Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Nhân Cách Lừa Đảo
- Chương 33
Từ giờ trở đi, việc trị liệu của tôi sẽ do giáo sư Lục đảm nhiệm toàn bộ.
Tôi không biết liệu giáo sư Lục có cách nào "đối phó" với nhân cách thứ hai của tôi không, đã từng chữa khỏi bệ/nh nhân DID thành công hay chưa. Nhưng nhìn vẻ mặt hiền từ phúc hậu của ông, trong lòng tôi lại cảm thấy vô cùng yên tâm.
Giáo sư Lục đã nghiên c/ứu hồ sơ bệ/nh án của tôi từ trước, đồng thời nắm được toàn bộ diễn biến "vụ án 19/8" từ phía cảnh sát. Vừa ngồi xuống, ông đã đi thẳng vào vấn đề: "Tô Minh, tôi rất thông cảm với hoàn cảnh của em và thực lòng muốn giúp em thoát khỏi căn bệ/nh này. Nhưng em đang bị tình nghi mưu sát, tình tiết vụ án cực kỳ nghiêm trọng. Vì vậy nhiệm vụ trọng tâm của chúng ta là phối hợp với cảnh sát làm rõ chân tướng, sau đó mới đến chữa bệ/nh cho em. Em không có ý kiến gì chứ?"
"Hoàn toàn không." Tôi lắc đầu, "Em cũng muốn nhanh chóng làm rõ sự thật, việc chữa bệ/nh chỉ là thứ yếu."
"Bệ/nh vẫn phải chữa thôi." Giáo sư Lục mỉm cười hiền hậu, "Dù việc trị liệu đa nhân cách khá khó khăn, thời gian điều trị cũng khá dài, nhưng chúng ta vẫn phải tích cực thử nghiệm. Ít nhất phải đảm bảo công việc và cuộc sống của em không bị ảnh hưởng bởi căn bệ/nh này."
"Nói những lời này giờ cũng vô nghĩa thôi." Tôi liếc nhìn Phó đội trưởng Trần và Cảnh sát Lý, giọng đượm buồn, "Nếu chứng minh được bác sĩ Đường thực sự bị em gi*t hại, thì dù không ch*t em cũng phải ngồi tù đến răng long đầu bạc. Trường hợp đó còn nói gì đến công việc với cuộc sống nữa."
"Nhưng vẫn còn khả năng khác mà, phải không? Trước khi làm rõ sự thật, chúng ta hãy giữ tâm thế lạc quan tích cực. Như vậy sẽ có lợi cho việc trị liệu tâm lý, sớm tìm lại ký ức bị mất của em."
"Giáo sư nói đúng." Tôi gượng gạo nở một nụ cười đắng nghét, "Thực ra trước khi bác sĩ Đường gặp nạn, em chưa từng cảm thấy bệ/nh tình của mình nghiêm trọng đến vậy. Tô Thịnh trước giờ chưa từng làm chuyện quá khích, hắn chưa từng làm tổn thương em, cũng chưa từng hại bất kỳ ai xung quanh. Hắn không có xu hướng b/ạo l/ực, tinh thần hoàn toàn bình thường, chỉ là tính cách lạnh lùng, ít nói mà thôi. Em thực sự không hiểu tại sao hắn lại gi*t hại bác sĩ Đường. Chẳng lẽ chỉ vì hắn không thích em đi khám tâm lý? Động cơ phạm tội này đúng là quá vô lý."
"Vô lý không có nghĩa là không tồn tại. Việc nhân cách thứ hai của em có á/c cảm với nạn nhân là sự thực hiển nhiên, nên nghi vấn của cảnh sát hoàn toàn hợp tình hợp lý. Hơn nữa, đêm 17 tháng 8, nhân cách thứ hai của em và nạn nhân đã xảy ra mâu thuẫn rất căng thẳng phải không? Tôi nghĩ chúng ta nên bắt đầu từ sự kiện đêm hôm đó, tìm hiểu sâu hơn về mối qu/an h/ệ mâu thuẫn giữa hai người họ."
"Vậy phiền giáo sư gọi hắn ra giúp em. Em cũng không biết liệu phương pháp thôi miên còn hiệu quả với em không nữa."
"Chúng ta có thể thử. Hôm nay là thứ Sáu, đây là cơ hội tuyệt vời."
"Nhưng..." Tôi do dự, "Em không chắc Tô Thịnh có chỉ xuất hiện vào thứ Sáu không. Chỉ biết mấy lần hắn gặp bác sĩ Đường đều là thứ Sáu, ngoại trừ ngày xảy ra án mạng là Chủ nhật."
"Ừm, đây là một quy luật rất thú vị. Có lẽ ngày thứ Sáu có ý nghĩa đặc biệt nào đó với hắn. Hoặc là..." Giáo sư Lục nhìn tôi với ánh mắt tò mò, "Tô Minh, em hãy nhớ kỹ lại xem, có chuyện gì khiến em ấn tượng sâu sắc xảy ra vào thứ Sáu không? Ngày đó có ý nghĩa gì đặc biệt với em?"
"Thứ Sáu..." Tôi lẩm nhẩm mấy từ này, cố gắng lục tìm ký ức liên quan trong đầu. Đột nhiên, tôi cảm thấy như có thứ gì đó đ/âm mạnh vào tim, ng/ực dâng lên một cơn đ/au nhói.
Thứ Sáu là ngày ch/ôn cất anh trai tôi. Tôi không bao giờ quên được ngày đó với cơn mưa phùn lất phất, bầu trời đen kịt mây, những giọt nước mắt của người đến dự tang lễ, cảnh tượng cha tôi tự tay đặt bộ cảnh phục anh từng mặc vào huyệt m/ộ.
Tôi đứng giữa buổi tang lễ trang nghiêm mà cảm thấy mình như kẻ ngoài cuộc. Tôi biết rõ mọi người đang tưởng niệm người anh hy sinh trong nhiệm vụ, nhưng vẫn không thể tin rằng anh đã mãi mãi rời xa tôi.
Sau khi tang lễ kết thúc, mọi người lần lượt ra về. Chỉ còn tôi đứng lặng trước bia m/ộ anh, nhìn chằm chằm vào tấm ảnh mà nhớ về dáng vẻ lúc sinh thời của anh. Trời càng lúc càng tối, mưa càng lúc càng nặng hạt, nhưng tôi dường như chẳng để ý gì, chỉ muốn ở bên anh đến tận cùng thời gian...
Tôi không biết mình đã đứng dưới mưa bao lâu. Khi tỉnh lại, đội trưởng Diệp đã lặng lẽ cầm ô đứng sau lưng. Quần áo tôi ướt sũng, nước mưa chảy dọc cổ áo vào trong, toàn thân r/un r/ẩy vì lạnh nhưng vẫn không muốn rời đi. Giờ nghĩ lại, tôi dường như không nhớ nổi hôm đó mình về nhà bằng cách nào, ngay cả những ký ức sau đó cũng đ/ứt đoạn, mơ hồ. Tôi chưa từng để tâm đến chuyện này, luôn nghĩ rằng những biểu hiện bất thường lúc đó là do đ/au buồn quá độ. Nhưng thực tế có lẽ không phải vậy.
"Tô Minh, em đang nghĩ gì thế?" Giọng giáo sư Lục kéo tôi ra khỏi hồi ức ngột ngạt. Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh lại: "Thứ Sáu là ngày ch/ôn cất anh trai em. Em nghĩ lần đầu tiên mình mất trí nhớ chính là vào ngày hôm đó..."
"Thì ra là vậy." Giáo sư Lục gật đầu đầy tâm đắc, sau đó hỏi tôi bằng giọng quan tâm: "Em cảm thấy thế nào rồi? Có cần nghỉ ngơi một lát rồi mới bắt đầu không?"
"Không cần đâu ạ, em ổn rồi, có thể tiếp tục thôi miên." Vừa nói xong câu này, tôi chợt nhận ra khung cảnh trước mắt sao quá đỗi quen thuộc.
Chương 23.
7
Chương 10
Chương 10
Chương 19
Chương 15
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook