Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi ngẩng đầu lên.
Trên tế đàn, chị đã tỉnh lại.
Đây là lần đầu tiên chị không cần chống gậy mà vẫn có thể tự mình đứng dậy.
Bằng đôi chân đã bị rút xươ/ng của chị.
Hay nói đúng hơn, bằng chiếc đuôi cá.
Chị được đưa vào từ đường.
Trưởng làng nói rằng, chị không thể gọi bằng cái tên cũ nữa. Từ nay về sau, chị chỉ có một cái tên — người cá.
Dân làng lần lượt quỳ trước mặt chị, thành kính dập đầu.
Họ cầu mưa thuận gió hòa, cầu gia đình êm ấm.
Có người cầu thân thể khỏe mạnh, có kẻ cầu con cháu đông đúc.
Chị trở thành người cá, được thờ phụng trong từ đường, thức ăn đưa tới cũng tốt hơn rất nhiều.
Ban ngày, tôi và mẹ đều đến từ đường ngồi cùng chị nói chuyện, thỉnh thoảng còn được chia cho vài miếng.
Trưởng làng đôi lúc cũng đến thăm chị, lần nào cũng nói rằng để chị làm người cá là vì tốt cho chị.
“Nếu không thì chị và người nhà lấy đâu ra những thứ ngon lành thế này mà ăn? Bà xem Tiểu Hàm kìa, trên mặt đã có da có thịt rồi.”
Tôi có chút mừng thầm vì chị làm người cá, nhờ vậy mà cuộc sống của tôi và mẹ cũng dễ chịu hơn đôi chút.
Làm người cá, quả nhiên là chuyện tốt nhất.
Tôi cầm miếng thịt chị chia cho, x/é từng sợi mà ăn, trong lòng vui không tả xiết.
Sau này, tôi cũng sẽ làm người cá, để mẹ và chị mãi mãi được sống những ngày như thế này.
Thời gian cứ thế trôi qua, chẳng mấy chốc đã đến mùa đ/á/nh cá.
Theo lệ, sau khi hưởng tế lễ một tháng, chị phải thay mặt cả làng cầu cho một vụ mùa bội thu.
Thế nhưng suốt ba ngày liền, thuyền ra khơi của cả làng đều trở về với những mẻ lưới trống không.
Dân làng bắt đầu bàn tán rằng chị có thần lực, nhưng đang cố ý làm cao.
“Người cá cố tình làm x/ấu, chỉ biết hưởng cúng bái mà không chịu che chở cho làng. Phải cho nó nếm chút mùi vị mới được!”
Đến ngày thứ tư, mẹ theo dân làng ra khơi, phát hiện chiếc thuyền rá/ch nát của nhà tôi đã bị người ta đục thủng.
Mẹ hỏi ai là kẻ làm, chỉ nhận lại những ánh mắt lạnh lùng.
“Đằng nào ra khơi cũng chẳng được gì, thuyền nhà bà có bị đục hay không thì có khác gì nhau?”
Mẹ không nói gì, lặng lẽ quay vào từ đường.
Chị hỏi mãi, mẹ mới kể lại chuyện thuyền bị phá.
Hôm ấy, đồ cúng là do trưởng làng mang đến.
Ông ta bưng một chậu lớn toàn là cám heo đã thiu, hất thẳng xuống trước mặt chị.
“Chẳng phải cô nói làm người cá là tự nguyện sao? Vậy sao cô không thể cầu cho làng được mùa?”
Ông ta dừng lại, cúi người sát hơn, trong mắt đ/è nén cơn gi/ận dữ:
“Cô không thể chỉ hưởng lợi mà không làm việc được chứ? Tôi nói những lời này với cô là vì muốn tốt cho cô. Nếu cô thật sự chọc gi/ận dân làng thì…”
Trưởng làng ghé sát miệng vào tai chị, nhưng ánh mắt lại liếc sang tôi và mẹ.
“Cô phải hiểu, họa không đến người nhà chỉ khi phúc cũng không đến người nhà. Mẹ cô và em gái cô, đã hưởng không ít đồ cúng của làng nhờ cô đâu.”
Hôm đó, thuyền trong làng vẫn trở về với lưới trống.
Đêm ấy, cửa sổ nhà tôi bị đ/á ném vỡ, con chó giữ nhà sủa suốt cả đêm không ngừng.
Mẹ ôm ch/ặt lấy tôi, co rúm ở góc giường, bịt kín tai tôi, nước mắt thấm ướt cả áo tôi.
Ngày thứ năm, mẹ bị người ta đ/á/nh vỡ đầu, nhưng không một ai chịu nhận.
Ngày thứ sáu, con chó duy nhất trong nhà bị đầu đ/ộc, m/áu trào ra từ miệng, ch*t ngay trước cửa.
Thế nhưng, thuyền của làng vẫn tiếp tục trở về với những mẻ lưới trống không.
Đến ngày thứ bảy, đàn ông trong làng nổi gi/ận.
Họ vây kín cổng từ đường, gào thét đòi gi*t người cá để trút gi/ận.
Trưởng làng vội vã chạy tới, ghé tai nói gì đó với kẻ cầm đầu.
Không biết ông ta nói những gì, chỉ thấy đám đàn ông dần dần tản đi.
Đêm hôm ấy, có một người đàn ông che kín mặt, lẻn vào từ đường.
Ngay sau đó là người thứ hai, rồi người thứ ba.
Trong từ đường vang lên tiếng khóc thét của chị tôi, xen lẫn tiếng cười gằn gh/ê r/ợn của đàn ông.
Mẹ khóc lóc chạy đi gõ cửa nhà trưởng làng, c/ầu x/in ông ta c/ứu lấy chị.
Qua cánh cửa đóng kín, trưởng làng thở dài một hơi thật dài:
“Tôi cũng muốn c/ứu người cá lắm chứ, nhưng tôi đâu còn cách nào.
Cô ta khiến đàn ông trong làng không có việc để làm, thì đành để họ… tìm chút việc trên người cô ta vậy.”
Sang ngày thứ tám, khi tôi và mẹ đến từ đường, thứ chúng tôi nhìn thấy là chị tôi mình đầy vết bầm xanh tím, quần áo xộc xệch, nằm bất động giữa gian chính.
Và còn có trưởng làng, đang vội vã rời khỏi người chị, vừa đi vừa cài nhầm cúc áo.
Trước khi đi, ông ta xoa đầu tôi, quay sang nói với chị:
“Em gái cô cũng đã lớn rồi. Đàn ông mà mãi không có việc làm, thì sớm muộn cũng sẽ chán.”
Sắc mặt chị lập tức trắng bệch.
Từ ngày thứ tám trở đi, thuyền trong làng ra khơi lần nào cũng đầy ắp cá.
Lưới lớn lưới nhỏ, mẻ nào cũng nặng trĩu.
“Trên đời này làm gì có chuyện hưởng cúng bái mà không làm việc?”
“Người cá không nghe lời thì phải dạy dỗ!”
Mỗi lần đi ngang từ đường, dân làng đều liếc vào trong một cái.
Từ hôm đó, ban đêm trưởng làng bắt đầu khóa cửa từ đường.
Thì ra, ông ta vốn có cách để không cho đám đàn ông kia xâm phạm chị tôi.
Chỉ là… ông ta không muốn dùng.
Cũng từ lúc ấy tôi mới hiểu ra:
người cá của làng, ban ngày thì sáng sủa tôn quý, được mọi người kính bái; đêm xuống, chẳng qua chỉ là một món đồ, ai cũng có thể tùy ý chạm vào.
Làm người cá, hóa ra cũng chẳng tốt đẹp gì.
Sang tháng thứ ba kể từ khi chị bị biến thành người cá, trong làng bỗng xuất hiện một thứ bệ/nh lạ.
Ban đầu là da trên người đàn ông trở nên khô ráp, nứt nẻ thành từng vân giống như vảy cá.
Sau đó, phụ nữ và trẻ con cũng lần lượt mắc phải.
Thoạt đầu chỉ là những đường vân mờ, rồi chẳng bao lâu, từng mảng vảy cá ấy bắt đầu dựng ngược lên.
Cả làng già trẻ lớn bé trông chẳng khác nào đàn cá vàng bị bung vảy.
Chạm vào thì đ/au, gió thổi qua cũng đ/au, chỉ khi ngâm mình trong nước mới đỡ hơn được đôi chút.
Cả làng đều phát bệ/nh, chỉ có tôi và mẹ là không sao.
Không biết từ đâu truyền ra lời đồn rằng chính tôi và mẹ đã đầu đ/ộc dân làng, khiến mọi người mắc bệ/nh quái á/c này.
Nhưng nhà tôi là nhà nghèo nhất làng, đừng nói đến th/uốc đ/ộc, đến hạt gạo dư cũng chẳng có.
Dân làng trói chúng tôi trước từ đường, buộc lên tế đàn, rồi ném đ/á tới tấp.
Mẹ liều mạng dùng thân mình che cho tôi, khàn giọng gào lên với xung quanh:
“Không phải chúng tôi! Thật sự không phải! Chúng tôi cũng không biết chuyện này là thế nào!”
Nhưng đáp lại mẹ, chỉ là câu nói lạnh tanh của dân làng:
“Tất cả mọi người đều mắc bệ/nh, chỉ có hai mẹ con các người là không. Không phải các người thì là ai?”
Chương 8
Chương 10
Chương 19
Chương 14
Chương 9
Chương 13
Chương 15
Chương 14
Bình luận
Bình luận Facebook