Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Bạn có biết người thường muốn đòi một chút công lý khó khăn thế nào không?
Con gái tôi mất tích ở trường!
Vợ tôi liên lạc không được con bé, liền gọi cho tôi: "Lão Trương, con nhà mình sao không liên lạc được, có chuyện gì xảy ra rồi chăng?"
Tôi trấn an bà ấy: "Đừng lo lắng vô cớ, con bé chắc lại chạy đi đâu nghịch ngợm rồi."
Tôi liên lạc với tất cả người quen của con gái, nhưng không ai biết nó ở đâu.
Tôi xin nghỉ phép ông cai, ngồi tàu ghế cứng hơn nghìn cây số đến trường đại học của con.
Nhưng giáo viên chủ nhiệm lại đuổi tôi ra khỏi trường...
1
"Thưa thầy, tôi đến tìm con gái, sao không cho tôi vào trường?"
Tôi nhìn giáo viên chủ nhiệm, gương mặt đầy van xin.
Giáo viên chủ nhiệm liếc nhìn tôi, nhíu mày: "Đã nói rồi, việc con gái anh bỏ trường đi, nhà trường sẽ điều tra."
"Anh tìm chỗ nào đó đợi đã."
Tôi sốt ruột: "Thưa thầy, tôi từ xa hơn nghìn cây số đến, ít nhất cho tôi biết chuyện gì xảy ra chứ."
Giáo viên chủ nhiệm trừng mắt: "Bảo đợi hai ngày mà không hiểu tiếng người sao?"
"Còn mà lè nhè ở đây, đừng hòng cho con gái đi học nữa."
Tôi vội vàng xin lỗi: "Đừng, đừng, con tôi khó khăn lắm mới thi đậu đại học, xin đừng đuổi học nó."
"Tôi về ngay đây, nghe lời thầy hết."
Giáo viên chủ nhiệm nhăn mặt, quay lưng bỏ đi.
Tôi nhìn theo bóng lưng ông ta, trong lòng nghẹn ứ khó tả.
Nhưng nghĩ đến việc con gái nếu tìm được vẫn phải học dưới trường này, tôi không dám cứng rắn.
Chỉ biết lủi thủi quay đi.
Tôi gọi điện cho vợ: "Alo, em à, giáo viên nói con bé cãi nhau với bạn."
"Có lẽ đi đâu đó giải khuây, bảo mình đừng lo, trường sẽ tìm giúp."
Vợ tôi nghe xong khóc nức nở, lẩm bẩm: "Con mình ngoan thế, sao lại cãi nhau với người ta."
Tôi thở dài: "Dân thường chúng ta, trong trường đại học toàn con nhà giàu, nó kh/inh con mình thôi."
"Như anh ở công trường, ông cai cũng muốn ch/ửi là ch/ửi."
"Chỉ tại nó còn nhỏ, không chịu nổi áp lực..."
An ủi xong vợ, tôi tìm một nhà trọ nhỏ gần trường.
Nhà trọ tồi tàn, chuyên moi tiền sinh viên.
Tôi nói với chủ quán: "Bớt cho tôi chút đi, tám mươi một ngày đắt quá."
Ông chủ là một đại ca, liếc nhìn tôi: "Rẻ lắm rồi, đến cuối tuần sinh viên đông chật ních, hết phòng sạch."
"Hai trăm một ngày còn tranh nhau đấy."
Tôi bĩu môi: "Lũ nhóc giờ dám tiêu thật, cả đời tôi chưa ở nhà trọ hai trăm đồng bao giờ."
Tôi vội mời ông ta điếu th/uốc: "Đại ca, thông cảm, ai cũng khó khăn, tôi ở nhiều ngày, bớt giá cho tôi đi."
Ông chủ nhận điếu th/uốc, chỉ vào phòng cuối cùng: "Phòng trong cùng, năm chục một ngày, nhưng cuối tuần hết phòng thì cậu phải dời đi."
Tôi cảm ơn rối rít, vác túi đồ vào phòng.
Vừa đặt túi xuống, giáo viên chủ nhiệm đã gọi điện.
Vài phút sau, ông ta xuất hiện tại nhà trọ.
Ông ta nhìn tôi từ đầu đến chân rồi lên tiếng: "Chưa báo cảnh sát đấy chứ?"
Tôi gật đầu: "Chưa, tôi nghĩ con gái gửi vào trường rồi, việc gì cũng hỏi trường trước."
Giáo viên chủ nhiệm gật gù, đổi sang vẻ mặt đạo đức giả: "Phải đấy, anh mà báo cảnh sát, ảnh hưởng x/ấu, sau này con gái anh khó mà học tiếp."
"Hơn nữa, cảnh sát bận trăm công nghìn việc, đâu thể bỏ hết việc đi tìm con gái anh."
"Nên này, bố Trương Giai Giai, anh cứ yên tâm đợi tin trường là được."
Tôi gật đầu: "Tuyệt đối nghe theo trường."
Nói xong, tôi thở dài nhìn giáo viên: "Thầy nói cho tôi biết đi, tại sao con bé lại bỏ trường đi."
Giáo viên chủ nhiệm nghiêm mặt: "Trương Giai Gài có xích mích với bạn học."
"Giáo viên nhà trường đã phê bình em ấy."
"Có lẽ cô bé hơi bướng bỉnh nên bỏ đi."
Tôi gật đầu: "Con bé này, làm phiền các thầy rồi."
Giáo viên không nói gì thêm, quay lưng đi, chỉ khi sắp ra cửa mới dặn thêm: "Mọi việc nghe trường sắp xếp, đừng báo cảnh sát, vô ích thôi."
Nhưng chuyện này, càng nghĩ tôi càng thấy không ổn!
Cái trường này, sao lại sợ cảnh sát chứ!
2
"Việc tốt không cần giấu, giấu giếm ắt có chuyện!"
Tối đó, tôi gọi điện cho mấy đồng nghiệp.
Ai nấy đều góp ý, nhưng nghĩ đi nghĩ lại chỉ thấy lời giáo viên chủ nhiệm có vấn đề, ngoài ra chẳng biết gì thêm.
Toàn những kẻ thô lỗ, không biết xử lý tình huống này thế nào.
Đồng nghiệp nói không kiêng nể: "Con gái tao mà mất tích, tao nhất định bắt trường đưa ra lời giải thích."
Nhưng họ nói thì dễ, gặp phải chuyện này thật chưa chắc đã làm được.
Bàn tán được vài câu thì nghe tiếng ông cai.
Tôi nói với ông cai: "Tôi xin về muộn thêm vài hôm được không?"
"Giáo viên bảo phải đợi mấy ngày nữa mới có tin."
Giọng ông cai lạnh lùng: "Được, mày đừng về càng tốt."
"Công trường này, một hố một cây."
"Chỗ của mày đã có người thay rồi."
Tôi sốt ruột: "Không phải đã hẹn xin nghỉ vài ngày thôi sao?"
Ông cai khịt mũi: "Tao cho mày nghỉ, chủ đầu tư cho tao nghỉ không?"
"Trễ tiến độ, mày gánh trách nhiệm nổi không?"
"Lão Trương à, mày sống bao nhiêu tuổi rồi mà không biết điều!"
Tôi bị ông cai m/ắng không dám hé răng, chỉ biết cúp máy lặng lẽ hút th/uốc.
Vợ lại gọi điện tới.
Bà ấy không yên tâm về con gái, không ngừng lải nhải: "Lão Trương à, rốt cuộc con bé thế nào rồi, anh có tìm hiểu ra không?"
Tôi bị vợ làm phiền bực mình, đành vội vàng cúp máy.
Đất khách quê người, tôi chẳng biết làm sao.
Tôi x/é một thùng carton, viết lên đó ba chữ "TÌM CON".
Tôi đi khắp nơi, nhiều sinh viên tốt bụng đến hỏi han.
Nhưng khu đại học rộng lớn này, ít nhất mười mấy vạn sinh viên.
Người quen con gái tôi có vài đứa, nhưng thân thiết chẳng mấy.
Tôi đứng ngoài đường hơn bốn tiếng, đến khi ký túc xá đóng cửa, đường phố vắng tanh mới quay về.
Chương 15
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 6
Chương 13
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook