Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Bà Trường Thọ
- Chương 5
Tôi vội gọi cấp c/ứu. Chẳng bao lâu, Chu Ngôn đã hôn mê, may mà nhân viên y tế đến kịp, đặt hắn lên cáng rồi đưa thẳng vào bệ/nh viện.
Chỉ sau một đêm, sắc mặt hắn xám ngoét, trông tiều tụy hẳn.
Tôi đưa Chu Ngôn đi khám khắp các bệ/nh viện trong ngoài thành phố, nhưng bác sĩ vẫn không tìm ra nguyên nhân bệ/nh.
Chu Ngôn đành nằm liệt trên giường, truyền dịch cầm chừng, chờ kết quả hội chẩn.
Còn tôi thì để ý thấy tóc mai của mẹ chồng lại lún phún những sợi đen mới.
Vì Chu Ngôn đột ngột đổ bệ/nh nặng, chuyện ly hôn của chúng tôi tạm gác lại.
“Vẫn là vợ tốt với anh nhất.”
“Hôm đó chắc anh hồ đồ lắm mới nói ra chuyện ly hôn ng/u ngốc như vậy.”
Tôi gọt táo, đưa cho hắn:
“Anh hiểu vậy là được rồi.”
Khép cửa phòng bệ/nh, tôi tựa lưng vào bức tường gạch men ngoài hành lang, không nén nổi nụ cười nơi khóe miệng.
Để chuyên tâm chăm sóc chồng bệ/nh, tôi còn xin nghỉ việc ở công ty đã gắn bó năm năm, bỏ luôn cơ hội thăng chức:
“Mấy thứ hư danh đó sao quan trọng bằng anh.”
“Vợ chồng mình bao năm nghĩa tình, chỉ cần anh khỏe lại, em hy sinh bao nhiêu cũng đáng.”
Kể cả khi Lâm Giai lén lút xuất hiện ở bệ/nh viện và bị tôi bắt gặp, tôi vẫn một mực ở bên người chồng đang trọng bệ/nh.
Chu Ngôn cứ ngỡ tôi yêu hắn đến mê muội, không muốn ly hôn nên mới nhẫn nhịn như thế.
Chu Ngôn tự tin quá mức, nhưng như vậy lại giúp tôi khỏi phải giải thích nhiều.
Tôi cứ tưởng Lâm Giai biết tình trạng của Chu Ngôn thì sẽ tự giác bỏ cái th/ai. Ai ngờ tôi đã đ/á/nh giá thấp sự trơ trẽn và tham lam của cô ta.
Cô ta nhắm đến căn nhà giữa trung tâm thành phố của chúng tôi.
Không muốn chăm sóc một người bệ/nh liệt giường, từ sau lần đó cô ta chẳng thèm ghé thăm Chu Ngôn nữa.
Nhưng Lâm Giai vẫn muốn dựa vào cái th/ai trong bụng để tranh phần tài sản sau này.
Một lần, cô ta đứng ở góc cầu thang gọi điện, tôi nghe trọn câu chuyện.
“Có bỏ thì cũng phải đợi hắn ch*t đã.”
“Nhìn tình hình này chắc hắn chẳng sống được bao lâu nữa. Tiền trên trời rơi xuống mà không lấy thì đúng là ng/u!”
Trong đầu tôi bỗng nảy ra một ý nghĩ đen tối: xúi mẹ chồng mượn mạng từ một đứa trẻ vừa chào đời.
Thực ra đâu cần chờ đứa bé kia sinh ra. Lâm Giai đang mang th/ai, nếu dùng cách đó lên cô ta thì cũng chẳng khác gì.
Con tôi đã mất, cớ sao con cô ta lại được sống?
Nghĩ đến đây, tôi chợt rùng mình.
Một giả thuyết đ/áng s/ợ cứ xoáy sâu trong đầu tôi.
Liệu lần sẩy th/ai năm ấy của tôi… có thật chỉ là t/ai n/ạn?
Bởi ngay sau khi mẹ chồng phát hiện mình bị u/ng t/hư, tôi đã mất con.
Biết đâu con tôi cũng đã bị mẹ chồng dùng làm “th/uốc bổ”?
Đúng vậy, th/uốc bổ.
Giống như đám vương hầu quý tộc ngày xưa tin vào linh đan diệu dược, châu báu hiếm lạ, thậm chí m/áu thịt thiếu nữ để cầu sống lâu.
Đứa con chưa kịp thành hình của tôi, m/áu mủ ruột rà của tôi, có khi cũng đã bị bà ta nuốt chửng để kéo dài mạng sống.
Nghĩ đến đó, tôi không kìm được, phải khom người xuống, bụm miệng, dạ dày quặn thắt muốn nôn.
Một khi lòng đã dấy nghi ngờ, lưỡi d/ao trừng ph/ạt dường như đã giơ lên, dù sự thật còn chưa được phơi bày.
Trước khi làm gì, tôi lại gọi cho Thẩm Gia.
“Mượn mạng trẻ sơ sinh à? Cách đó cực kỳ nguy hiểm, may ra dùng một lần còn có tác dụng.”
“Nếu làm lần thứ hai, e rằng có mượn được mạng cũng chẳng còn mạng mà hưởng đâu.”
Vậy thì nếu mẹ chồng thật sự không cưỡng nổi lòng tham, định mượn mạng từ đứa con của Lâm Giai, đó cũng là số phận của họ, đâu thể trách tôi.
Nếu bà ta đột tử, lại càng chứng tỏ lần sẩy th/ai của tôi năm xưa có liên quan đến bà ta. Một mạng đổi nhiều mạng, lại còn kéo dài được từng ấy thời gian, bà ta cũng chẳng lỗ.
Trước khi tôi cúp máy, Thẩm Gia bỗng gọi gi/ật lại, giọng có chút lo lắng:
“Âm Âm, có phải đã xảy ra chuyện gì không?”
Tôi không thể để cô ấy vướng vào mớ nhân quả này.
Tôi nuốt hết những điều muốn nói, gượng cười:
“Không có gì đâu, cậu nghĩ nhiều rồi. Tớ chỉ tò mò hỏi vậy thôi.”
Khi mẹ chồng đến bệ/nh viện thăm Chu Ngôn, tôi cố ý buông vài câu nhắc đến Lâm Giai ngoài hành lang.
Bà ta chỉ đáp qua loa, cho rằng tôi đang gh/en t/uông vì chồng ngoại tình.
Đúng lúc đó, mấy đứa trẻ theo người lớn đi thăm bệ/nh chạy ngang qua trước mặt.
Tôi nhìn theo bóng chúng, khẽ thở dài:
“Nghe nói trẻ con sinh lực dồi dào lắm.”
“Giá mà bây giờ Chu Ngôn có được một nửa sức sống của tụi nhỏ thì tốt biết bao…”
Ánh mắt mẹ chồng thoáng lóe lên. Vừa ra khỏi cổng bệ/nh viện, bà ta đã vội vàng đi thẳng đến công ty của Chu Ngôn.
Hôm tôi về nhà lấy quần áo cho hắn, mới phát hiện Lâm Giai đã dọn vào ở.
Cô ta đứng giữa phòng khách, một tay đỡ cái bụng còn chưa lộ rõ, tay kia bưng bát canh gà nóng hổi.
Bên cạnh, mẹ chồng khúm núm đỡ lấy cô ta như thể nâng niu báu vật.
Nhìn cảnh tham lam hiện hình ngay trước mắt, tôi chỉ khẽ nhíu mày, nhưng trong lòng lại thấy thỏa mãn.
“Lục Âm Âm, đứa bé này dù sao cũng là m/áu mủ nhà họ Chu.”
“Cô không sinh được thì thôi, chẳng lẽ còn cản người khác sinh con cho con trai tôi?”
Đúng là giả nhân giả nghĩa. Rõ ràng chính bà ta sinh lòng tà niệm, vậy mà còn ra vẻ vì con vì cháu.
Giờ thì tôi hiểu Chu Ngôn thừa hưởng từ ai cái tài nói dối không chớp mắt rồi.
Tôi chẳng buồn đôi co, thản nhiên nhường lại căn nhà cho cặp “mẹ chồng nàng dâu” mới toanh ấy.
Quả nhiên, chưa đầy một tuần được mẹ chồng chăm sóc, Lâm Giai đã xảy ra chuyện.
“Á! Đau quá!”
“C/ứu tôi với! Làm ơn c/ứu tôi!”
Hôm đó, tôi xách hộp cơm đứng chờ thang máy thì nghe tiếng la thất thanh. Quay đầu lại, tôi thấy Lâm Giai nằm trên cáng, váy thấm đẫm m/áu, được đẩy vội vào phòng cấp c/ứu.
Đúng như tôi đoán, cô ta sẩy th/ai, băng huyết nặng, suýt nữa thì mất mạng.
Chương 9
NGOẠI TRUYỆN 3
Chương 50: Em không ngốc, em là em bé thông minh.
Chương 65: Người đến trường sớm nhất
Chương 6
11 - END
Chương 13
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook