Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Điểm cuối là một chiếc giếng.
Những "Tiên Dược" từ dưới giếng múc lên một chén dịch dược màu đen, uống xong liền tự ch/ôn mình, đầu chúi xuống đất như bị "trồng".
Sau khi hoàn thành, lũ Thực Phúc Xà lần lượt chui ra khỏi x/á/c rỗng, rời khỏi thung lũng.
Thấy vậy, tôi nghiến răng hùng một chén dịch dược, uống cạn sạch.
Dù sao cơ thể đã biến dị, tôi đành tự "trồng" mình xuống đất.
Không lâu sau, tiếng răng rắc vang bên tai.
Là tiếng da thịt nứt toác, vô số rễ cây từ trong cơ thể tôi đ/âm ra, vươn về một phương hướng nào đó!
Cảm nhận của tôi theo rễ cây lan tỏa.
Đào sâu, mãi đào sâu!
Một lúc lâu sau, tôi nhìn thấy điểm tận cùng.
Là một... tòa thành!
13
Rào rào -!
Mặt tôi bỗng dưng lạnh buốt, chất lỏng nào đó chảy xuống.
Ng/u Mặc đứng trước mặt, ôm chiếc bình gốm cổ, không ngừng đổ ra chất nhờn dạng thạch màu xanh lên người tôi.
Tôi ọe một tiếng, khúc gỗ vừa nuốt trôi b/ắn ra ngoài.
Khúc gỗ vừa chạm đất lập tức hóa lỏng thấm xuống đất, làn da đang "hóa gỗ" của tôi dần trở lại bình thường...
Chiếc bình Ng/u Mặc cầm chính là bình gốm gia truyền của Vương Đào Kiệt.
Đây cũng là lý do tôi bảo hắn về làng Ba Mộc.
Trong điện thoại vệ tinh, Lão Đao nói:
[Chì... Th/uốc trong bình gốm... Hai Thần Nông.]
Hai Thần Nông, tôi tạm chưa hiểu, nhưng với phần đầu, tôi có suy đoán táo bạo.
Chì oxy hóa trong không khí sẽ thành màu xám đen.
Bệ tượng "Tiên Dược" trong miếu hoang làng cũng màu xám đen, chất liệu còn khá mới.
Kết hợp việc điện thoại vệ tinh nằm trong túi "Tiên Dược", khả năng cao không phải rơi mà do Lão Đao cố ý để lại.
Tôi liên tưởng "Tiên Dược" với "th/uốc" một cách tự nhiên.
Dĩ nhiên, tất cả chỉ là phỏng đoán.
Nhưng trong tình cảnh đó, không còn cách nào khác, chúng tôi đành đ/á/nh cược "vạn nhất".
Ng/u Mặc hỏi: "Có thu hoạch gì không?"
"Tôi thấy Lão Đao rồi." Tôi ho khan vài tiếng, nhìn về chiếc giếng trong thung lũng: "Hắn ở dưới đất."
Ng/u Mặc nhíu mày: "Hắn ch*t rồi?"
"Tình hình rất tệ, nhưng vẫn còn sống." Tôi nhìn ra rừng cây trơ trụi bên ngoài: "Cành cây lộ ra không phải nhánh, mà là rễ."
Toàn bộ khu rừng không lá kia chính là rễ nhỏ của một cây khổng lồ bật gốc lộ thiên!
Vừa nói, tôi dẫn Ng/u Mặc lần lượt nhảy xuống giếng.
Lặn sâu chừng mười mét trong dịch dược, bơi qua một đoạn gấp khúc, tiến vào không gian rộng lớn.
Nổi lên mặt dịch dược, tôi há mồm thở gấp.
Trước mắt hiện ra một kiến trúc hùng vĩ gắn trong thân cây khổng lồ, vô số rễ cây quấn quanh tòa cung điện phong cách cổ xưa.
Góc cửa lớn mở rộng, một người đàn ông trung niên tóc ngắn dựa vào đó.
Thấy tôi, hắn gượng gạo nhoẻn miệng:
"Ông chủ, các người tới rồi."
14
"Lão Đao!"
Tôi vội chạy tới.
"Ông chủ, tôi làm phiền ngài rồi..." Lão Đao thần trí không còn tỉnh táo, mắt đỏ ngầu, không biết bao lâu chưa chợp mắt.
"Tình hình cậu thế nào?" Tôi quan tâm hỏi.
Lão Đao không đáp, rút từ ng/ực xấp bản dập r/un r/ẩy đưa tôi: "C/ứu Thần Nông..."
Tôi định hỏi thêm, tay hắn đã buông thõng.
Tôi sờ mạch x/á/c nhận hắn còn sống, thở phào nhẹ nhõm.
Lật xấp bản dập, tôi hiểu tại sao Lão Đao cố gắng tỉnh táo để trao nó cho tôi.
Nội dung bản dập được viết bằng chữ triện.
Miêu tả một đoạn lịch sử thần thoại.
Đoạn sử này gây chấn động, thậm chí truy ngược về tám ngàn năm trước thời Đại Thuấn - nhà Ng/u.
Tám ngàn năm trước, Đại Thuấn trị vì, vạn tộc triều bái.
Thế nhưng, đúng lúc nhà Ng/u cực thịnh, bị ngoại địch không tên xâm lược, vận nước suy tàn.
Nhà Ng/u huy hoàng suy bại trong thời gian cực ngắn.
Thậm chí có thể nói là biến mất.
Về biến cố này, văn bản không ghi chi tiết, ngay cả kẻ th/ù là ai cũng không miêu tả.
Nhưng nơi chúng tôi đang đứng lại được nhắc nhiều.
Nhiều năm trước, đây là đất tổ tộc Thần Nông, cây khổng lồ đổ nghiêng kia truyền thuyết do chính Thần Nông trồng.
Cung điện trước mặt tên là: Thần Nông Hành Cung.
Người sống không thấy Thần Nông... Câu nói của Lão Đao thiếu hai chữ "hành cung".
Theo trạng thái trước đây của tôi, tim ngừng đ/ập, đúng là không tính người sống.
Nói lại, Thần Nông Hành Cung này thực chất là chiến trường xưa.
Trong tế tự nhà Ng/u, Thần Nông là một trong 72 vị thần được tế lễ, Ngài tham gia cuộc chiến chống xâm lược đó.
Đối mặt quân th/ù, thắng bại không rõ.
Chỉ biết Thần Nông gần như ch*t, rơi vào trạng thái đặc biệt, không ngoại lực can thiệp khó tỉnh lại.
Nội dung bản dập kết thúc tại đây.
Tôi và Ng/u Mặc liếc nhau, không cần nói nhiều, hướng sâu trong hành cung bước tới.
Trên đường đi, h/ài c/ốt Thực Phúc Xa chất đống ngổn ngang, khiến người kinh hãi.
Đi chừng mười mấy phút, Ng/u Mặc ra hiệu dừng.
Nhìn về phía trước, vô số bình gốm cao nửa người xếp san sát, hoa văn giống hệt bình làng Ba Mộc đào được!
Nhưng ánh mắt tôi không khỏi hướng về trung tâm.
Tất cả rễ cây trên người "Tiên Dược" tụ lại một chỗ, nối liền với tồn tại đầu trâu thân người kia...
15
Uy thế mơ hồ tỏa ra tự nhiên.
Vô số rễ cây tụ về sau lưng Thần Nông, có thể thấy rõ thứ gì đó không ngừng truyền vào.
Thân Ngài thẳng tắp ngồi trên ngai đen, đầu trâu đeo mặt nạ kim loại đặc biệt, hai mắt khép ch/ặt.
Ng/u Mặc bảo tôi cõng Lão Đao, hắn cầm thương xươ/ng đi trước.
Khi hắn sắp tới gần Thần Nông, tôi đột nhiên nhắc nhở: "Dù đã tìm thấy Ngài nhưng đừng mất cảnh giác, coi chừng mai phục."
Ng/u Mặc dừng bước, giọng bình thản:
"Muốn ta lôi ngươi ra không?"
Không gian như đóng băng.
"Không hổ người tìm được Thần Nông bảo dược, đúng là thông minh." Mấy giây sau, một người từ sau lưng Thần Nông bước ra: "Tiếc là các người không còn cơ hội c/ứu Ngài."
Ánh mắt tôi đơ lại: "Ý cậu là gì?"
Người ra là kẻ quen mặt, chính là Vương Đào Kiệt "bỏ chạy".
Nghe tôi hỏi, hắn tiến lên vài bước, lúc này tôi mới thấy Vương Đào Kiệt không có chân, nửa dưới là một đuôi rắn!
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 5
Chương 6
Chương 5
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook