Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Nói xong, tôi chuẩn bị đi làm thêm. Trước khi ra khỏi cửa, Đổng Noản bỗng gọi tôi. "Này... Nam Phong, tối nay cậu về muộn, để tớ lấy nước giúp cậu nhé." Kể từ sau chuyện lần trước, họ đối xử với tôi lịch sự hơn hẳn, có thể nói là hơi e dè. Tôi cũng không định từ chối thiện ý của họ. "Ừ, cảm ơn cậu." Nhìn vẻ mặt thở phào nhẹ nhõm của Đổng Noản, tôi mỉm cười rồi rời khỏi ký túc xá.
Kỳ thi cuối kỳ đến nhanh. Đang ôn bài, Lưu Nhuỵ Sơ bỗng đẩy cửa bước vào sau thời gian dài vắng mặt. Cô ta không về để ở, mà để chào b/án bùa chú của mình. "Sắp thi rồi, các cậu có muốn m/ua Văn Xươ/ng phù không? Mang theo người sẽ bảo hộ thi cử đỗ đạt. Bình thường tớ b/án 999 tệ, nhưng vì là bạn cùng phòng, tớ giảm còn 8 trăm nhé!" Nghe xong, tôi bật cười. Không nhịn được, tôi nói: "Một lá bùa có thể không cần học, thế sao hồi trước cậu không dùng nó để thi Thanh Hoa Bắc Đại?" Lưu Nhuỵ Sơ mặt biến sắc: "Cậu đang mỉa mai cái gì thế? Cậu nghi ngờ năng lực của tôi à?" Tôi cười đáp: "Đâu dám, cậu giỏi nhất rồi, chỉ sau ông trời thôi." Lưu Nhuỵ Sơ càng tức đi/ên lên. Đổng Noản và Tống Văn Văn đã bắt đầu chuyển tiền cho cô ta. Hai người chắt bóp từ đồng lương ít ỏi, nâng niu hai lá bùa ng/uệch ngoạc như m/a vẽ, cẩn thận cất vào túi áo. Sau đó, họ rủ nhau trang điểm rồi đi chơi. Tôi chỉ thấy buồn cười. Bình thường không chịu học, nước đến chân mới nhảy. Bảo họ ng/u thì họ đã đậu đại học. Bảo họ khôn thì lại dễ dàng bị thầy bà lừa gạt. Lưu Nhuỵ Sơ tức đến mức nói: "Tớ biết dạo này cậu toàn bắt chước tớ, cũng muốn trở thành người như tớ. Nhưng làm nghề này phải có duyên. Tiên gia đã chọn tớ, còn cậu thì không đủ tư cách!" Nói xong, cô ta hầm hầm bỏ đi. Cô ta không biết rằng, không chỉ mình cô ta tức gi/ận. Các vị tiên gia trên người tôi cũng phẫn nộ. Hoàng gia sư phụ mặt đỏ tía tai, Mãng gia sư phụ nghiến răng nghiến lợi. Ngay cả Hồ gia sư phụ vốn điềm tĩnh nhất cũng không nhịn được: "Ngày ngày b/ắt n/ạt đệ mã nhà ta, được nước lấn tới à? Ai nhanh chân đi t/át rá/ch miệng nó cho ta!" Hoàng gia sư phụ nhanh nhất, thoáng cái đã đi. Tiếng hét thất thanh vang lên từ hành lang. Lưu Nhuỵ Sơ chưa kịp ra khỏi ký túc đã hớt hải chạy về. Một bên mép cô ta bị bàn tay vô hình kéo lên tận mang tai, nửa mặt sưng vếu như heo, quanh miệng nổi bóng nước rồi phồng rộp như xúc xích. Xem ra Hoàng gia sư phụ ra tay không nhẹ. Đổng Noản và Tống Văn Văn há hốc mồm. Tôi không nhịn được bật cười. Thấy tôi cười, Lưu Nhuỵ Sơ đi/ên tiết ch/ửi m/ắng. Nhưng càng ch/ửi, miệng càng sưng, lưỡi cứng đơ không nói rõ lời. Thành cái dạng q/uỷ đó, Lưu Nhuỵ Sơ đành hủy hẹn hò, leo lên giường kéo rèm trốn biệt. Đại giáo chủ "hừ" một tiếng: "Lần sau còn dám b/ắt n/ạt đệ mã nhà ta, trừng ph/ạt còn nặng hơn!" Các sư phụ nhà tôi rất công bằng, nhưng cũng cực kỳ bênh đệ tử. Lưu Nhuỵ Sơ bị đ/á/nh thế là đáng đời.
Khi kết quả thi cuối kỳ công bố, điểm GPA của tôi đứng đầu khóa. Còn Đổng Noản và Tống Văn Văn? Mỗi người trượt mấy môn. Hai khuôn mặt tái mét như bị sét đ/á/nh. Họ tưởng có bùa chú là vạn sự bình an, trước ngày thi còn đi chơi với chơi game. Họ đâu biết, dù có Văn Xươ/ng phù thật cũng phải nỗ lực mới thấy thành quả. Không bỏ chút công sức nào thì dù bùa thật cũng vô dụng, huống chi thứ bùa m/a vẽ giả mạo kia. Không chỉ hai người họ trượt. Lưu Nhuỵ Sơ còn kinh khủng hơn - bảy môn trượt sáu. Đây là lần đầu tiên tôi thấy Đổng Noản và Tống Văn Văn chất vấn Lưu Nhuỵ Sơ trong phòng: "Cậu không bảo chỉ cần có bùa là đỗ chắc sao? Sao không linh nghiệm chút nào!" "Chúng tớ tốt 800 tệ để m/ua... trượt môn à?" Lưu Nhuỵ Sơ mặt mày xám xịt, không thể tin nổi: "Không thể nào! Rõ ràng tớ đã nhờ tiên gia gia trì, các ngài cũng nói sẽ đỗ mà. Sao lại không hiệu quả..." Nói đến đây, cô ta chợt nhìn tôi: "Chắc chắn là tại cậu! Đều do cậu không chịu dán bùa của tớ lên giường, phá hỏng từ trường cả phòng, khiến bùa chú của chúng tớ mất tác dụng!" Tôi: "......" Liên quan gì đến tôi? Lưu Nhuỵ Sơ càng lúc càng hăng: "Chính là cậu! Cậu gh/en tị vì tớ có tiên gia, ngầm học đòi tớ. Chắc chắn cậu đã làm gì bùa chú của chúng tớ! Thẩm Nam Phong! Giờ tất cả trượt môn, cậu hả dạ chưa?" Tôi thực sự bó tay. Cô ta nghĩ tôi không biết tức gi/ận sao? Tôi gi/ật lấy tấm "Văn Xươ/ng phù" từ tay Đổng Noản, lên mạng tra rồi đưa cho họ xem: "Cậu xem cậu vẽ cái gì nào? Đây gọi là Trấn trạch phù! Còn vẽ sai mấy chỗ. Tiên gia nhà cậu dạy thế à? Hay cậu lợi dụng người khác không biết, tùy tiện chép đại để lừa gạt?" Lưu Nhuỵ Sơ mặt đỏ bừng: "Cậu hiểu cái gì? Pháp môn tiên gia đ/ộc nhất vô nhị! Tớ nói đây là Văn Xươ/ng phù thì nó chính là Văn Xươ/ng phù! Rõ ràng cậu gh/en tị vì tớ ki/ếm tiền được bằng năng lực này!" Tôi hỏi: "Nhân tiện, tớ luôn muốn hỏi: Tiên gia hạ sơn muốn lập đàn hành đạo cần có giấy tờ thủ tục. Có thủ tục mới được hành nghề, tuân thủ quy củ mới không bị ph/ạt. Cậu vừa bói toán, vừa b/án bùa, vừa làm đủ pháp sự khắp nơi... Cậu có giấy tờ gì không? Có cờ lệnh ki/ếm ấn, giấy thông quan không?" Tôi dùng nhiều thuật ngữ chuyên môn khiến Lưu Nhuỵ Sơ ngớ người, mặt càng lúc càng đỏ.
Chương 16
Chương 11
Chương 13
Chương 13
Chương 15
Chương 13
Chương 15
Chương 15
Bình luận
Bình luận Facebook