Bào thai tử thi không nên tồn tại.

Bào thai tử thi không nên tồn tại.

Chương 6

30/01/2026 09:18

Đầu óc tôi lóe lên vô số hình ảnh như một cuốn phim chiếu nhanh. Dần dần, ý thức tôi chìm vào hư vô. Cho đến khi một luồng ánh sáng trắng ập tới, có người nắm cổ áo lôi tôi từ dưới sông lên.

Giọng Lý Trường Thanh vang lên liên hồi:

- Hám công làm gì? Ta đã dạy con đ/á/nh được thì đ/á/nh, đ/á/nh không lại thì chuồn là xong.

- Trước giờ con chạy nhanh nhất nhà cơ mà?

- Chưa đủ bản lĩnh thì đừng có ra oai!

Mắt tôi nhắm nghiền không mở nổi, nhưng từng lời sư phụ nói vẫn rót rõ vào tai. Tôi bị lôi lên bờ, một bàn tay to đ/ập mạnh vào bụng không chút nương tay. Đau quá khiến tôi bật mở mắt, phun ra mấy ngụm nước. Tưởng chừng đã xuống âm phủ chào q/uỷ sai, may nhờ sư phụ t/át một cái mà h/ồn bay về.

Tôi thều thào:

- Sư phụ... sao người lại tới?

- Không đến thì mày toi đời! - Sư phụ chẳng thèm nhìn tôi, ánh mắt hằm hằm nhìn xuống dòng sông, nghiến răng nói - Lão già này dám hại đồ đệ yêu của ta, hôm nay lão đạo sẽ cho ngươi thần hình câu diệt!

Nói rồi, ông quăng túi đồ xuống đất, lục lọi chọn ra hai thứ.

- Đồ nhi, trông túi đồ cho sư phụ. Ta đi một lát về ngay.

Dứt lời, sư phụ phóng mình nhào xuống sông. Từng tia chớp lóe lên trong mây, mặt sông vốn cuộn sóng dữ bỗng lặng phăng phắc. Sấm rền vang, hào quang vàng rực hiện ra. Từ đám mây, một bóng m/a đạp gót gió lửa lao vút xuống dòng nước. Chỉ vài giây sau, bóng m/a đó bay vọt lên trời, phía sau kéo theo một đám hư ảnh đen ngòm. Rồi ánh vàng tan biến, sư phụ và Dương Huyền bơi vào bờ.

Sư huynh Dương Huyền cười nói:

- Sư phụ cậu quý đồ đệ thật. Trưa nay tôi gọi điện là ông ấy xách đích đến ngay, sợ cậu chìm nghỉm dưới sông.

Anh chợt nghĩ đến sư phụ mình, thoáng nét buồn hiện trên mặt. Sư phụ vỗ vai anh, tán thưởng:

- Dương Huyền, tiểu tử này giỏi lắm, hậu sinh khả úy mà!

- Đa tạ lão tiền bối khen ngợi.

Sư phụ xoa cằm nói đầy hàm ý:

- Một sớm ngộ đạo thấy chân ngã, xiềng xích ngày xưa tựa khói mây.

- Có dịp ghé Thiên Xu Quán chơi nhé.

- Vâng ạ. - Dương Huyền chắp tay thi lễ.

Sư phụ quay sang tôi:

- Về quán vài hôm đi, người đầy vận đen kìa. Con q/uỷ trong nhà vẫn chưa tống đi được à?

Tôi cúi đầu lí nhí:

- Dạ... biết rồi ạ.

Sư phụ đến vội đi gấp, m/ua luôn vé tàu kéo tôi về quán ngay đêm đó. Mười giờ sáng hôm sau vừa về đến nơi, sư phụ cầm roj phất trần định quất tôi. Tôi quỳ phịch xuống đất theo phản xạ.

- Sư phụ con biết lỗi rồi!

Roj trừng giới cuối cùng không đ/á/nh xuống:

- Tắm rửa thay đồ, đi quỳ hương trước điện Tổ Sư Gia.

- Vâng ạ.

Quỳ suốt ba ngày, sư phụ mới cho tôi ngồi vào mâm cơm. Ông bảo:

- Hai chục triệu th/ù lao ta thu nhé.

- Dạ đáng lắm ạ.

- Lần này không gọi ta là Lý Trường Vi nữa à?

Lần này gây họa to nên tôi chẳng dám hé răng. Sư phụ nhấp ngụm trà, chậm rãi dạy bảo:

- Đồ nhi à, nghề này mỗi lần nhận án là một chân đã bước vào cửa tử.

- Tối kỵ nhất là đắc ý sinh kiêu, đ/á/nh mất lòng kính sợ với vạn vật.

- Như thế thường chẳng có kết cục tốt.

- Một năm xuống núi, con bị người ta nịnh hót nhiều quá nên đạo tâm lung lay.

Tôi bưng chén trà quỳ xuống:

- Đồ nhi biết lỗi.

- Sư phụ c/ứu con một lần chứ không c/ứu được đời. Làm việc phải nghĩ trước nghĩ sau. - Sư phụ đỡ lấy chén trà - Dậy ăn cơm đi, toàn món con thích đấy.

- Đồ nhi ghi lòng tạc dạ.

Hết

Danh sách chương

3 chương
30/01/2026 09:18
0
30/01/2026 09:16
0
30/01/2026 09:15
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu