Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Nghiện Ký Sinh
- Chương 2
Giá của họ đều 300, chỉ nhận tiền mặt. Người đàn ông ấy cũng thường xuyên tới, A Trinh chỉ dịu dàng với mình anh ta. Tính ra thu nhập của A Trinh còn hơn tôi vất vả cả ngày. Tôi vừa gh/en tị, vừa cảm thấy kh/inh thường.
Thêm một tháng trôi qua, Tiểu Nguyệt cuối cùng cũng cho tôi hôn. Cô ấy rất căng thẳng, nhắm nghiền mắt không dám mở. Cô nghiêm túc nói với tôi, cả đời này không lấy ai ngoài tôi. Tôi vui đến phát đi/ên, vốn tưởng người như tôi không thể nào có bạn gái, nào ngờ lại có cô gái dễ thương chủ động nói sẽ lấy tôi.
Sau đó cô còn bảo đã nói chuyện với gia đình. Bố mẹ cô đều là nông dân, không biết ăn nói nên việc hôn nhân giao hết cho anh trai cô. Tôi lập tức hứa sẽ đối xử tốt với cô, nghe lời anh trai, cùng nhau xây dựng tổ ấm. Lần đó, cô chủ động hôn tôi, ôm tôi rất lâu.
Hai ngày sau, anh trai cô gọi điện. Cô đưa máy cho tôi. Anh trai nói hoàn toàn ủng hộ chúng tôi yêu nhau, miễn tôi đối tốt với Tiểu Nguyệt thì họ sẽ công nhận tôi là người nhà. Điều kiện duy nhất là sính lễ 18 triệu 8, chuẩn bị xong thì đến hỏi cưới.
Tiểu Nguyệt thấy tôi ngượng ngùng liền bảo tiêu chuẩn trong làng đều 28 triệu 8, anh trai còn chủ động giảm 10 triệu. Số tiền này sau khi cưới sẽ mang về làm vốn cho tổ ấm nhỏ. 18 triệu 8 không nhiều nhưng tôi không có. Bố mẹ tôi sức khỏe yếu, nhà chẳng có tích lũy gì. Tôi như kẻ mất h/ồn trở về phòng trọ, ngồi lì trước máy tính rất lâu.
Trời đã vào đông, dù đang trưa mà trong phòng vẫn lạnh c/ắt da. 'Cách...' tiếng đóng cửa khẽ vang lên. Bực bội, tôi áp mắt vào lỗ tường, nghe A Trinh nói: 'Lâu rồi không đến, quên em rồi hả?'
'Gặp chút trục trặc trong làm ăn, vừa rảnh anh đã tới ngay!' Người đàn ông đáp, 'Dạo này không có đàn ông nào khác tới chứ?'
A Trinh đờ người, t/át cho anh ta một cái rồi đẩy mạnh ra. 'Trong lòng anh em vẫn là gái b/án hoa phải không?' Giọng cô đầy thất vọng, 'Đi đi, đừng bao giờ quay lại nữa.'
'Không, anh không có ý đó.' Người đàn ông ôm ch/ặt A Trinh, 'Anh yêu em quá, anh không quan tâm quá khứ của em. Thật lòng, anh cảm thấy mình không xứng với em. Anh chỉ muốn được bên em mãi mãi.'
A Trinh mềm lòng, ôm lấy người đàn ông. Anh ta bắt đầu hôn cô, x/é áo cô ra, mọi thứ trở về nhịp điệu quen thuộc. Nghĩ đến cảnh Lão Hồ đang lật xoong dưới bếp, cười nịnh những người nghèo qua lại, trong khi vợ yêu của hắn đang mây mưa trên lầu, lòng tôi dâng lên cảm giác phức tạp khó tả.
Chẳng mấy chốc họ bình tĩnh lại. A Trinh nương vào lòng người đàn ông như cô gái nhỏ. 'Việc làm ăn sao rồi?'
'Anh muốn tự mình kinh doanh, giờ có cơ hội cực tốt, lời gấp mấy lần nhưng... vẫn thiếu vốn.'
'Bao nhiêu?'
'Ít nhất 20 triệu, càng nhiều càng tốt.'
'Em cho anh.'
Người đàn ông mừng rỡ nhảy khỏi giường, ôm ch/ặt A Trinh không buông. 'Ki/ếm được tiền anh sẽ đưa em đi, đến Thượng Hải, Thâm Quyến, sống ở nơi em muốn. Anh nhất định sẽ cưới em.'
A Trinh xúc động, áp mặt vào ng/ực anh ta nói: 'Em mong ngày này từ lâu, cuộc sống thế này em không chịu nổi nữa rồi.'
'Em yên tâm, số tiền này đầu tư vào anh sẽ phát tài ngay, tin anh đi.'
'Đó là tiền sính lễ và tiền tiết kiệm của em, anh nhất định không được phụ em. Ngày mai em ra ngân hàng rút tiền, chiều anh qua lấy nhé.'
Người đàn ông mặc quần áo rời đi. Trước khi đi, A Trinh gọi anh ta: 'A Cường.'
Lão Hồ giao hết tiền sính lễ và tích lũy cả đời cho A Trinh, vậy mà cô ta lại dùng nó để chiều chuộng một tên khách làng chơi. Nghĩ đến việc tôi phải chuẩn bị 18 triệu 8 sính lễ mới cưới được Tiểu Nguyệt, thật sự tôi có chút gh/en tị với Cường ca.
Đang thấy không đáng cho Lão Hồ thì một ý nghĩ đen tối nảy mầm trong đầu tôi.
Sáng hôm sau, A Trinh và Lão Hồ cùng ra ngoài từ sớm, gần trưa mới về với chiếc túi căng phồng. 30 triệu, cô bỏ vào ba túi giấy kraft giấu dưới tủ đông cạnh cửa.
Tủ đông này là đồ Lão Hồ dự trữ thực phẩm, trong cửa hàng cũng có cái to hơn, chắc đây là đồ bỏ đi. Vừa giấu xong, điện thoại reo.
'A Trinh, anh làm mấy món mới, em xuống nếm thử đi.'
'Ừ, anh yêu, em xuống ngay, vừa vặn cũng định ăn trưa.'
A Trinh xuống lầu, tôi lén từ cửa sổ trèo vào, lôi mấy túi giấy ra rồi chui về nhà mình. Tôi biết mình đang phạm tội nhưng tôi muốn đ/á/nh cược A Trinh không dám lên tiếng. Thắng cược, A Trinh bị trừng ph/ạt, tôi còn cưới được Tiểu Nguyệt. Thua cược, tôi không dám nghĩ nên chẳng muốn nghĩ.
Ngồi nhà lo lắng hồi lâu, tôi nghĩ ra cách giấu mấy túi giấy dưới bếp ga. Cả buổi chiều, A Trinh không về nhà. Mãi đến đêm khuya, A Trinh và Lão Hồ mới bước vào nhà.
'Anh đi tắm, em lên giường đợi nhé, đừng cởi đồ.' Lão Hồ dặn.
A Trinh mặc đồ mỏng và bốt da, trông gợi cảm như mùa hè. May là cô chỉ chăm chú nhắn tin, không để ý tới tủ đông. Cảnh nóng tối nay tôi chẳng thiết xem, chỉ mong họ mau kết thúc rồi tắt đèn ngủ.
Sáng hôm sau, A Cường tới.
Ân ái qua loa, A Cường sốt sắng hỏi tiền đâu. A Trinh hơi khó chịu, gi/ận dỗi không nói. A Cường dỗ dành mãi, nào hứa cưới xin, nào thề chỉ yêu mình cô, A Trinh mới chỉ tay về phía tủ đông:
'30 triệu, cho anh hết.'
'Em yêu, anh cảm ơn em!' A Cường hôn đ/á/nh chụt một cái, cúi người tìm ki/ếm:
'Không có đâu! A Trinh, dưới này chẳng có gì.'
'Không thể nào, anh đừng đùa!'
'Thật mà, em tự xem đi.'
A Trinh nghi ngờ cúi xuống nhìn, quét một vòng rồi ngã phịch xuống đất, tay ôm ng/ực thều thào: 'Tiền... tiền đâu rồi?'
'Anh mới là người cần hỏi em, tiền đâu?'
'Rõ ràng em để dưới này mà.'
'Dưới này chẳng có gì.'
'Em để dưới này, chính tay em đặt... sao có thể...'
A Cường biến sắc mặt, chỉnh lại áo quần:
'Anh hiểu rồi, em đang đùa với anh đấy à?'
'Em... không có, em thật sự rút 30 triệu, tất cả tiền của em đều để trong túi, giấu ở dưới này.'
Chương 6
Chương 5
Chương 6
Chương 5
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook