Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Em chồng tôi mang th/ai trước khi cưới. Hỏi bố đứa bé là ai thì cô ta nhất quyết không nói, chỉ khóc lóc đòi giữ bằng được cái th/ai.
Mẹ chồng liền bảo vợ chồng tôi cho mượn chứng minh thư với thẻ bảo hiểm xã hội, để sau khi sinh xong thì giấy khai sinh ghi tên hai vợ chồng tôi làm bố mẹ, trên danh nghĩa là con của chúng tôi. Nhưng không cần chúng tôi nuôi, ông bà nội sẽ lo hết.
Chuyện này đương nhiên tôi không đồng ý. Thế nhưng Ngô Bằng vốn cưng chiều em gái hết mực, cô ta khóc một tiếng, mẹ nói một câu, hắn liền quay sang khuyên tôi.
Hết lý do này đến lý do khác: nào là thể trạng em chồng yếu, ph/á th/ai sợ ảnh hưởng sức khỏe; nào là đứa bé cũng là một sinh mạng, đằng nào cũng do bố mẹ hắn nuôi, chỉ mượn danh tôi một chút thôi…
Tôi nói thẳng:
“Con nít đâu phải cứ có ăn là lớn. Sau này còn giáo dục, chăm sóc, cần có bố mẹ bên cạnh. Dù có ông bà nuôi đi nữa, với hoàn cảnh nhà anh, tiền cuối cùng vẫn là anh bỏ ra đúng không? Nuôi một đứa trẻ tốn bao nhiêu, học hành, quần áo, chi tiêu… đâu phải chuyện nhỏ. Hai đứa mình cưới hai năm còn chưa dám sinh con vì những thứ đó. Sau này mình có con riêng, đứa của em chồng cũng gọi tôi là mẹ, tôi không thể đối xử công bằng được. Đã là con thì phải như nhau, mà thiên vị thì người ngoài sẽ bàn tán, ảnh hưởng đến cả hai đứa. Mẹ với cô ta chắc chắn cũng vì chuyện này mà gây sự suốt.”
Nhưng Ngô Bằng chỉ lặp đi lặp lại:
“Nó cũng là một mạng sống… đã mang th/ai rồi thì không nên… em hiểu mà.”
“Ngô Bằng!” Tôi bực bội c/ắt ngang, “Tôi đã nói không là không. Ngô Nhất muốn sinh thì tự lo, đừng nghĩ đến chuyện lợi dụng tôi.”
Tôi hạ giọng, sợ mẹ chồng nghe thấy:
“Sau này cô ta không lấy chồng nữa à? Nếu lấy chồng rồi lại sinh con riêng, hai đứa trẻ gặp nhau thì sao? Đứa này mang danh con tôi, còn cô ta lại là mẹ ruột, đến lúc đó xử lý thế nào? Chồng tương lai của cô ta nhìn thấy đứa bé, lỡ phát hiện ra thì sao?”
“Không… em ấy…” Ngô Bằng lúng túng, sắc mặt tái đi, “Nhỡ đâu em ấy không lấy chồng thì sao?”
Tôi bật cười:
“Ngô Bằng, cô ta là em gái anh, không phải con gái anh. Mới hai mươi mà đã mang th/ai rồi.”
Thấy sắc mặt hắn càng khó coi, tôi đành nói lại cho nhẹ:
“Ý tôi không phải chê trách, chỉ là nam nữ yêu đương cũng là chuyện bình thường. Sau này gặp người phù hợp, cô ta vẫn sẽ muốn kết hôn thôi.”
Không hiểu sao càng nói, mặt Ngô Bằng càng khó nhìn. Tôi mệt mỏi, không muốn tranh cãi thêm, dứt khoát nói:
“Nếu cô ta nhất quyết sinh, thì tốt nhất cho người khác nhận nuôi. Không thì đừng sinh.”
Nghĩ lại, đó là em ruột của hắn, lại được bố mẹ cưng chiều, tôi cũng sợ hắn chịu không nổi áp lực rồi quay sang thuyết phục tôi nữa. Nghĩ thôi đã thấy phiền. Tôi dịu giọng khuyên:
“Sau này chúng ta cũng sẽ có con. Bố mẹ anh đã ngoài sáu mươi, nuôi được mấy năm? Anh từng nói hồi nhỏ sống khổ, giờ lại để con cái như vậy nữa sao? Nếu mình nuôi, tiền học, tiền sinh hoạt, đưa đón… tất cả đều do mình gánh. Giờ con ruột người ta còn không dám sinh đứa thứ hai, mình nuôi hai đứa thì sống sao nổi?”
Ngô Bằng chỉ gật đầu lơ đãng, không biết nghe được bao nhiêu, rồi đứng dậy đi ra ngoài.
Thật lòng mà nói, tôi không gh/ét em chồng Ngô Nhất. Cô ta kém Ngô Bằng tám tuổi, được cả nhà cưng chiều. Ngoài việc hay bám anh trai, với tôi vẫn khá lễ phép, gặp mặt luôn gọi “chị dâu” ngọt xớt.
Thi đại học trượt, học lại một năm vẫn không đỗ, cuối cùng học nghề làm đẹp gần nhà. Tôi từng mời Ngô Nhất ở chung, cô ta hiểu chuyện nên từ chối. Ngô Bằng thuê cho cô ta một căn hộ gần chỗ làm, tiền nhà hắn trả.
Nhưng ngày nào cô ta cũng gọi điện: nào vòi sen hỏng, nào bóng đèn ch/áy… bắt hắn phải chạy qua sửa. Đêm hôm không muốn đi, cô ta lại khóc nói sợ ở một mình.
Cuối cùng vẫn phải chiều, vì từ nhỏ hắn đã quen cưng chiều em gái như vậy, dù khuya mấy cũng phải chạy sang một chuyến. So với việc ở chung nhà phải lo từng bữa ăn giấc ngủ, để cô ta ở riêng còn cực hơn.
Tôi thật không hiểu, sống kiểu đó mà cô ta ki/ếm đâu ra bạn trai để giờ mang th/ai hai ba tháng.
Có lẽ vì Ngô Bằng từ chối, mấy ngày sau mẹ chồng càng tỏ thái độ với tôi. Bà nói bóng nói gió, châm chọc chuyện tôi cưới hai năm chưa sinh con, giờ cho mượn bảo hiểm xã hội để Ngô Nhất sinh là vừa. Ngô Bằng đứng bên cạnh giải thích, nói chuyện mượn giấy tờ không đơn giản, tuổi tác nhìn vào là lộ ngay. Bà đ/ập bàn, chỉ mặt hắn m/ắng:
“Nuôi mày phí cơm! Em mày có bầu rồi, mày định làm gì? Mặc kệ nó à?”
Tôi định lên tiếng, nhưng Ngô Bằng kéo tôi vào phòng, bảo đừng cãi lại mẹ.
Nhìn hắn, tôi chỉ thấy thương hắn. Nhà người ta trọng nam kh/inh nữ, còn nhà này lại chiều con gái đến mức bắt hắn gánh hết mọi thứ. Hồi cưới, chúng tôi tổ chức ở ngoài. Quê Ngô Bằng ở vùng núi xa, hắn không muốn làm rình rang, nhưng bố mẹ hắn nhất quyết ép tổ chức lớn ở thị trấn vì “con trai có chức có quyền”. Tiền tiệc tùng, khách sạn, xe cộ… đều do hắn chi trả. Còn tiền mừng, mẹ chồng giữ hết, nói là để “trả lại nhân tình” trước kia bà từng đi.
Căn nhà hiện tại cũng là Ngô Bằng tự tích cóp trả trước. Bố mẹ hắn sợ chúng tôi v/ay tiền, liền gọi điện than nghèo kể khổ, nói Ngô Nhất còn đi học, tốn kém đủ đường… khiến hắn không dám nhờ cậy gì thêm.
Chương 21
13
Chương 7
Chương 8
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook