Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Sao anh lại ở đây? - Tôi hỏi nhỏ.
Chuyện dài lắm, phòng bố em đang mở cửa kìa! Để họ phát hiện là xong đời, mở cửa cho anh vào nhanh! - Ngô Khải nói càng lúc càng nhanh, giọng đầy sốt ruột.
Hồi cấp ba, cô b/án hàng ở đường hầm tóc dài hay tóc ngắn? - Tôi phải thử hắn. Không thể khẳng định người ngoài kia đích thị là Ngô Khải.
Cái sạp nhỏ ấy gần như đ/ộc quyền dụng cụ học tập của tôi suốt thời trung học. Nếu hắn không cùng trường, đừng hòng trả lời được.
Hắn im lặng một chút, đáp ngay không do dự: - Lão ông người Hồi chẳng bao giờ chịu bỏ mũ xuống ấy mà!
Nhanh lên! Bố em mà phát hiện, cả hai đứa ch*t chắc! - Tôi mở cửa.
Sao anh biết em ở đây? - Tay phải tôi trong túi áo choàng siết ch/ặt con d/ao lò xo.
Ngô Khải thuần thục bò sát đất, mò mẫm dưới gầm giường. Tôi đưa chiếc điện thoại cho hắn bằng tay trái: - Anh tìm cái này?
Tóc Ngô Khải rối bù, mặt đầy mồ hôi lẫn bụi bẩn. Hắn cầm lấy điện thoại bỏ vào túi. Im lặng vài giây, đột nhiên hắn nắm ch/ặt hai tay tôi:
Họ không phải bố mẹ em! Em phải chạy khỏi đây cùng anh!
Dù trong lòng cũng thấy họ kỳ quặc, nhưng cảnh Ngô Khải ôm người phụ nữ ấy khiến tim tôi quặn đ/au. Tôi gi/ận dỗi gi/ật tay lại:
Ch*t ở đây em cũng không đi với anh! Không phải bố mẹ thì là ai?
Ánh mắt Ngô Khải càng thêm sắc lạnh. Hắn chằm chằm nhìn tôi, từng chữ vang lên:
Không đi, em sẽ ch*t thật.
Anh nghĩ... họ có lẽ là bố mẹ Trần Phương.
Trần Phương? Tôi mơ hồ nhớ ra điều gì đó nhưng không sao nối được mảnh ghép. Kể từ sau trận ốm thập tử nhất sinh năm tháng trước, ký ức về quá khứ của tôi cứ loang lổ như tờ giấy nát.
Ngô Khải sốt ruột lắc tay tôi: - Trần Phương ngồi bàn sau hay tr/ộm đồ của em hồi cấp ba đó! Nói mãi chẳng chừa, em lại hay lên cơn tiểu thư, khiến cô ta chịu đủ trò.
Ai ngờ có lần hắn nh/ốt em trong kho trường suốt cuối tuần, suýt nữa thì em ch*t đói. Sau đấy hắn bị buộc thôi học, em không nhớ sao Nguyên Nguyên?
Anh nghe bạn học kể vì chuyện này hắn t/ự s*t. Anh nghi bố mẹ hắn đến đây trả th/ù cho Trần Phương đấy!
Trong đầu tôi hiện lên bóng hình nhỏ bé như giá đỗ, lầm lũi và u ám. Tôi xoa xoa cái đầu đang âm ỉ đ/au: - Hình như có người này thật.
Nhưng sao bố mẹ Trần Phương lại giống bố mẹ em?
Ngô Khải mặt đỏ lên vì sợ tôi không tin: - Y học bây giờ phát triển, phẫu thuật thẩm mỹ đâu có khó khăn gì! Đi với anh mau!
Tôi lắc đầu: - Vô dụng. Từ biển chỉ dẫn núi Bắc Phong lái xe đến đây ít nhất năm mươi phút. Em không biết đường, lại không có định vị, làm sao thoát được.
Đột nhiên tôi chợt nhận ra. Phải rồi, ngồi xe tỉnh táo vào đây còn lạc đường, làm sao Ngô Khải một mình tìm được?
Ngô Khải thở dài khi thấy vẻ kinh hãi trong mắt tôi:
Dù mấy năm kết hôn anh ít tiếp xúc với bố mẹ em, nhưng tính cách và hành vi của họ thế nào, anh vẫn nắm rõ.
Nhưng từ hồi em ốm nặng năm tháng trước, khi họ đến chăm sóc, anh đã phát hiện nhiều điểm kỳ lạ.
Bố anh trước khi mất hai năm thường xuyên làm công trường. Anh biết bố mẹ em luôn kh/inh thường nhà anh, cho rằng anh dụ dỗ em để chiếm đoạt tài sản, chẳng thèm nhìn mặt.
Ấy vậy mà mấy hôm đó bố em gọi anh là "A Khải", mẹ em còn giặt đồ hỏi han cơm nước.
Ban đầu anh tưởng họ chấp nhận mình, nào ngờ có hôm nghe mẹ em hỏi bác sĩ: "Nếu cho uống th/uốc tương kháng đơn th/uốc thì sao?" Từ hôm đó, bố em thật sự cho em dùng loại th/uốc ấy.
Càng nghe lòng tôi càng lạnh. Ngô Khải xoa đầu tôi, ánh mắt an ủi:
May anh lén đổi th/uốc nên em không sao. Từ đó anh bắt đầu điều tra họ. Hai hôm trước anh phát hiện bố em m/ua biệt thự này từ đầu năm, xa nhà ch*t đi được, chắc chắn có vấn đề. Đang kỳ nghỉ nên sáng nay anh lái xe đến xem tình hình, không ngờ giữa chừng các em đã vào. May anh nghe tiếng động kịp trốn vào kho.
Chạy ra ngoài làm rơi điện thoại dưới giường em.
Vậy ta đi ngay đi! - Giờ tôi đã phần nào tin lời Ngô Khải.
Dù hắn ngoại tình, nhưng bao năm yêu nhau, cùng lắm ly hôn chứ đâu đến nỗi gi*t tôi. Nhưng bố mẹ Trần Phương thì khác. Nghĩ đến bóng hình co ro của Trần Phương, toàn thân tôi run lên. Nếu cô ta thật sự t/ự s*t vì tôi, việc bố mẹ hắn b/áo th/ù cũng hợp tình hợp lý.
Tôi sợ hãi lôi Ngô Khải chạy ra ngoài, vừa đi vừa hỏi: - Xe anh đậu đâu?
Ngô Khải không dừng bước: - Ra ngoài nói sau!
Tôi gi/ật tay lại, nói rành rọt: - Xe anh, ở đâu?
Ngô Khải bất đắc dĩ giải thích:
Anh đi cùng thư ký, chạy xa quá hết xăng nên bảo cậu ta xuống chân núi đổ xăng rồi quay lại đón. Nhân tiện khoảng thời gian này anh ở lại tìm manh mối.
Anh muốn biết tại sao bố em... à không, bố Trần Phương m/ua căn nhà này...
Tay phải vừa chạm tay nắm cửa, tôi rụt lại bỏ vào túi: - Thế anh tìm ra chưa?
Ngô Khải gật đầu nói khẽ: - Anh thấy hai chiếc xẻng mới tinh trong kho. Tôi nghi họ định vứt x/á/c.
Chương 14
Chương 6
Chương 6
Chương 16: Manh mối trong mật thất
Chương 8
Chương 9
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook