Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Xe tắt máy, ngoài đồng vắng lặng đến lạ thường. Tô Thiên Dịch từ xa đã nghe thấy tiếng "lóc cóc", Lão Mạc giải thích: "Tiếng đó là tiếng công nhân mỏ đ/á đang đ/ập. Họ chọn vị trí thích hợp trên núi đ/á, cắm một thanh xà beng nhọn bằng sắt cỡ cổ tay vào đ/á, sau đó người kia vung búa tạ đ/ập mạnh vào đầu xà beng. Cứ đ/ập liên tục như vậy cho đến khi tạo thành một lỗ trên đ/á. Họ sẽ nhét th/uốc n/ổ vào lỗ đó, dùng kíp n/ổ để kích hoạt, mục đích là để phá vỡ đ/á thành từng mảnh. Đá vỡ sau đó sẽ được b/án cho những người cần xây nhà hoặc đổ móng."
"Ồ." Tô Thiên Dịch chỉ đáp một từ.
Hai người tiếp tục đi, rẽ qua một khúc cua, Tô Thiên Dịch thấy trên núi quả nhiên có một người đang ngồi xổm giữ thanh xà beng, người kia đang đẫm mồ hôi vung búa đ/ập, phát ra tiếng "lóc cóc".
Vừa định leo lên, người cầm búa đột nhiên dừng lại. Người ngồi xổm rút xà beng ra khỏi lỗ đ/á, bắt đầu đổ thứ gì đó vào trong. Người cầm búa nhặt vật gì trên đất cho vào miệng, thổi mạnh.
"Tít... tít..." Tô Thiên Dịch nhận ra đó là tiếng còi.
Lão Mạc nói: "Sắp n/ổ rồi. Họ thổi còi để cảnh báo mọi người xung quanh sắp có n/ổ mìn. Tránh ra chỗ khác thôi."
Hai người núp sau sườn đồi, Tô Thiên Dịch thò nửa cái đầu nhìn lên núi. Hai công nhân đã châm ngòi kíp n/ổ và chạy xuống núi, chạy thẳng đến chỗ họ đang trốn. Thấy Tô Thiên Dịch và Lão Mạc, họ tỏ vẻ ngạc nhiên.
Một lát sau, chỗ đặt mìn bỗng phát ra tiếng n/ổ "ầm" chấn động, đ/á văng tung tóe lên trời rồi đổ ầm ầm xuống đất, có tảng còn lăn lộc cộc xuống chân núi.
"Dừng lại! Dừng lại! Con bò đần này, đứng lại mau!" Tô Thiên Dịch nghe thấy tiếng hét của cậu bé chăn bò phía sau, quay đầu nhìn thì thấy con bò có lẽ bị tiếng n/ổ làm h/oảng s/ợ, đã gi/ật sợi dây thừng khỏi tay cậu bé và chạy lung tung. Lúc này nó đang phóng qua vũng nước bên đường, làm nước b/ắn tung tóe.
Hai công nhân thấy vậy bật cười to, đứng dậy định quay lên núi thì bị Lão Mạc gọi lại: "Chúng tôi là cảnh sát, có chuyện muốn hỏi hai anh."
Hai công nhân mặt biến sắc: "Chuyện gì thế?"
Tô Thiên Dịch nói: "Chúng tôi muốn xem cái búa của hai anh."
"Búa? Cứ tự nhiên, lên núi mà xem."
Bốn người lặng lẽ lên chỗ vừa n/ổ mìn. Tô Thiên Dịch thấy một hố lớn trên mặt đất, đ/á vỡ vụn, chiếc búa tạ nằm chỏng chơ trên đất.
Tô Thiên Dịch cúi xuống nhặt chiếc búa lên. Quả nhiên là búa rất to nhưng diện tích bề mặt không lớn như tưởng tượng. Anh nhấc búa lên, cán búa làm bằng tre nên rất đàn hồi, cầm vung lên rất thuận tay.
Tô Thiên Dịch vung búa đ/ập mạnh xuống tảng đ/á gần đó, đ/á vỡ tan ngay lập tức chứng tỏ lực tác động rất mạnh.
Người công nhân b/éo hỏi: "Các anh làm gì thế?"
Tô Thiên Dịch không trả lời, lấy từ túi ra một cuộn thước đo đường kính mặt búa. Kết quả là 12 cm. Anh lắc đầu: "Có cái nào to hơn không?"
"Búa to hơn? To hơn nữa ai cầm nổi?"
Tô Thiên Dịch nghĩ cũng phải, nếu đường kính búa tăng lên 20 cm thì trọng lượng sẽ tăng gấp mấy lần. Dù có nhấc lên nổi cũng không thể vung lên đ/ập người được.
Tô Thiên Dịch thất vọng nói với Lão Mạc: "Có lẽ chúng ta đến nhầm chỗ rồi."
Lão Mạc nói: "Thời gian lâu rồi nên tôi cũng nhớ không rõ. Hồi nhỏ thấy cái búa rất to nhưng giờ nhìn lại thì chẳng lớn lắm."
Tô Thiên Dịch thở dài: "Về thôi, xem Tiểu Vũ vẽ chân dung thế nào rồi."
Hai người xuống núi, đi ngược lại con đường cũ. Khi đi qua vũng nước lúc nãy con bò hoảng chạy qua, Tô Thiên Dịch chợt nhận thấy trên bùn mềm ven vũng in hằn một dãy vết chân bò.
Anh đột nhiên dừng bước, tiến lại gần một vết chân rồi ngồi xổm xuống.
Lão Mạc thấy vậy hỏi: "Sao thế, pháp y Tô?"
"Chờ chút, tôi đang nghiên c/ứu vết chân bò này."
"Vết chân bò thì có gì lạ? Ở quê chỗ nào chả có?"
"Nhưng cái này khác, tôi tận mắt chứng kiến."
"Là con bò đi/ên lúc nãy giẫm lên, tôi cũng thấy."
"Đúng vậy. Tôi không ngờ lúc giẫm xuống, con bò lại có lực mạnh đến thế."
"Anh lớn lên ở thành phố à? Ở nông thôn ai mà chẳng biết?"
"Không, tôi cũng lớn lên ở nông thôn nhưng chưa từng chăn bò nên không rõ tập tính của chúng."
Tô Thiên Dịch lại lấy thước đo từ túi ra đo kích thước vết chân. Lão Mạc ngồi xổm xuống hỏi: "Pháp y Tô, anh đo cái này để làm gì?"
Đo xong, Tô Thiên Dịch nói: "Vết chân bò hình bầu dục, đường kính 19 cm. Ý tôi là, nạn nhân từng bị bò giẫm lên ng/ực trái, lực ép mạnh khiến tim ngừng đ/ập dẫn đến t/ử vo/ng."
"Cái gì? Đây là..." Lão Mạc kinh ngạc đến mức không nói nên lời.
"Đây chỉ là suy đoán của tôi. Để chứng minh, tôi cần tìm lại con bò lúc nãy."
"Con bò đó giờ chạy đi đâu mất rồi, biết tìm đâu? Muốn tìm bò thì làng này nhiều lắm, đây là quê tôi, tôi bảo bố tôi đi mượn một con là được."
"Không, tôi chỉ cần đúng con bò lúc nãy. Vết chân này vừa khớp."
Lão Mạc ái ngại: "Tìm lại bò thì được, nhưng anh muốn làm thí nghiệm thì lấy đâu ra... th* th/ể?"
"Chuyện th* th/ể không phải lo. Gần đây tôi đang nghiên c/ứu vấn đề ứng lực của xươ/ng sườn, tôi có mang theo một hộp xươ/ng sườn do một nhà máy chế tạo từ vật liệu đặc biệt, hình dáng, ứng lực và độ giòn gần như thật. Anh chỉ cần giúp tôi mượn thợ mộc làm một khung gỗ mô phỏng lồng ng/ực người, lắp những chiếc xươ/ng sườn của tôi vào là có thể bắt đầu thí nghiệm."
"Làm được như vậy sao?"
"Phải mạnh dạn thì mới có đột phá được."
7
Chương 14
Chương 20
Chương 13
Chương 18
Chương 16
Chương 16.
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook