Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Xin các vị hãy x/á/c minh cho kỹ…"
Từ vô số câu trả lời sai lầm, lần này tôi cuối cùng đã tìm được phương án đúng.
Chỉ với một đồng xu, một cuộc gọi.
Màn trình diễn đẫm nước mắt.
20
Dù Chu Túc ra sức chối bỏ, khăng khăng mọi chuyện không liên quan đến mình, nhưng các cuộc gọi liên tiếp đã chứng minh.
Anh ta không những đã nghe máy, còn cung cấp thông tin học sinh, trở thành đồng phạm chính hiệu.
"Biết mặt mà chẳng biết lòng, ai ngờ Chu Túc lại cung cấp địa chỉ, lại còn chọn nhà toàn người già yếu đàn bà trẻ con."
"Hạ Lâm đối với hắn một lòng một dạ, than ôi, con trai kẻ sát nhân, chẳng trách tâm địa á/c đến thế."
"Nếu hắn không giúp, mọi người sẽ biết hắn là con trai tên tử tù đào tẩu, sau này đủ đường bị ảnh hưởng."
Nhà Hạ Lâm khởi kiện hắn, kết quả thi đại học của Chu Túc cũng bị hủy bỏ.
Tất cả chẳng liên quan gì đến tôi nữa, tôi hoàn toàn đứng ngoài vòng xoáy.
Kỳ thi đại học tôi làm bài cực kỳ ổn định.
Không lâu sau, giáo viên chủ nhiệm tìm tôi nói chuyện riêng, bà ấy ám chỉ điều gì đó.
"Tôi chưa từng gọi điện tố giác, camera an ninh cho thấy cuộc gọi xuất phát từ trạm điện thoại công cộng trong trường, tôi đã xem lại… chính là em, Tần Tùng."
"Giờ chỉ có hai ta thôi, em có thể giải thích chuyện này thế nào không?"
Lúc ấy trời đã xế chiều, ánh hoàng hôn nhuộm đỏ sân trường.
Tôi bình thản mỉm cười: "Chỉ là trùng hợp thôi, cô ơi, làm sao em biết những chuyện này được, em chỉ gọi điện về nhà thôi, thế thôi ạ."
Tôi tin rằng, giáo viên chủ nhiệm sẽ không nhiều chuyện đâu.
Khi điểm thi công bố, không ngoài dự đoán, tôi đỗ vào Đại học Thanh Hoa, chuyên ngành Kỹ thuật Điện tử và Thông tin.
Bấy giờ mới là năm 2008, đây sẽ là ngành hái ra tiền nhất thập kỷ tới.
Ngày nhận giấy báo nhập học, cả khu phố mang trống chiêng đến chúc mừng. Bà ngoại tôi mặc bộ quần áo mới tinh, tóc búi gọn gàng.
Trong bức ảnh tập thể, bà nắm tay tôi, lưng thẳng tắp, vẻ mặt vô cùng tự hào.
Năm thứ hai đại học, tôi ki/ếm được đồng tiền đầu tiên nhờ lập trình.
Năm thứ ba, tôi thuê hai căn hộ ở Trung Quan Thôn, một để khởi nghiệp, một cho bà ngoại ở.
Tôi dẫn bà cụ nhỏ đi xem lễ thượng cờ - điều bà ao ước cả đời.
Chụp ảnh ở Tử Cấm Thành, ngồi xe trượt băng ở Hồ Thập Tạ, ăn tương đậu ở mười ngõ hẻm nổi tiếng.
Cây thông non từng mọc trên vách đ/á giờ đã lớn, đủ sức che chở cả bầu trời.
Một hôm, tôi dọn dẹp cặp sách cũ, từ ngăn kín đột nhiên rơi ra thứ gì đó.
Nhặt lên xem, hóa ra là một lá bùa hộ mệnh sờn rá/ch.
Bà ngoại thấy vậy lí nhí: "Ái chà, hồi cháu thi đại học, bà bỏ vào lấy hên đấy."
Bà hai đứng cạnh lập tức bóc phốt: "Tùng Tùng à, lá bùa này không đơn giản đâu."
"Bà ngoại cháu nghe người ta nói chùa trên núi linh thiêng, nhất quyết đi cầu cho cháu. Bậc thang cao dốc thế kia, bà ấy cứ thế lạy từ chân núi tới trước mặt Phật, bảo phải lạy đủ chín mươi chín lạy mới thành tâm. Đầu bị trầy, lưng cũng trật khớp."
"Chỉ để cầu mong cháu gái bà bình an thuận lợi, mọi sự như ý!"
Trên lá bùa lấm tấm vết m/áu, ngửi kỹ còn thấy cả vết ch/áy sém.
Nhắc nhở tôi rằng những khoảnh khắc k/inh h/oàng năm xưa
đều từng thực sự tồn tại.
Tôi không kìm được r/un r/ẩy, nước mắt giàn giụa. Đến tận hôm nay
tôi mới hiểu ra, tất cả những cơ hội tái sinh
chín mươi chín bậc thềm, chín mươi chín lần cơ hội
Nguyên là lời cầu chúc duy nhất
mà bà ngoại đã c/ầu x/in thần phật dành cho tôi.
- Hết -
Chương 13
Chương 15: Ngoại truyện
Chương 9
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 10
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook