Mảnh Ghép Ký Ức: Ai Đang Nói Dối?

Mảnh Ghép Ký Ức: Ai Đang Nói Dối?

Chương 4

28/01/2026 09:15

Tôi lén lút chui vào phòng họ, lục soát các hòm đồ. Cuối cùng ở ngăn kín, tôi tìm thấy một tập hồ sơ. Bên trong có hai tờ giấy: một giấy chứng tử và bản thỏa thuận đền bù.

"...Theo kết luận giám định pháp y... Sau khi vụ việc xảy ra... Hai bên đã thống nhất đạt được thỏa thuận bồi thường như sau: Nguyễn Kiến Quốc một lần chi trả cho gia đình Ngô Chí Cường số tiền 2,4 triệu tệ... Do đó gia đình nạn nhân đồng ý tha thứ, không truy c/ứu trách nhiệm hình sự..."

Ánh mắt tôi dừng lại ở chỗ ký tên, miệng lẩm bẩm: "Ngô Khải..."

Nguyễn Kiến Quốc chính là tên bố tôi. Hồi trước ông đúng từng bao thầu công trình. Lẽ nào những gì bố mẹ vừa nói đều là sự thật?

Đang định cất giấy tờ lại thì tôi sờ thấy vài tấm thẻ cứng hình vuông. Là chứng minh thư của bố và mẹ. Tôi thở phào nhẹ nhõm. Nhưng sao còn một cái nữa?

"Trần Cương..."

Người này là ai?

Một bàn tay lạnh toát đặt lên vai tôi. Bố đứng phía sau, mặt lạnh như tiền nhìn xuống tôi đang co ro dưới đất. Bóng người ông bao trùm khiến tôi thấy bất an như kẻ mất chỗ ẩn nấp.

"Nguyên Nguyên thấy gì rồi?"

Giọng ông bình thản mà chắc nịch, dường như đã biết tôi phát hiện bí mật.

Trước mắt tôi là một con người chất chứa quá nhiều bí ẩn. Tôi đẩy ông ra, bất chấp tất cả tìm cách thoát khỏi đây. Mẹ bỗng xuất hiện chắn ngay cửa, chặn hết lối thoát.

Hoảng lo/ạn, tôi nép vào góc tường, tay siết ch/ặt con d/ao lò xo trong túi.

"Hai người rốt cuộc là ai? Các người muốn gì?"

Bố nhặt mấy tờ giấy và chứng minh thư tôi ném xuống đất, thở dài.

"Con biết hồi trước bố bao thầu công trình mà. Nhưng hồi đó bố làm quan chức nhà nước, danh phận nh.ạy cả.m nên bố mẹ đành mượn danh tính người khác để ký hợp đồng, đàm phán làm ăn."

Ông lấy từ tập hồ sơ ra một tờ giấy gập nhiều nếp, mở ra: "Con xem này, hai người này là trong đội công trình của bố. Đây là hợp đồng bố ký với họ."

Tôi nửa tin nửa ngờ nhận lấy tờ giấy. Màu giấy ngả vàng cùng dấu mộc phai màu chứng tỏ nó đã cũ lắm rồi. Chỗ ký tên ghi rõ ràng ngày tháng, ước chừng đã mười lăm năm trước.

"Sau này bố cũng kể với con rồi, có một công trình xảy ra sự cố. Bố cậu ta ngã từ giàn giáo xuống không qua khỏi, bố đã đền bù cho họ một khoản tiền tuất."

"Ai ngờ cậu ta trở mặt vòi vĩnh, bắt bố mẹ vì cái danh tính giả này mà phải tăng số tiền bồi thường từ một trăm lên hai trăm bốn mươi triệu theo yêu cầu của luật sư."

"Đành vậy thôi, nghĩ thằng bé mới 13 tuổi mồ côi cũng tội nghiệp, bố đành đưa tiền cho nó."

Mẹ bước vào nắm tay tôi: "Bố mẹ cũng chỉ điều tra ra chuyện này sau khi con tự ý kết hôn với nó. Nhưng con đã lập gia đình, lại có con rồi..."

"Chuyện rắc rối của đời trước, các con không biết còn hơn."

Bàn tay hơi thô ráp của bà xoa mu bàn tay tôi.

"Bố mẹ vất vả ki/ếm tiền như vậy cũng chỉ mong con có cuộc sống tốt hơn."

Mắt tôi cay xè. Hồi nhỏ, điều tôi mong đợi nhất mỗi ngày là được nắm tay mẹ về nhà ăn bữa cơm nóng hổi ngon lành. Trong những năm tôi bướng bỉnh bỏ đi, bà đã già đi nhiều như vậy rồi.

Hóa ra Ngô Khải đã lừa dối tôi bấy lâu nay. Hắn còn giấu tôi bao nhiêu chuyện nữa? Tình cảm hắn dành cho tôi, lẽ nào đều là giả dối? Hắn cưới tôi chỉ để trả th/ù lên người tôi mối h/ận dành cho bố tôi?

Nghĩ đến những năm tháng một lòng hi sinh vì hắn, tôi lau khô nước mắt chạy khỏi phòng bố mẹ thẳng đến phòng ngủ mình.

Tôi nhất định phải hỏi cho ra nhẽ với Ngô Khải!

Khóa cửa phòng lại, tôi gi/ật phắt tủ quần áo mở toang.

"Ngô Khải! Đồ l/ừa đ/ảo! Ra đây ngay!"

"Anh đây, Nguyên Nguyên."

Ngô Khải bước ra từ nhà vệ sinh với vẻ mặt ngơ ngác. Thấy con d/ao trong tay tôi, biểu cảm hắn từ hoang mang dần chuyển thành chua xót.

Hắn thở dài, bước vài bước tới định nắm tay tôi. Tôi gi/ật mạnh tay ra: "Đừng đụng vào ta, đồ dối trá!"

"Họ... đã kể hết với em rồi sao?"

Gương mặt Ngô Khải đ/au đớn: "Anh xin lỗi Nguyên Nguyên, anh đúng là đã giấu em một số chuyện."

"Thà để anh một mình gánh nỗi đ/au này, còn hơn để em phải sống trong dằn vặt khổ sở. Anh chỉ muốn em mãi là tiểu công chúa vô lo của anh..."

Hai chúng tôi ngồi hai đầu giường, đối diện nhìn nhau.

"Anh và bố anh sống nương tựa nhau, ông làm công nhật ở công trường nuôi anh khôn lớn. Hồi cấp hai, ông nhận việc ở công trình bất động sản của bố em."

"Vì bố em đốc thúc tiến độ, đêm mưa bão đó dù thiếu biện pháp an toàn, bố anh và mấy công nhân vẫn phải thi công."

"Rồi em cũng biết rồi đấy, bố anh gặp nạn. Anh không còn họ hàng, lại còn nhỏ dại, ban đầu bố em định đút vài nghìn cho xong chuyện. May nhờ có vị luật sư tòa án giúp anh khởi kiện."

"Nhưng bố em lại tìm kẻ thế thân đổ tội, nhà thầu công trình bỗng biến thành một nông dân mắc n/ợ. Họ làm gì có tiền đền!"

"Cuối cùng, luật sư đành dẫn mấy công nhân chứng kiến đêm đó cùng thằng bé 13 tuổi là anh đến cơ quan bố em gây rối. Bố em sợ chuyện to chuyện, đề nghị bồi thường riêng."

"Lúc ấy ngoài bố anh, còn một công nhân khác bị thương nặng, ống thép đ/âm xuyên ng/ực phải. Nhà hãy nghèo không có tiền mổ, nên anh đem phần lớn tiền bố em đưa để giúp anh ta."

Ngô Khải đôi mắt đỏ hoe, giọng chân thành.

"Anh quen em hồi cấp ba không biết em là con gái ông ta, mãi đến khi cưới nhau em dẫn anh về gặp bố mẹ anh mới hay!"

Hắn nắm tay tôi như van nài: "Anh thật lòng yêu em mà Nguyên Nguyên, dù em là con gái hắn cũng không sao."

"Em phải tin anh!"

Tôi không rút tay lại: "Thảo nào họ phản đối chuyện chúng ta kết hôn dữ dội thế."

Danh sách chương

5 chương
28/01/2026 09:19
0
28/01/2026 09:16
0
28/01/2026 09:15
0
28/01/2026 09:13
0
28/01/2026 09:10
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu