Bữa Tiệc Gấu Đen

Bữa Tiệc Gấu Đen

Chương 3

29/01/2026 08:30

Chương 12

- Mở cửa mau! Đường Tâm, mở cửa đi, cho tôi vào trong!

Hắn gõ cửa một lúc rồi ngừng lại.

- Không mở cửa hả? Để tao đoán mật khẩu khóa cửa nhà mày xem.

Tống Minh cười đểu giả rồi bấm vào bàn phím điện tử.

- Bíp bíp bíp - Mật khẩu sai.

- Bíp bíp bíp - Mật khẩu sai...

Tống Minh thử hết một lượt, tôi vẫn lặng lẽ quan sát sau cửa sổ.

Sân vườn tối đen như mực, chẳng thấy con gấu trốn ở đâu.

- Tiểu Lâm, mày nghĩ sao? Có nên mở cửa không?

Bên ngoài yên ắng đến lạ, lúc này mưa đã tạnh.

Trong rừng núi, ngay cả tiếng côn trùng hay thú hoang cũng không còn.

Gấu đen trưởng thành rất thông minh, chúng ẩn nấp trong bóng tối, rình rập con mồi.

Chỉ cần nắm đúng thời cơ, nó sẽ lao tới vật ngã con mồi rồi cắn ch*t. Nếu để nó lọt vào nhà, ba chúng tôi không phải đối thủ.

Đường Tâm áp mắt vào ống nhòm quan sát: - Hình như gấu đen thật sự đi rồi.

Lời vừa dứt.

Một âm thanh điện tử vang lên: - Bíp bíp bíp - Mật khẩu chính x/á/c.

Khóa cửa bật mở.

Tim tôi nghẹn lại nơi cổ họng.

Sợ con gấu lại chỗ nào chui ra.

Khóa dù đã mở.

Nhưng sau cánh cửa còn chất đống đồ đạc.

Tống Minh đẩy một hồi không lay chuyển nổi.

Hắn gào thét bên ngoài: - Làm cái quái gì vậy? Cửa nhà mày đẩy không nổi! Mở mau! Bên ngoài vừa lạnh vừa tối! Tao sắp đông cứng như gỗ rồi!

- Tiểu Lâm! Lại đây phụ tao! Cho nó vào đi! Ba người lớn hợp sức thì mạnh hơn, cùng nhau đối phó con gấu ấy!

Nghe hắn nói thế.

Tôi d/ao động.

Con gấu vừa no nê, lý ra không tấn công người trong thời gian ngắn.

Có lẽ nó đã chạy đi đâu ngủ rồi.

- Được rồi! Mày dọn đồ! Tao canh bên ngoài! Hễ gấu xuất hiện là đóng cửa ngay!

Hoàn cảnh này, tôi không làm người tốt được. Tôi chỉ là kẻ bình thường muốn sống sót, cố gắng bảo vệ mọi người trong nhà.

Gấu đen hung dữ, khát m/áu, sức một con tương đương ba đàn ông trưởng thành.

Tôi không dám liều.

Nói là làm, chúng tôi dặn Tống Minh cảnh giác bên ngoài.

Tôi canh gác, Đường Tâm dọn đồ.

Chẳng mấy chốc, tủ ghế đã được dời sang một bên.

Đúng lúc chiếc bàn cuối cùng sắp được đẩy đi.

Mùi tanh nồng nặc hòa lẫn hơi nước mưa xộc vào.

Tôi biết.

Con gấu đen đã trở lại.

Nhanh như chớp, khi tôi nhận ra sự hiện diện của nó.

Một bóng đen khổng lồ đã đứng sau lưng Tống Minh.

Cả tôi và Đường Tâm đều thấy rõ.

Chỉ có Tống Minh vẫn ngốc nghếch giúp đẩy cửa.

Hắn đẩy bên ngoài, chúng tôi dọn đồ bên trong.

Khe cửa vừa hé mở, hắn vừa thò chân vào.

Mùi hôi nồng nặc phả vào vai.

Tống Minh đờ đẫn.

Chân hắn cứng đờ giữa không trung.

Gấu đen đứng sau lưng, đừng quay đầu! Hễ quay lại, nó sẽ cắn đ/ứt cổ ngay!

Tôi hét lên: - Mau! Vào mau! Đừng ngoái lại!

Nhưng đã muộn.

Tống Minh đứng như trời trồng, có lẽ do bản năng, hắn ngốc nghếch quay đầu nhìn lại.

Chương 13

Một giây sau.

Con gấu chồm tới, cắn phập vào cổ hắn.

Đường Tâm thấy vậy, vội đẩy chiếc chân đã bước vào cửa của Tống Minh ra ngoài.

- Rầm!

Cửa đóng sập lại.

- Tiểu Lâm! Mau lên!

Tôi tỉnh táo lại.

Nhân lúc gấu đang x/é x/á/c Tống Minh, chúng tôi nhanh chóng khiêng bàn ghế tủ chèn trước cửa.

Tiếng gầm gừ của gấu hòa lẫn tiếng thét k/inh h/oàng.

Khiến đêm nay không còn yên tĩnh.

Tôi không dám nhìn ra.

Chỉ nghe âm thanh đã tưởng tượng ra cảnh tượng thảm khốc.

Chúng tôi không dám lơ là, chất hết đồ đạc có thể di chuyển được chèn trước cửa.

May là tầng một ít cửa sổ, lưới sắt bên ngoài lại chất lượng tốt, thanh thép đàn hồi khiến gấu khó x/é rá/ch.

Chúng tôi tắt hết đèn trong nhà.

Dán ch/ặt người vào cửa.

Rất lâu sau.

Âm thanh bên ngoài dần yếu đi.

Tôi mới dám hé mắt nhìn.

Tống Minh và con gấu đã biến mất.

Vết m/áu từ cửa kéo dài ra sân, giữa sân là một vũng chất lỏng màu đỏ sẫm.

Thấy gấu lại mất tích.

Đường Tâm thở phào.

Mưa đã tạnh.

C/ứu hộ sắp tới nơi, chúng tôi chỉ cần cố thêm vài tiếng.

Biệt thự rộng lớn lại yên tĩnh.

Nhưng ngay lúc này.

Điện thoại Đường Tâm rung lên hai lần.

Phải chăng c/ứu hộ đã tới.

Hắn vội móc điện thoại.

Mở ra lại là nhóm chat của Đường Tâm, Tống Minh và Chu Cường.

Trong nhóm ba người.

Chỉ còn một người sống sót.

Đường Tâm mở khóa điện thoại, vào nhóm chat, tin nhắn lại là của Tống Minh.

Hắn gửi liền mấy đoạn voice.

- Là Tống Minh, lẽ nào hắn... lẽ nào hắn chưa ch*t?

Thành thật mà nói, tỷ lệ thoát khỏi miệng gấu gần như bằng không.

Tôi cảnh báo: - Tốt nhất đừng nghe.

Nhưng Đường Tâm không tin, hắn nói: - Biết đâu... biết đâu hắn còn sống, không... hắn nhất định còn sống, không thì sao gửi được tin, hắn đã có cách đối phó với gấu rồi.

Nói xong.

Đường Tâm bấm vào mấy đoạn voice.

Chương 14

- Tao... tao đang bị ăn thịt...

- Đau quá... đ/au... đ/au quá, Đường Tâm, sao... sao mày không c/ứu tao, tao rõ ràng... rõ ràng sắp vào được nhà rồi...

- Nó đang ăn bụng tao... nó cắn thủng bụng tao... ruột tao bị kéo ra ngoài... nó đang ăn, đang ăn, Đường Tâm, mày, sao mày không c/ứu tao...

- Tại sao... tao vẫn chưa ch*t, tao nhìn nó ăn thịt mình, từng miếng... từng miếng thịt của tao, hai chân tao đã mất rồi...

Mấy đoạn voice sau.

Chỉ còn tiếng nhiễu, xen lẫn tiếng nhai nghiến.

Có lẽ Tống Minh sau đó đã kiệt sức, hoặc đã ch*t.

Nghe xong những đoạn voice này.

Tôi nôn thốc nôn tháo, Đường Tâm cũng hóa đ/á.

Hắn mở đi mở lại đoạn tiếng nhai cuối cùng.

Rồi thều thào: - Nó cũng sẽ ăn thịt chúng ta, ăn thịt chúng ta...

Tôi gi/ật lấy điện thoại, xóa hết voice của Tống Minh.

- Không đời nào! Mưa đã tạnh rồi! C/ứu hộ đang tới! Chúng ta không ch*t được! Đừng nghe nữa! Đừng để bị ảnh hưởng!

Danh sách chương

5 chương
29/01/2026 08:33
0
29/01/2026 08:31
0
29/01/2026 08:30
0
29/01/2026 08:28
0
29/01/2026 08:27
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu