Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Bà Trường Thọ
- Chương 4
Ánh mắt đục ngầu của bà lướt qua chiếc camera ẩn, khiến tôi đang ngồi trong văn phòng cũng gi/ật b/ắn mình.
Tôi kể lại chuyện này với Thẩm Gia. Ở đầu dây bên kia, cô ấy khẽ thở dài:
“Dù là con trai hay con gái, với bà ta cũng chỉ là công cụ thôi.”
Thời trẻ, mẹ chồng nhờ sinh được Chu Ngôn mà củng cố địa vị trong nhà họ Chu, đủ sức ngẩng đầu trước bà nội hắn.
Sau đó lại sinh thêm Chu Mẫn thông minh, hiếu thuận, khiến cả làng đều ngưỡng m/ộ vì bà “đủ nếp đủ tẻ”.
Không phải bà hoàn toàn không yêu hai người họ.
Chỉ là bà yêu mạng sống của mình hơn.
Hai điều ấy, vốn chẳng hề mâu thuẫn.
Còn việc bà khắt khe với tôi, cũng không phải vì thương con trai.
Bà chỉ không chịu nổi việc tôi có một cuộc hôn nhân êm ấm hơn thời trẻ của bà.
Bà muốn tôi cũng phải nếm đủ khổ cực.
Tôi từng định đưa đoạn video cho Chu Ngôn xem.
Nhưng mỗi lần sắp mở lời, hình ảnh hắn quấn quýt với nhân tình lại hiện lên, khiến tôi chần chừ.
Trong đầu tôi giằng co dữ dội.
Một bên là tình nghĩa vợ chồng bao năm.
Một bên là sự phản bội trắng trợn.
Dù sao đây cũng là chuyện liên quan đến sinh mạng.
Nên nói, hay không nói?
Cán cân trong lòng tôi lắc lư không ngừng.
Chưa kịp do dự lâu, thì ngày kỷ niệm kết hôn của chúng tôi đã đến.
Chu Ngôn bảo đã đặt nhà hàng, dặn tôi tan làm thì đến thẳng đó.
Nhà hàng gần công ty nên tôi đến trước.
Nhưng Chu Ngôn không đi một mình.
“Giới thiệu với em, đây là Lâm Giai, nhân viên sales xuất sắc nhất công ty anh.”
“Không chỉ xinh đẹp, năng lực cũng hàng đầu.”
Người phụ nữ bên cạnh xoay người, khẽ vỗ tay Chu Ngôn, giọng làm nũng:
“Ôi anh Chu, anh khen em thế làm em ngại lắm.”
“Hôm nay gặp chị dâu đúng là trùng hợp, hay mình cùng ăn luôn nhé?”
Tôi siết ch/ặt nắm tay, cố giữ sắc mặt bình thường.
Chu Ngôn dám dẫn nhân tình xuất hiện trước mặt tôi.
Xem tôi như trò cười.
“Chị Âm, em nghe anh Chu nhắc chị suốt, hôm nay mới được gặp.”
Lâm Giai khoác tay tôi rất tự nhiên:
“Chị dưỡng da kiểu gì mà đẹp thế?”
“Nếu không nghe anh Chu nói, em cũng chẳng tin chị đã ngoài ba mươi đâu.”
“Chị có khí chất thật đấy.”
Cô ta trang điểm tinh xảo, mắt cong cong, môi cười nhẹ.
Trên tay xách chiếc túi hàng hiệu mà Chu Ngôn dùng tiền chung của vợ chồng tôi m/ua tặng.
Nhớ lại những lời họ từng bàn tán sau lưng mình, những lời khen này nghe càng thêm chua chát.
“Tôi cảm ơn. Cô cũng xinh lắm.”
Có lẽ chính khoảnh khắc đó, tôi đã quyết định.
Khi Thẩm Gia gọi điện hỏi thăm, tôi đang ngồi trong công ty bảo hiểm.
“Cô Lục, cô ký ở trang cuối là được.”
Hợp đồng bảo hiểm giá trị lớn.
Người thụ hưởng duy nhất là tôi.
Lời phải chẳng khuyên nổi người đã tự chọn con đường của mình.
Huống hồ Chu Ngôn là người có lỗi trước.
Ngón tay tôi lướt qua cái tên hắn trên hợp đồng, khóe môi cong lên một nụ cười nhạt.
Chu Ngôn à…
Đừng trách tôi.
Người đẩy anh vào chỗ ch*t, rốt cuộc vẫn là mẹ anh.
Nếu có oán h/ận, đừng tìm nhầm người.
Bữa tối hôm đó, Chu Ngôn gắp miếng sườn chua ngọt — món hắn từng thích nhất — rồi thở dài.
“Dạo này anh hay chóng mặt, ăn gì cũng nhạt.”
“Không biết có phải bị bệ/nh không.”
“Hay mình đi khám thử?”
Hai tháng qua hắn sụt gần mười lăm ký, người g/ầy rộc thấy rõ.
“Phi! Nói linh tinh gì thế.”
“Bệ/nh tật gì chứ.”
“Mẹ nấu canh gà hầm sâm cho con bồi bổ là khỏe ngay.”
Tôi nhìn cảnh mẹ hiền con thảo ấy mà lạnh sống lưng.
Chứng kiến bộ mặt thật của họ khiến tôi chỉ muốn rời khỏi căn nhà này càng sớm càng tốt.
Tôi tính ki/ếm cớ dọn ra ngoài.
Tối đó, sau khi tắm xong, Chu Ngôn ôm tôi từ phía sau. Tôi gạt tay hắn ra.
“Anh, em có chuyện muốn nói.”
“Công ty sắp cử em đi thành phố A học tập, chắc một hai tháng.”
“Thời gian cụ thể còn đợi sắp xếp.”
Tôi định mượn cớ ấy lặng lẽ rời đi, chờ đến khi mọi chuyện ngã ngũ mới quay về.
Không ngờ Chu Ngôn lại đề nghị ly hôn trước khi tôi rời đi.
Hắn nói lúc tôi đang thu dọn vali.
“Âm Âm… anh thích trẻ con lắm.”
“Hôn nhân không có con sẽ không trọn vẹn.”
"Anh hy vọng chúng ta cho nhau cơ hội mới."
Sau lần sảy th/ai năm năm trước, tôi cố gắng rất lâu mà vẫn không thể có con.
Còn Lâm Giai…
Tôi chợt nhớ đến ly rư/ợu vang cô ta không hề động tới hôm ấy.
Có lẽ cô ta đã mang th/ai.
Tôi biết rõ lý do thực sự của cuộc ly hôn này.
Trong tay tôi cũng có đầy đủ chứng cứ Chu Ngôn ngoại tình.
Dù thế nào, tôi cũng nắm lợi thế.
Nhưng… tại sao tôi phải để hắn dễ dàng rút lui?
“Đột ngột quá…”
“Cho em suy nghĩ thêm.”
Tôi đỏ mắt, dùng mu bàn tay lau khóe mi, diễn trọn vai người vợ bị tổn thương.
Sau khi tạm gác chuyện ly hôn, chúng tôi mặc nhiên ngủ riêng.
Chu Ngôn ôm chăn sang phòng làm việc.
Tôi lau khô nước mắt, gọi cho Thẩm Gia:
“Gia Gia… làm sao để quá trình mượn thọ diễn ra nhanh hơn?”
“Dạo này triệu chứng của hắn nặng hơn rồi, nhưng vẫn không chịu dọn đi…”
Sau khi tôi lén trộn tro tóc Chu Ngôn vào tro nhang trong lư hương của mẹ chồng, sức khỏe hắn quả nhiên x/ấu đi rõ rệt.
Một đêm nọ, hắn đột nhiên nôn mửa dữ dội.
Cuối cùng, còn phun ra một ngụm m/áu tươi.
Chương 11
Chương 6
Chương 12
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook