Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Sân nhỏ quá, tìm chán ch*t mất!" Hắn lẩm bẩm bò ra khỏi tủ, quay lưng bước đi, "Đợi tao trốn lại lần nữa."
Tôi giơ cao lưỡi hái: "Khỏi cần đợi, để con giúp bố trốn nhé."
2.
Lý Lương trở về vào sáng hôm sau, hắn vật ra giường ngủ vùi một giấc, rồi lại xách theo túi thịt bỏ đi.
Mãi đến chiều tối đêm Giao Thừa, hắn mới trở về với hai bàn tay đầy thương tích. Không thấy Lý Kiệt đâu, hắn càng thêm cáu kỉnh: "Thằng nhóc đâu rồi?"
"Sáng nó bảo đi chơi trốn tìm, giờ vẫn chưa về."
Nghe xong, hắn t/át tôi một cái bôm: "Tao đã không bảo mày trông nó à? Đứng như trời trồng làm gì? Đi tìm nó ngay!"
Giờ cơm tối đêm Ba Mươi, đường làng vắng tanh. Tôi khóa cổng từ bên ngoài, bẻ g/ãy chìa khóa ch/ôn xuống đất, rồi trèo tường vào sân.
Lý Lương thấy tôi về một mình, nhíu mày: "Bảo đi tìm người mà! Vẫn chưa thấy?"
Tôi lắc đầu, tiến lại gần nắm lấy tay hắn đầy vết răng cắn: "Bố ơi, có đ/au không?"
Hắn nhìn tôi, ng/uôi gi/ận, ôm tôi vào lòng: "Vẫn là con hiểu chuyện."
Tôi lấy ra một viên th/uốc: "Bố ăn kẹo đi, của Kiệt đưa."
Hắn ngậm vào miệng: "Mày thấy nó à?"
"Nó bảo muốn chơi trốn tìm với bố, bảo bố đi tìm nó."
Nghe vậy, Lý Lương đứng phắt dậy, tay vơ lấy cây gậy cạnh giường: "Mẹ kiếp! Thằng súc vật! Nó ở đâu?"
"Ngay trong sân thôi. Theo luật, bố phải đếm đến 100."
"Đếm cái đầu mày! Để tao đ/ập ch*t nó!" Hắn lồng lộn đi một vòng trong nhà, rồi xông ra sân lục soát. Định ra ngoài thì phát hiện cổng đã khóa ch/ặt, hắn gầm lên gi/ận dữ: "Lý Kiệt! Mày muốn ch*t à! Mở cửa cho tao!"
Không một tiếng đáp.
Lý Lương đi đi lại lại trong sân như con thú nh/ốt chuồng: "Có giỏi thì đừng có về nhà!"
Uất ức không thể trút, hắn cầm gậy xông vào chuồng lợn. Con lợn đang ăn gi/ật mình chạy sang góc, kêu ủn ỉn.
"Ăn! Ăn! Suốt ngày chỉ biết ăn! ĐM! Tao không được miếng nào, toàn bị con điếm đó lừa hết! Lại còn cắn tao đầy tay m/áu, đáng lẽ nên gi*t phắt nó đi."
Hắn quơ cây gậy, chạm phải vật gì tròn tròn. Hơi nghi hoặc giơ lên, nhìn dưới ánh trăng mờ: "Mày cho lợn ăn cái gì mà... ÁÁÁÁ!"
Cái đầu bị gặm nham nhở của Lý Kiệt đang nhìn hắn chằm chằm dưới ánh trăng lạnh lẽo.
Hắn h/ồn xiêu phách tán, ngã phịch xuống đất, lết lùi lại: "Mày... Có phải mày không?"
Tôi đóng ch/ặt cửa chuồng lợn, thưởng thức vẻ mặt hắn dưới màn đêm dịu dàng. Đôi mắt kia giờ ngập tràn kinh hãi và tuyệt vọng.
Hồi nào, chính hắn cũng từng thỏa mãn trong ánh mắt khiếp đảm của người khác.
Giờ đây, hắn thành con mồi.
Hắn loạng choạng xông tới định dùng thân hình to lớn đ/è tôi xuống, nhưng không để ý lưỡi hái tôi giấu sau lưng. Pháo hoa đầu tiên vụt lên trời, tiếng thét của hắn chìm nghỉm trong tiếng n/ổ.
Tiếng pháo thêm chút không khí Tết cho ngôi làng hiu quạnh, đồng thời cũng tăng phần thú vị cho trò chơi trốn tìm.
"Con đếm đến 100 rồi đi tìm bố nhé?"
Tiếng gào thét tuyệt vọng của hắn bị tiếng pháo hoa át đi, chỉ còn thấy hắn co rúm van xin: "Trong tủ... Trong tủ có tiền! Thả tao ra! Xin mày!"
"100, 99, 98..."
Lý Lương nức nở, tay ôm vết thương bụng, dùng khuỷu tay lết từng chút ra phía cổng.
Mỗi lần nhúc nhích lại rên rỉ đ/au đớn.
"55, 54..."
Hắn cố với tay nhưng không tới được then cài chuồng lợn.
"20, 19..."
R/un r/ẩy, co gi/ật, sợ đến mức đái cả ra quần.
"C/ứu... C/ứu tôi..."
"3, 2, 1... Bố thua rồi."
"Đừng! Đừng mà!"
Tôi giơ cao lưỡi hái, khóe miệng nhếch lên: "Con ngoan không?"
"Ngoan! Rất ngoan!"
"Thế sao cứ gọi con là đồ súc vật?"
"Tao sai rồi! Tha cho tao! Tao không dám nữa!" Hắn co người lạy như tế sao.
Tôi mặc kệ, túm tóc hắn đ/ập đầu vào tường. Hai con lợn còn lại h/oảng s/ợ chạy tán lo/ạn. Tiếng hét của hắn hòa lẫn tiếng lợn kêu, kỳ quái mà đáng nghe.
"Tao giúp mày trốn đi! Tao đưa mày ra ngoài, tha cho tao đi!"
Mặt hắn nát bươm đầy m/áu, tiếng kêu c/ứu yếu dần: "Rốt cuộc tại sao..."
"Lợn bố nuôi đã bị gi*t thịt rồi. Lợn con nuôi, cũng đến lúc rồi."
"Ư... Ự..."
"Con thấy trò này hay lắm."
Sáng hôm sau, tiếng gõ cửa của tôi khiến hàng xóm để ý. Họ phá khóa vào nhà, lục soát khắp làng mà không thấy hai cha con Lý Lương đâu. Thêm vào đó, tiền trong tủ đã biến mất, mọi người cho rằng họ đã ra phố chơi.
Lý trưởng không bỏ lỡ cơ hội có nhân lực miễn phí, dẫn tôi về nhà chăm nữ sinh bị bắt về. Ở đó, tôi thấy cậu bé từng hứa sẽ đưa tôi đi. Bố cậu ta mặt xám xịt đứng bên, còn cậu bé thì hào hứng đưa phong bao lì xì cho lý trưởng, chỉ tay về phía tôi: "Tiền mừng tuổi của cháu, cháu muốn m/ua cô ấy."
Lý trưởng nheo mắt đếm tiền: "Tông Thụ à, đừng tiếc tiền. Con bé này giặt giũ nấu nướng đều giỏi, 4 ngàn không phí đâu."
Hai cha con Lý Lương chưa về, hắn đã vội b/án tôi cho người khác. Bộ mặt tham lam khiến người ta phát gh/ét.
Tôi bước đến cười với người đàn ông, má lúm đồng tiền: "Bố ơi."
Ánh mắt hắn thoáng kh/inh bỉ và gh/ê t/ởm, khịt mũi rồi quay đi.
Lý trưởng đưa bát cháo: "Mang cho con kia ăn đi. Xong rồi theo họ về. Nhà họ Tông Thụ tốt hơn nhà Lý Lương nhiều, coi như tao giúp mày."
Tôi ôm bát cháo bước ra, cậu bé đi theo sau, đôi mắt hân hoan: "Anh đã nói sẽ c/ứu em mà. Từ nay chúng ta là một nhà. Anh tên Lý Tông Thành, em tên gì?"
"Tiểu Văn."
"Tên cũ của em à?"
"Lý Lương đặt."
"Anh đặt tên mới cho em nhé? Lý Tông Nguyệt được không?"
Tôi mở cửa căn phòng nhỏ. Ánh sáng lọt vào chiếu lên người phụ nữ trần truồng nằm ngửa trên sàn. Nếu không thấy ng/ực còn phập phồng, tôi tưởng cô ta đã tắt thở.
Cô ta nhìn lên trần nhà với đôi mắt vô h/ồn, miệng sưng bầm, m/áu khô đóng ở khóe môi. Tôi đút thìa cháo vào miệng, nó lại chảy ra.
Tôi đành phải nhai giúp rồi đẩy xuống cổ họng. Đôi mắt cô dần đỏ lên, lăn dài hai giọt nước mắt.
Chương 28: Cuốn sổ và ngửa bài
Chương 19
Chương 27
Chương 10
Chương 12
Chương 15
9
Chương 16
Bình luận
Bình luận Facebook