi Tiểu Đồng ngủ say mới quay về giường chờ Vương Dụ.
Chẳng bao lâu, tiếng chìa khóa xoay trong ổ khóa vang lên khiến tim tôi thắt lại.
Anh ta mở cửa phòng ngủ mà không bật đèn.
Tôi bật dậy ngồi thẳng, nhìn anh lưng đảo cởi áo.
Khi quay lại, anh ta gi/ật mình kêu thét lên:
“Á!”
Tôi bình thản bật đèn, ánh mắt lạnh lùng quan sát.
Vương Dụ gượng cười hỏi:
“Em ơi, sao giờ này chưa ngủ?”
Tôi nhìn chằm chằm vào mặt anh, cố lắm mới thốt lên:
“Không ngủ được.”
Anh lo lắng ôm lấy tôi: “Sao lại không ngủ được? Tiểu Đồng làm em buồn à?”
“Không đâu anh. Em hỏi anh chuyện này, phải thành thật trả lời.”
Anh cười cười rồi giả vờ chào kiểu quân đội:
“Nhất định khai báo thành khẩn!”
“Anh à, hồi đó sao anh lại nhận nuôi Tiểu Đồng?”
“Sao tự nhiên hỏi chuyện này?”
Tôi thấy ánh mắt anh đảo lia lịa, nghi ngờ càng dâng cao:
“Em hỏi thì anh trả lời.”
Anh sờ sờ mũi: “Thực ra anh thấy Tiểu Đồng ngoan ngoãn lại xinh trai.”
“Anh nhớ em từng nói thích trẻ con đẹp đẽ mà.”
Tôi suy nghĩ, đúng là trước đây có nói vậy.
Lòng hơi ấm lại, nhưng tôi biết không thể tin hoàn toàn.
“Vậy sao anh lại nhận nuôi con trai, không phải con gái?”
Anh ta ngẩn người, ánh mắt thoáng nét khó hiểu.
“Hồi đó tình cờ gặp thằng bé thôi, em đâu có quan tâm chuyện này? Hay Tiểu Đồng làm em không vui?”
Trong lòng tôi cười lạnh, như nhìn thấu được con người này, tiếp tục hỏi:
“Thế anh còn nhớ con gái chúng ta không?” Tôi dán mắt vào anh.
Anh ngồi xuống ôm tôi, mắt lại đảo khắp nơi tránh ánh nhìn của tôi.
“Em ơi, sao tự nhiên nhắc chuyện này?”
“Con gái chúng ta, anh làm sao quên được.”
Tôi khẽ cười: “Nếu em không nhắc, chắc anh đã quên mất đứa con gái đang mất tích rồi nhỉ?”
“Vương Dụ, em hỏi anh…”
“Anh còn tiếp tục tìm con gái chúng ta không?”
“Hay là anh…”
Tôi không nói hết câu, bởi suy nghĩ ấy quá đen tối.
Dù có là sự thật, tôi cũng không thể chấp nhận nổi.
“Em ơi, anh thật sự đang tìm, em tin anh đi!”
“Anh cũng yêu con gái chúng ta mà!”
Nhìn vẻ mặt đ/au khổ của anh, lòng tôi không biết nên tin hay không.
Thôi, kết luận lúc này còn quá sớm.
Mai tôi sẽ đến viện mồ côi hỏi cho rõ, giờ chưa nên đ/á/nh động.
Tôi tự nhủ như vậy để giữ bình tĩnh.
Nhìn Vương Dụ vẻ mặt đ/au lòng, tôi cũng không nỡ.
Dù sao anh cũng đối xử rất tốt với tôi.
Kéo tay anh ngồi xuống, nghĩ về con gái, tôi nghẹn ngào:
“Không biết Tiểu Mỹ còn sống không, nếu nó mất thì em cũng không sống nổi!”
“Tiểu Mỹ là mạng sống của em!”
Vương Dụ siết ch/ặt tay tôi, giọng đầy quả quyết:
“Em yên tâm đi, con gái chúng ta nhất định còn sống! Không có tin tức chính là tin tốt!”
Dưới ánh đèn, khuôn mặt anh sáng rực nhưng đôi mắt lại ẩn chứa thứ gì đó tôi không thể hiểu nổi.
Chương 7
Chương 25
Chương 5
Chương 11
Chương 6
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook