chuyện buồn

chuyện buồn

Chương 7

30/01/2026 08:48

Tôi vội vàng gật đầu đồng ý.

Trước đây tôi cũng từng đến đây vài lần, đặc biệt là thời gian chuẩn bị cho cuộc thi địa lý. Tôi rất thích đến nhà cô Lục ăn cơm, nhưng lần này tôi có một linh cảm khác thường.

Chắc đây là lần cuối cùng rồi.

Khu nhà cô ở rất cũ kỹ, trước đây là nhà công do đơn vị phân phối, sau này cô tự bỏ tiền m/ua lại. Vì quá cũ nên không ai quản lý, cơ sở hạ tầng lạc hậu, tình trạng xây dựng tùy tiện tràn lan.

Nhà cô ở tầng năm. Bên trong cũng rất bừa bộn, chỗ nào cũng thấy sách vở, nào là sách giáo khoa, các loại danh tác, sách về bệ/nh tự kỷ.

Trên sàn còn bày la liệt nhiều truyện tranh, mỗi lần tôi đến đều thấy chúng ở nguyên vị trí đó.

Cô Lục từng nói, có những thứ nhất định phải để đúng chỗ, nếu không Trần Chân sẽ bất an. Đó chính là biểu hiện rập khuôn của người tự kỷ.

Cô Lục vốn thích ngăn nắp, nhưng buộc phải chiều theo yêu cầu của con gái.

Tôi giúp cô Lục nấu ăn, khi bưng món ra thì thấy Trần Chân đang ngồi ngay ngắn trước tivi.

Cô bé đang xem một bộ phim tài liệu về sinh tồn ngoài trời, vẫn với vẻ mặt vô cảm nhưng lần này ngẩng cao đầu, tập trung chăm chú.

Tôi thấy lạ, hiếm khi thấy Trần Chân ngẩng mặt lên như vậy.

Cô Lục kể, dạo trước cô tình cờ phát hiện Trần Chân rất hứng thú với phim tài liệu ngoài trời nên đã dẫn con đi chơi vài lần. Cô nhận thấy ở nơi hoang dã, con bé rất thoải mái, khả năng thực hành cực tốt, biết câu cá, đan chiếu bằng cỏ, dựng lò nấu đơn giản, thậm chí học cách lấy lửa bằng cọ xát cây cũng chỉ một lần là thành thạo, tính cách cũng cởi mở hơn hẳn. Cô nhận ra đây có lẽ chính là thiên phú của con gái mình.

Thế nên dạo này hai mẹ con thường xuyên xin nghỉ để đi chơi ngoài trời.

Tôi cảm thấy khó hiểu, trong lúc tôi đ/au khổ như vậy, họ lại đang vui chơi ngoài kia, còn nghiên c/ứu cả chuyện lấy lửa bằng cây?

Thiên phú của Trần Chân là làm người nguyên thủy sao? Thật nực cười.

Nhưng tôi vẫn phải tỏ ra ngạc nhiên vui mừng, chia vui cùng cô Lục.

Cô Lục nói, trước đây tinh thần cô quá căng thẳng, luôn ép con học cái này cái nọ, muốn con nhanh bình thường trở lại. Bản thân căng thẳng khiến Trần Chân cũng căng thẳng, càng không có lợi cho trị liệu. So với đám đông, Trần Chân thích thiên nhiên hơn nhiều.

Cô Lục bày tỏ đã nghĩ thông suốt, Trần Chân không giỏi học các môn thông thường ở trường, sau này sẽ dẫn con đi nhiều nơi, vừa chơi vừa học. Bản thân cô dạy địa lý, nên việc dạy kiến thức tự nhiên cũng thuận tay.

Nhà cô ở quê có mảnh đất thổ cư, sau khi ông bà mất, căn nhà cũ lâu năm không người ở đã đổ sập một nửa. Nơi đó núi non trùng điệp, sông nước hữu tình, phong cảnh rất đẹp. Cô định xây lại một ngôi nhà nhỏ ở đó để hai mẹ con về ở.

Hồi nhỏ chưa phát hiện bệ/nh tự kỷ, Trần Chân đã rất thích về quê, việc sống ở đó cũng có lợi cho điều trị.

Ngôi nhà ở quê đã khởi công, dạo này hai mẹ con thường về xem tiến độ.

Giờ cứ bước từng bước, miễn là Trần Chân vui vẻ là được.

Tôi hỏi cô Lục về công việc thì cô bảo để tính sau, cũng có thể xin chuyển về trường huyện.

Nhưng nơi đó ở vùng núi tỉnh lân cận, tuy không đến mức huyện nghèo nhưng kinh tế kém xa nơi này.

Cô ấy là giáo viên đặc cấp mà, liệu cô có cam tâm?

Tôi chằm chằm nhìn biểu cảm cô, muốn tìm ki/ếm một chút xúc cảm nào khác ngoài niềm vui, nhưng không có. Cô đưa ra quyết định này không chút do dự.

Nếu họ về quê, có lẽ cả đời tôi sẽ không gặp lại cô Lục nữa. Tôi vô cùng h/oảng s/ợ, trong khi cô Lục vẫn bình thản.

Cô quyết liệt đến thế sao? Rõ ràng cô từng khen tôi thông minh ngoan ngoãn, là đứa trẻ tốt, vậy mà cô chẳng lưu luyến tôi chút nào.

Tôi ngơ ngẩn ăn xong bữa cơm, đứng như trời trồng giữa phòng khách, nhìn cô Lục dọn dẹp bát đũa, tất bật qua lại.

Cô đi lại quanh tôi như một bóng m/a, dù có cố gắng đến mấy cũng không thể nắm bắt được.

Giống như hình ảnh mẹ tôi trong cơn á/c mộng những ngày ốm nặng năm xưa.

Họ đều sẽ dứt áo rời xa tôi mà không một chút luyến tiếc.

Sau bữa ăn, cô Lục cùng Trần Chân xem phim tài liệu, vừa xem vừa dạy con các kiến thức sinh tồn: cách quan sát địa hình, thực vật động vật, cách dùng sao Bắc Đẩu định hướng, cách thu thập nước ngọt, nhận biết hướng gió...

Trần Chân vẫn im lặng, nhưng nét mặt đã dịu lại. Cô bé nhìn tivi rồi lại nhìn mẹ, duy nhất không thèm nhìn tôi.

Cô bé hoàn toàn phớt lờ tôi, trước đây tôi nói bao nhiêu bên tai cũng chẳng lọt vào đầu một chữ.

Nhìn hai mẹ con hạnh phúc bên nhau, tôi càng thấy cô đ/ộc, càng cảm nhận rõ mối liên kết bền ch/ặt giữa họ, còn tôi chỉ là kẻ ngoài cuộc.

Bữa cơm này quả thực là bữa cuối, cô Lục trịnh trọng cảm ơn sự giúp đỡ hai năm qua của tôi, dặn dò tôi học hành chăm chỉ, từ nay họ sẽ theo đuổi mục tiêu mới, có lẽ sẽ không gặp lại nữa.

Bao nỗ lực của tôi rốt cuộc chỉ là công dã tràng.

Họ đi rồi, sau này tôi phải làm sao?

Hy vọng duy nhất tiêu tan, tôi nên làm gì đây?

Làm gì cũng chẳng có hứng thú gì.

Tôi bước đến bên cửa sổ nhà cô, ngước nhìn bầu trời đêm đen kịt.

Không sao, không trăng, không mây.

Tôi nghĩ đến cái ch*t.

Cúi nhìn xuống, nhưng chẳng thấy gì, tầm mắt bị chắn bởi song sắt và cục nóng điều hòa.

Câu chuyện không thể kết thúc như thế này.

07

Tôi biết Trần Chân không thích tôi.

Có lần tôi giảng bài cho cô bé, cô bé viết lên giấy nháp ba chữ:

Bạn thối lắm.

Tôi hoảng hốt hỏi tại sao.

Cô bé vẽ điếu th/uốc rồi ngẩng lên, ánh mắt xuyên thấu tôi, lại cúi đầu xuống.

Khoảnh khắc ấy như sét đ/á/nh ngang tai.

Cô bé biết tôi từng hút th/uốc.

Hồi tiểu học, vì bị mẹ bỏ rơi, tôi buông xuôi bản thân, trốn học vào quán net.

Theo đám thanh niên xã hội đen trong quán học hút th/uốc, chỉ vài lần, không nghiện.

Lên cấp hai, tôi đoạn tuyệt quá khứ, chăm chỉ xây dựng hình tượng học sinh ngoan.

Tưởng rằng mình đã l/ột x/á/c, đoạn đường lầm lỡ ngắn ngủi ấy ai mà nhận ra?

Nhưng rốt cuộc, chuyện đã làm rồi thì khác hẳn với chưa từng làm.

Danh sách chương

5 chương
30/01/2026 08:52
0
30/01/2026 08:51
0
30/01/2026 08:48
0
30/01/2026 08:47
0
30/01/2026 08:45
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu