Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Bắc Minh chính là Bắc Hải.
Tôi chìm vào suy nghĩ, trong các tài liệu qua các triều đại, ghi chép về "Bắc Hải" đều không giống nhau.
Có thuyết cho là Bột Hải, có thuyết nói là hồ Baikal, cũng có người chỉ hồ Bắc Hải ở Bắc Kinh.
Khoan đã, còn cả vùng biển cực bắc kia nữa...
Tôi chợt lóe lên ý tưởng, bật thốt: "Ý giáo sư là... Bắc Băng Dương?"
"Chính x/á/c!" Giáo sư Trương nghiêm nghị gật đầu: "Tiêu D/ao Du viết đúng, dưới Bắc Cực có cá lớn, mọi thứ đều khớp!"
"Trong lời nhắn của anh trai cậu có câu 'chim lớn hóa thành cá khổng lồ', chính là nói về Côn Bằng!"
Ông càng nói càng hưng phấn, mặt đỏ bừng:
"Đội khảo sát mất tích chắc chắn đã gặp phải sinh vật huyền thoại đó!"
Tôi cảm thấy khó tin: "Nhưng loài sinh vật đó, thực sự tồn tại ngoài đời sao?"
"Tồn tại! Nhất định tồn tại!" Giáo sư Trương lôi ra báo cáo phân tích: "Thứ Vương Thao nôn ra là một khối mỡ."
"Năng lượng nó chứa đựng gấp gần trăm lần mỡ cá voi cùng thể tích, chỉ có mỡ của loài khổng lồ đó mới có năng lượng cao đến thế!"
Tôi không khỏi kinh ngạc: "Giáo sư chắc chắn đến vậy?"
Giáo sư Trương đặt lên bàn một túi hồ sơ, nói từng chữ:
"Mười năm trước, tôi từng thấy nó.
4
"Đã thấy Côn Bằng?"
Tim tôi đ/ập mạnh, thốt lên: "Nó thực sự có thể biến hóa giữa Côn và Bằng?"
Loài sinh vật này hoàn toàn không hợp với khoa học!
"Điều này thì không rõ." Giáo sư Trương lộ vẻ tiếc nuối: "Chỉ là khi ở biển, từ xa trông thấy một lần."
Sau đó, ông kể lại trải nghiệm năm xưa.
Mười năm trước, khi nghiên c/ứu sinh vật Bắc Cực, giáo sư Trương phát hiện một con cá voi đầu bò Bắc Cực bị kẹt dưới lớp băng.
Tình thế cấp bách, đội khảo sát quyết định phá băng.
Nhưng ngay khi lớp băng sắp vỡ, từ vực sâu dưới lớp băng đột nhiên xuất hiện bóng đen khổng lồ!
"Đứng trên lớp băng, cảm giác nhỏ bé của con người thật chưa từng có!"
Nhắc đến đây, giáo sư Trương run giọng: "Con cá voi đầu bò nặng hàng chục tấn bị một lực hút k/inh h/oàng cuốn phăng đi."
"Chỉ trong chớp mắt, biến mất không dấu vết."
Tôi trầm ngâm giây lát, đưa ra phỏng đoán: "Có khả năng là cá voi xanh khổng lồ không?"
"Tuyệt đối không thể." Giáo sư Trương rút từ túi hồ sơ ra bản báo cáo ố vàng: "Đây là thứ tôi liều mình thu thập được bằng lao móc b/ắn lúc đó."
Tôi đối chiếu báo cáo về chất nhờn màu vàng tanh với mẫu vật, kinh ngạc nhận ra chúng giống hệt nhau!
"Thế nào?" Giáo sư Trương đắc ý hỏi.
Tôi cố giữ bình tĩnh: "Với thông tin hiện có, chỉ có thể phán đoán sơ bộ, có thể là sinh vật biển khổng lồ hoặc đàn cá dày đặc."
Nghe vậy, giáo sư Trương khịt mũi lạnh lùng, quay người bỏ đi.
"Đến Bắc Cực, cậu sẽ hiểu!"
Nhìn bóng lưng ông khuất dần, mặt tôi tối sầm.
Giáo sư Trương vốn nổi tiếng là người cẩn trọng trong giới nghiên c/ứu, những thông tin vừa rồi rõ ràng thiếu sức thuyết phục.
Nhưng tại sao ông ta lại tự tin đến thế?
Phải chăng còn giấu giếm điều gì?
"Sếp, cần tôi đi moi móc thêm không..."
Bóng người cao lớn như tháp sắt xuất hiện nơi cửa.
"Không cần." Tôi phẩy tay, dặn dò: "Lão Đao, dạo này anh điều chỉnh trạng thái đi, sắp tới có thể là trận chiến khó nhằn."
"Rõ."
Lão Đao không dây dưa, lập tức rút lui.
Tôi rút từ túi trong áo ra cuốn sổ tay, đ/á/nh dấu vào tên Trương Tùng Thao.
Trong cuốn sổ này, tôi đã tổng hợp mọi manh mối vụ việc.
Liếc qua một lượt, ánh mắt tôi dừng lại ở một câu:
【Lớp băng đang thở, chim lớn hóa thành cá khổng lồ, nham thạch mọc lên thành đồng!】
Đó là manh mối duy nhất anh trai tôi để lại.
Người khác có thể rơi vào mây m/ù, thậm chí cho là lời đi/ên rồ, nhưng khi tôi biết thông tin này, toàn thân không khỏi run lên.
Không phải sợ hãi, cũng chẳng phải đ/au buồn, mà là sự phấn khích từ tận đáy lòng!
Bởi đây chính là thông điệp anh trai chuyển riêng cho tôi.
Tôi ngẩng đầu nhìn chân trời xa, lẩm bẩm:
"Thứ mà hàng trăm thế hệ gia tộc ta truy đuổi qua mấy ngàn năm, cuối cùng cũng sắp lộ diện..."
5
Sau nửa tháng gấp rút lên đường, chúng tôi tới Bắc Cực.
Thành viên trạm lân cận đến trạm "Côn Bằng" tìm ki/ếm, để tránh phá hỏng manh mối, mọi thứ được giữ nguyên hiện trường.
Hệ thống điện vẫn hoạt động, lời nhắn kỳ quái của anh trai tôi vẫn được đài phát thanh lặp đi lặp lại.
Mùi tanh thoang thoảng bao trùm khắp doanh trại.
Ng/uồn gốc của mùi này chính là hố băng k/inh h/oàng đường kính gần hai mét giữa trại, đứng bên mép nhìn xuống chỉ thấy một màu đen kịt.
Hai chuyên viên trong đội đi đầu, mang theo máy quay dưới nước lặn xuống.
Chúng tôi dán mắt vào hình ảnh truyền về thời gian thực.
Giáo sư Trương dùng thiết bị liên lạc hỏi: "Có dấu vết sinh vật không?"
"Hiện tại chưa phát hiện."
Càng lặn sâu, ánh sáng càng mờ, chỉ có khoảng cách vài mét dưới ánh đèn đầu là nhìn rõ.
Âm thanh từ máy thu chỉ toàn tiếng nước rào rào.
Đúng lúc này, tôi đột nhiên thấy trong khung hình lướt qua vài bóng trắng đỏ, vội hét: "Số 3, quay camera về hướng 8 giờ!"
"Nhận được!"
Ống kính xoay hướng, ánh đèn chiếu theo, nhưng ngoài lớp băng dày đặc chẳng có gì.
Không thấy nữa...
"Tiểu Thương, phát hiện gì sao?" Giáo sư Trương hỏi.
Tôi tua lại đoạn video, nhấn tạm dừng đúng lúc: "Giáo sư xem đây là gì?"
Do tốc độ quá nhanh, khung hình chỉ lưu lại vài khối pixel mờ dạng sọc, chủ yếu màu trắng đỏ.
Hoặc có thể nói, là màu đỏ m/áu nhợt nhạt.
Giáo sư Trương lau kính, chăm chú nhìn màn hình, lẩm bẩm:
"Chỉ to bằng bàn tay, là loài tôm nào đó?"
"Không phải." Tôi nhíu mày, chậm rãi nói: "Giáo sư xem kỹ xem, những thứ đó đang ở... bên trong lớp băng."
"Bên trong?"
Giáo sư Trương lập tức chỉ huy cho ống kính áp sát mặt băng.
Ngay khi hình ảnh dần phóng to, khung hình bỗng rung lắc dữ dội!
Vừa thấy sắp ổn định, tiếng nước ào ạt vang lên, một khuôn mặt đẫm m/áu dán ch/ặt vào ống kính!
Hình ảnh ngắt liên lục...
Cuối cùng chỉ có tiếng thét thảm thiết đ/ứt quãng truyền về:
"Không về được nữa, chúng ta bị bao vây rồi!"
"Mau... mau qua đây! Có đường!"
6
"Số 3 số 4, nghe được thì trả lời!"
Chương 11
Chương 23
Chương 7
Chương 9
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 16
Bình luận
Bình luận Facebook