Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Vào mùa hè năm 15 tuổi, tôi vô cớ bị cuốn vào một vụ án mạng.
Tôi và x/á/c ch*t phụ nữ đó, cùng bị mắc kẹt trong căn phòng ấy.
1
Khi anh Kiệt đưa tôi đến bệ/nh viện, đã gần sáng.
Mắt cá chân trái sưng đen, không thể cử động được.
Phải đợi đến sáng mới chụp X-quang, bác sĩ cấp c/ứu chỉ chẩn đoán sơ bộ rồi đưa tôi vào phòng theo dõi. Anh Kiệt chạy ngược chạy xuôi suốt, giờ đã lộ rõ vẻ mệt mỏi khiến tôi áy náy vô cùng.
Không gian đột nhiên tĩnh lặng, hai chúng tôi chẳng ai nói gì. Trong phòng theo dõi lúc rạng sáng, chỉ có ánh đèn huỳnh quang tỏa thứ ánh sáng trắng lạnh lẽo, chiếu lên khuôn mặt mọi người trông thật thẫn thờ. Mí mắt tôi bắt đầu díp lại, đầu óc như nghĩ ngợi trăm thứ nhưng rối bời chẳng thành hình.
Anh Kiệt đã ngủ thiếp đi, dường như không định hỏi thêm điều gì.
Anh ấy... không tin lời tôi sao?
Sáng hôm sau, kết quả chụp X-quang cho thấy tôi bị g/ãy xươ/ng mắt cá chân. Anh Kiệt làm thủ tục nhập viện xong, thu xếp ổn thỏa rồi vội vã đi làm. Trong phòng bệ/nh càng thêm tĩnh lặng, cho đến khi hai cảnh sát tiến về phía tôi.
Ông cụ giường bên đang thẫn thờ nhìn ra cửa sổ bỗng quay sang nhìn tôi đầy ngạc nhiên.
- Cháu là em họ Lý Kiệt phải không? - Viên cảnh sát lớn tuổi giới thiệu ngắn gọn - Anh ấy cho chúng tôi biết cháu ở đây. Chúng tôi cần ghi lời khai của cháu, vì cháu không đi lại được nên sẽ thực hiện ngay tại phòng bệ/nh. Thấy tôi gật đầu, viên cảnh sát trẻ lấy giấy bút ra. - Trước tiên cho biết thông tin cá nhân?
- Cháu tên Lưu Kỳ, 15 tuổi...
Viên cảnh sát trẻ ngước lên nhìn tôi, người lớn tuổi cũng tỏ vẻ nghi ngờ như không tin tôi mới 15. Tôi đọc số CMND của mình, hai người không nói gì, ra hiệu cho tôi tiếp tục.
- Cháu học lớp 9 ở trấn quê... À không, vừa thi xong cấp ba, tháng 9 sẽ lên huyện học lớp 10.
- Cháu đến đây khi nào? Để làm gì? - Viên cảnh sát lớn tuổi hỏi.
Không biết vì chưa tiếp xúc với cảnh sát bao giờ hay do nơm nớp lo sợ, những câu hỏi bình thường từ miệng họ vang lên nghe như tra khảo khiến tôi bứt rứt khó chịu. Nhưng tôi vẫn phải trả lời thật:
- Cháu mới đến chiều qua, đến tìm anh họ.
- Tìm anh họ làm gì? Anh ta có liên quan đến vụ việc không? - Viên cảnh sát lớn tuổi tiếp tục chất vấn.
Tôi vội vàng:
- Không không, không liên quan gì đến anh Kiệt. Anh ấy còn không biết chuyện... Cháu cũng chỉ biết sau đó thôi.
Ông cụ giường bên đã nghiêng hẳn người về phía tôi, thậm chí còn rót thêm nước nóng vào cốc giữ nhiệt.
2
- Cháu tìm anh họ để làm gì? Có hẹn trước không? - Viên cảnh sát trẻ buông bút xuống như thể tôi chưa trả lời đủ khiến anh ta không ghi chép được.
Tôi suy nghĩ giây lát:
- Cháu vừa tốt nghiệp cấp hai, lên đây chơi với anh Kiệt vài ngày. Trước đó mẹ cháu có gọi điện báo trước, lúc xuống tàu cháu cũng gọi cho anh ấy. Anh ấy đến đón cháu.
Thấy họ không hỏi thêm, tôi tiếp tục:
- Ra khỏi nhà ga, cháu gặp anh Kiệt rồi cùng bắt taxi về nhà anh. Anh đang trong giờ làm, phải xin phép ra ngoài. Vừa đến cổng khu tập thể, anh nhận được điện thoại gọi về công ty nên đưa chìa khóa cho cháu, bảo tự lên nhà.
- Cháu nhớ số phòng anh ta ở chứ? - Viên cảnh sát lớn tuổi hỏi.
- Dạ, anh Kiệt bảo là tòa nhà 15, phòng 401. - Thấy viên cảnh sát lớn tuổi gật đầu, tôi tiếp tục - Nhưng khi lên lầu, cháu thấy cửa phòng 401 không khóa.
- Cháu chắc chắn cửa mở chứ? - Ông ta hỏi lại.
- Vâng. - Tôi đáp - Lúc đầu cháu tưởng đó là nhà người khác nên cầm chìa khóa mở cửa đối diện, nhưng không mở được. Nhìn kỹ thì thấy ổ khóa đã gỉ sét, ngước lên thấy biển số ghi 402 nên mới quay vào căn không khóa kia, phòng 401.
- Trước đây cháu đã đến nhà này chưa? - Viên cảnh sát lớn tuổi hỏi.
Tôi lắc đầu:
- Anh Kiệt mới đi làm được một năm, đây là lần đầu cháu đến. Nếu không phải vì vừa tốt nghiệp cấp hai, nhà chẳng cho cháu đi chơi xa thế này.
Viên cảnh sát lớn tuổi ra lệnh:
- Cháu kể chi tiết từ lúc bước vào cửa đi.
Tôi bắt đầu hồi tưởng:
- Bước vào nhà, cháu đặt ba lô lên ghế sofa...
- Bên trong có người không? - Vừa nói được câu đã bị ngắt lời.
- Không có người, vì cháu đã đi xem xét khắp phòng. - Tôi nhìn viên cảnh sát lớn tuổi, thấy ông không chất vấn thêm nên tiếp tục - Cháu xem tivi trên sofa một lúc rồi ngủ thiếp đi. Tỉnh dậy trời đã tối, vừa xem tivi vừa đợi anh Kiệt tan làm. Rất khuya, cháu nghe tiếng mở cửa tưởng anh về, ngoảnh lại thì thấy người lạ. Hắn thấy cháu liền quay đầu chạy xuống cầu thang. Cháu tưởng tr/ộm nên đuổi theo, xuống cầu thang vội quá bị trẹo chân. Sau đó anh Kiệt tìm thấy cháu rồi đưa vào viện.
- Hết rồi à? - Viên cảnh sát lớn tuổi hỏi.
Tôi gật đầu.
Ông cụ mặt mày đầy nghi hoặc, nghe mãi chỉ thấy chuyện tên tr/ộm, vẻ thất vọng còn hơn cả cảnh sát.
Viên cảnh sát lớn tuổi thở dài không hiểu vì sao, lại hỏi:
- Lúc vào nhà, cháu thấy căn phòng trong tình trạng thế nào?
3
- Hơi bừa bộn, đồ trên sofa vứt lung tung - Tôi suy nghĩ giây lát mới trả lời - Phòng ngủ cũng lo/ạn cả lên.
- Lo/ạn kiểu nào? - Viên cảnh sát lớn tuổi truy hỏi.
- Kiểu không gọn gàng, không phải kiểu nhà bình thường lâu không dọn mà như có tr/ộm vào. - Tôi nói - Lúc đó cháu còn thắc mắc vì anh Kiệt vốn rất ngăn nắp. Cháu tưởng anh mới đi làm bận quá không dọn dẹp được, ra khỏi nhà còn quên khóa cửa.
- Cháu có phát hiện gì bất thường không? - Viên cảnh sát trẻ đột ngột hỏi.
- Có chứ, cửa mở, nhà bừa bộn như có tr/ộm vào mà. - Tôi lặp lại, chợt nghĩ ra điều gì liền nói thêm - À đúng rồi, cháu thấy phòng ngủ có chỗ không ổn.
Chương 13
Chương 18
Chương 7
9
Ngoại truyện - Chu Tầm
Chương 8
Chương 25
Bình luận
Bình luận Facebook