Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Thứ nôn ra không phải thức ăn, mà giống nước cống đen ngòm lẫn vô số sợi tóc vụn. Vừa phun ra, cả phòng bốc lên mùi hôi thối kinh khủng. Toàn thân tôi đ/au quặn co gi/ật, trong đầu văng vẳng tiếng ai gọi tên, bụng dưới như bị kim châm từng hồi. Dù mặc quần an toàn, m/áu vẫn tràn ra hai bên vì cơ thể giãy giụa.
Mẹ đỡ trán cho tôi nôn, bấm chuông gọi y tá nhưng không thấy ai đến, liền nhờ bác gái giường bên cạnh đi tìm. Bác ấy bước tới, tháo chiếc vòng bạc đeo tay rồi dùng lực cạo mạnh lên trán tôi. Tôi cảm giác như da đầu bị cạo bỏng rát, cơn đ/au bỗng biến mất, tiếng gọi tên im bặt, người cũng hết co gi/ật, miệng ngừng trào thứ nước đen lợn cợn tóc.
Mẹ vội đỡ tôi ngồi thẳng, mắt đăm đăm nhìn bác gái, giọng run lên: 'Chuyện gì xảy ra vậy?'
'Con bé bị trù ếm!' Bác gái vén áo tôi lên, dùng vòng bạc ấn mạnh từ cổ họng kéo xuống bụng dưới. Từng đợt m/áu đen chảy ra nồng nặc khiến cả phòng ngập mùi tanh. Kỳ lạ là sau khi m/áu đ/ộc thoát ra, người tôi nhẹ bẫng.
'Hai mẹ con ra nhà vệ sinh tắm rửa đi.' Bác gái ngâm vòng bạc vào bát nước. Mẹ lặng lẽ dìu tôi đi vệ sinh. Thứ m/áu đó không giống kinh nguyệt mà đặc quánh như mủ đen lẫn sợi tóc ch/áy xém, bốc mùi hôi thối.
Khi tôi tắm xong, mẹ đã dọn sạch chỗ nôn. Dù dùng nước khử trùng lau nhà, mùi tanh vẫn ám mãi. Bác gái lấy từ hành lý ra nén hương trầm đ/ốt trên bệ cửa sổ, khói hương xua tan mùi hôi. Mẹ gọi bác sĩ trực đến khám nhưng họ không phát hiện gì, chỉ bảo có lẽ ngộ đ/ộc thức ăn.
Sau khi bác sĩ đi, mẹ đóng cửa phòng rồi thành kính hỏi han bác gái. 'Đây mới chỉ là khởi đầu, tôi không giúp được gì thêm. Cháu cầm lấy chiếc vòng này.' Bác gái đưa tôi chiếc vòng bạc chạm khắc hình liễu mềm mại. 'Trong thành phố có vị Liễu Tiên nổi tiếng, hai mẹ con nên đến cầu c/ứu. Không thì mạng nhỏ này khó giữ.'
Bác giải thích chiếc vòng từng được thờ dưới tượng Liễu Tiên trong đền, rất linh ứng. Mẹ vội nhận vòng định chuyển tiền cảm tạ, lại nhờ bác dẫn đường đến đền. Nhưng bác gái lắc đầu từ chối: 'Kẻ trù ếm này đ/ộc á/c lắm. Tôi già rồi, con gái đang mang th/ai, không dám đắc tội với hạng người này.'
Bác không nhận tiền, dắt con gái xin xuất viện ngay đêm với lý do mùi hôi khiến con bác nghén nặng. Mẹ cố níu kéo nhưng bác nhất quyết ra về, ngoái lại nhìn tôi: 'Đi tìm Liễu Tiên đi. Chiếc vòng tự rơi ra khi tôi sắp đồ đến bệ/nh viện. Ấy là duyên số đấy!'
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 9
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook