Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi tên Vũ Thập Tam, nữ, 12 tuổi, là bà đồng trong làng chuyên nhảy múa triệu h/ồn thần linh.
Khắp vùng mười dặm, già trẻ lớn bé đều kính cẩn gọi tôi một tiếng "Cửu Nãi Nãi".
Dưới trướng Diêm La điện và Thành Hoàng, tôi xếp thứ chín. Chung Quỳ, Thôi Giác, Ngưu Đầu Mã Diện, Bạch Hắc Vô Thường đều là anh cả của tôi.
Hôm nay có một người phụ nữ quỳ trước cửa nhà tôi, khẩn cầu tôi c/ứu mạng!
Con gái bà ta...
Phát đi/ên rồi.
Đòi cưới một con chó đen to lớn.
1
Tôi là người t/àn t/ật, đôi chân không thể đứng thẳng.
Chỉ khi nhảy múa triệu h/ồn, mượn x/á/c thần linh, tôi mới tạm thời trải nghiệm được cảm giác đi lại bằng đôi chân.
Năm lên ba, bố mẹ dắt tôi vào chùa thắp hương.
Khi đang lạy tượng Vi Đà, cây kim cang xử trên tay tượng đột nhiên rơi xuống.
Hai chân tôi lập tức g/ãy vụn.
Người thường g/ãy xươ/ng trăm ngày là khỏi.
Đôi chân tôi như bị lời nguyền, dù làm gì cũng không lành.
Những bà cô nhiều chuyện thì thào với mẹ tôi: "Bị Vi Đà - hộ pháp của Phật giáo đ/á/nh g/ãy chân, quả là điềm gở. Giữ lại đứa này sẽ gia phá vo/ng!"
Sau nỗ lực "chung sức" của bố mẹ, tôi hợp tình hợp lý... bị lạc mất.
May thay mạng tôi chưa tận, được sư phụ m/ù hiệu "Thập Bát Địa Ngục" vớt từ cống rãnh.
Ông lão bảo Vi Đà đ/á/nh g/ãy chân tôi là định sẵn tôi ăn cơm âm phủ.
Người trong nghề âm thường gặp "ngũ tệ tam khuyết", một đời cô đ/ộc t/àn t/ật, phúc lộc thọ đều không trọn vẹn.
Từ năm năm tuổi biết chữ, tôi theo sư phụ m/ù bước chân vào giới âm. Năm ngoái sư phụ bệ/nh mất, tôi kế thừa y bát, trở thành bà đồng nổi tiếng khắp vùng.
Hôm nay, sắp đến rằm tháng Bảy - lễ Vu Lan, để giữ yên cho làng, tôi lên đồi gặp bọn cô h/ồn ở bãi tha m/a dặn dò: "Các vị an phận đừng quậy phá!".
Vừa lăn xe về đến cổng, đã thấy một phụ nữ trung niên trang sức lòe loẹt quỳ thẳng đơ trước cửa khóc lóc, bên đường đỗ chiếc Mercedes.
Tim tôi chùng xuống.
Lẽ nào mẹ đẻ thất lạc bao năm tìm đến?
Người phụ nữ thấy tôi, khóc to hơn: "Cô bé ngồi xe lăn, ngài là Cửu Nãi Nãi đúng không? Xin c/ứu con gái tôi!"
Thì ra là khách thuê việc.
Tôi thở phào. Nếu quả là mẹ ruột, hôm nay hai con m/a giấy Sadako với Kayako sẽ được dịp... hiếu thảo với bả.
Mời bà ta vào nhà, rót trà nghe kể lể.
Qua câu chuyện, biết bà tên Ngô Mộng Hoa - nữ doanh nhân ngành ẩm thực ở huyện bên, chồng mất sớm, chỉ có một cô con gái cưng tên Ngô Việt, năm nay 30 tuổi vẫn chưa chồng.
Vì hôn sự của con, bà Mộng Hoa tóc bạc như cước.
Ngày ngày lùng sục đám đàn ông, ép con đi xem mắt.
Cô con gái thì kén cá chọn canh - kẻ hói đầu, người thận yếu, nhưng ít ra vẫn chịu đi.
Đến năm nay nhặt được con chó về, con bé đ/âm ra hóa đi/ên. Suốt ngày nh/ốt mình trong phòng với nó, không ăn không uống không giao tiếp.
Cứ ôm khư khư con chó.
Tính tình ngày càng hung dữ, như biến thành người khác.
"Tôi đòi đem chó đi, nó liền cãi lại, cầm d/ao dọa ch/ém, bảo tôi phá hoại tình cảm của nó!"
"Hôm qua, nó hoàn toàn mất trí, gọi con chó là chồng, đòi cưới nó! Bắt tôi chuẩn bị của hồi môn 66 triệu, không cho là nhảy lầu!"
"Đánh không nghe, m/ắng chẳng thấm, tôi sắp phát đi/ên rồi! Vì nó mấy ngày nay tôi bỏ bê công ty."
"Tôi Ngô Mộng Hoa đâu phải hạng vô danh, con gái tôi cưới chó mà lộ ra, còn mặt mũi nào sống nữa!"
"Tôi đã chi mấy chục triệu làm lễ trừ tà nhưng vô dụng. May được bạn bè mách nước: 'Cửu Nãi Nãi ở làng Sen là chân tiên!'. Không còn đường nào khác, tôi đành tìm đến ngài!"
"Con bé nhà tôi chắc chạm phải thứ gì kinh khủng lắm!"
"Xin ngài c/ứu mạng!"
Ngô Mộng Hoa vừa kể vừa chùi nước mắt.
Tôi lặng nghe, hớp ngụm sữa chua Mộng Ngưu, bình thản nói:
"Chưa chắc đã là tà m/a ám. Cũng có thể do cha mẹ ép cưới gả quá đà, con cái lớn đầu rồi, chúng có kế hoạch riêng."
"Đâu phải trẻ con, sao phải quản nhiều thế? Lo cho bản thân mình trước đi."
"Ngày ngày ép, đêm đêm thúc, đến nỗi con cái không dám về nhà, thậm chí định cưới súc vật, vậy mới vừa lòng sao?"
Theo tôi nghĩ, chuyện cưới chó chắc do Ngô Việt phản kháng lại mẹ.
Người thường có ba ngọn lửa ở đầu vai, đâu dễ bị tà nhập?
Nhưng thấy bà ta từ xa tới, lại bị tôi nói đến đỏ mặt không nói được gì, tôi đành yêu cầu xem ảnh gần đây của Ngô Việt.
Nhìn thấy tấm hình, mắt tôi nheo lại.
Hừ, thú vị đây.
Không ngờ... thật sự có thứ bẩn thỉu đang quấy phá.
2
Tấm ảnh selfie cho thấy Ngô Việt rất xinh đẹp.
Cô ôm con chó chăn cừu Đức lưng đen to lớn, nở nụ cười rạng rỡ.
Nhưng dù nhân vật trong ảnh đang cười, tôi vẫn nhận ra: tinh khí thần của cô ta đã suy kiệt đến mức báo động.
"Khóe mắt con gái bà đen vàng, trán tối sầm, chân tóc và móng tay đều hiện màu khô héo."
"Một luồng khí xanh đen từ dưới trán xuyên qua ấn đường, lan xuống sống mũi. Nếu để nó xuống đến nhân trung thì tất ch*t."
"Đây là biểu hiện của người tiếp xúc lâu ngày với vật tà á/c."
"Tóm lại tám chữ: tướng sắp ch*t, mạng không còn lâu."
Lời tôi vừa dứt, tách trà trong tay Ngô Mộng Hoa rơi "đ/á/nh rắc" xuống đất.
Bà ta r/un r/ẩy: "Cửu Nãi Nãi, ngài từ bi c/ứu nó giùm! Tôi chỉ có một đứa con, nó mà mất, tôi cũng không sống nổi!"
Bà ta định sụp lạy, tôi vội ngăn lại, hứa sẽ đến nhà xem xét.
"Bà biết quy tắc của tôi chứ? Chân tôi không đi được, cũng không ngồi xe, chỉ ngồi kiệu!"
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook