Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Bà Trường Thọ
- Chương 1
Một đêm thức dậy đi vệ sinh, vừa mở cửa phòng ngủ, tôi đã bắt gặp cảnh tượng khiến sống lưng lạnh toát. Mẹ chồng tóc tai xõa rối, tay nâng chiếc lư hương nhỏ, quỳ lạy về phía phòng vợ chồng tôi.
“Mẹ làm gì vậy?”
Phòng khách không bật đèn. Ánh trăng nhợt nhạt hắt lên gương mặt bà, tạo thành vẻ âm u khó tả. Tôi hạ giọng hỏi, lòng bàn tay đã thấm ướt mồ hôi.
Mẹ chồng gi/ật mình đứng dậy, rõ ràng không ngờ tôi lại đột ngột xuất hiện như vậy.
“Không có gì, không có gì… Mẹ nhớ Mẫn Mẫn quá, thắp cho nó nén hương thôi.”
Như sợ tôi hỏi thêm, bà vội vàng quay về phòng.
Tôi cố trấn tĩnh, liếc đồng hồ treo tường — kim ngắn vừa chỉ qua mười hai giờ đêm.
Giờ này mà thắp hương? Nghĩ thôi đã thấy rợn người rồi.
Từ khi em gái chồng tôi - Chu Mẫn đột ngột qu/a đ/ời, mẹ chồng chuyển đến ở cùng với vợ chồng tôi. Công việc của tôi thường xuyên phải đi công tác, ở nhà phần lớn chỉ có hai mẹ con họ. Qu/an h/ệ giữa tôi và mẹ chồng không thân cũng chẳng đến mức căng thẳng, chỉ xã giao qua loa.
Trở lại giường, tôi càng nghĩ càng sợ. Trằn trọc hơn nửa tiếng vẫn không ngủ được, tôi lay Chu Ngôn đang ngáy đều bên cạnh:
“Anh không thấy dạo này mẹ có gì đó lạ sao?”
“Giữa đêm còn nghĩ mấy chuyện linh tinh.”
“Bà lớn tuổi rồi, có gì mà lạ?”
Bị đ/á/nh thức, Chu Ngôn đáp bằng giọng khó chịu.
“Không phải… em vừa thấy mẹ thắp hương ngoài phòng khách…”
“Thôi, đừng suy nghĩ vớ vẩn. Ngủ đi, mai còn đi làm.”
Hắn c/ắt ngang lời tôi, kéo chăn trùm kín đầu, quay mặt vào tường. Chưa đầy năm phút sau, tiếng ngáy lại vang lên.
Những lần sau, tôi vẫn vô tình bắt gặp cảnh tượng quái lạ như thế. Lần nào mẹ chồng cũng lấy cớ giống nhau: nhớ Mẫn Mẫn, hoặc thương người chồng đã khuất.
Kỳ nghỉ tháng Mười, tôi về quê thăm nhà, tiện gặp bạn bè. Nghe xong câu chuyện tôi kể, Thẩm Gia chau mày:
“Chuyện này kéo dài bao lâu rồi?”
“Hơn hai tháng.”
“Mau dọn ra ở riêng đi! Mẹ chồng cậu đang mượn thọ đấy!”
Thẩm Gia tính hiền, chỉ hơi tin chuyện tâm linh. Bà ngoại cô ấy từng là thầy cúng nổi tiếng trong vùng, cô ấy cũng học lỏm được ít nhiều.
“Tin tớ đi. Tớ hại cậu làm gì?”
Thấy tôi im lặng, cô ấy hỏi thêm có phải những lần tôi bắt gặp mẹ chồng làm chuyện kỳ lạ đều rơi vào ngày mùng bảy không.
“Người bị mượn thọ sẽ dần sinh bệ/nh. Lúc đầu không rõ, sau tích lại thành lớn. Đến khi phát ra thì đã muộn.”
“Nếu vậy là bà ta mượn thọ thành rồi.”
Nghe đến đó, tim tôi chợt thắt lại.
Gần đây Chu Ngôn vốn khỏe mạnh lại thường xuyên chán ăn, tóc rụng nhiều. Ngày nào hắn cũng ăn xong là ngủ, vậy mà quầng mắt vẫn thâm đen, người lúc nào cũng uể oải. Tôi cứ nghĩ do công việc áp lực…
“Chuẩn rồi.”
Thẩm Gia nhìn tôi đầy lo lắng.
Tôi từng nghe người lớn quỳ lạy người trẻ sẽ khiến đối phương hao tổn tuổi thọ, nhưng chưa bao giờ tin thật. Thấy sắc mặt tôi tái đi, Thẩm Gia chần chừ một lát rồi hỏi:
“Hồi trước cậu nói mẹ chồng bị bệ/nh nặng. Giờ sao rồi?”
Triệu Quế Phương phát hiện u/ng t/hư dạ dày cách đây năm năm. Vì tuổi cao nên chỉ điều trị cầm chừng. Lạ là bà không hề ủ rũ như nhiều bệ/nh nhân khác, lúc nào cũng tỏ ra phấn chấn. Bà nói năng sang sảng, còn thường ra công viên nhảy múa với mấy cụ hàng xóm, chuyện trò rôm rả.
“Biết đâu em gái chồng nhà cậu cũng bị mượn thọ.”
Thẩm Gia từng xem ảnh Chu Mẫn, bảo cô ấy có tướng phúc hậu, số hưởng phúc lộc. Khi nghe tin Chu Mẫn qu/a đ/ời, Thẩm Gia còn không tin, tôi lúc đó chỉ cười bảo Thẩm Gia học chưa tới nơi.
Chu Mẫn mất khi mới ra trường vài năm. Tuổi trẻ, xinh đẹp, tính tình hoạt bát, ai cũng quý. Không rõ do chuyện tình cảm hay áp lực công việc, cô ấy dần trở nên u uất. Một hôm cô ấy băng qua đường trong trạng thái thất thần, bị xe tông văng ra xa, chưa kịp vào viện đã qu/a đ/ời.
Khi còn sống, Chu Mẫn từng than phiền với tôi về mẹ. Tôi không để tâm, còn khuyên cô ấy đừng so đo với người bệ/nh. Giờ nghĩ lại, lòng tôi chùng xuống.
“Chị dâu không hiểu đâu. Từ ngày mẹ biết mình mắc bệ/nh, bà suốt ngày cúng bái, nhà cửa lúc nào cũng âm u. Em về nhà là thấy bức bối khó chịu.”
Nhưng Chu Mẫn là con ruột của bà cơ mà. Dù có tin chuyện tà thuật, làm mẹ sao nỡ hại con mình?
“Âm Âm, đừng nghĩ ai cũng tốt.”
Thẩm Gia lắc đầu.
Theo Thẩm Gia, loại bí thuật này chỉ có hiệu nghiệm với người cùng huyết thống, nên tôi tạm thời chưa sao. Nhưng sống lâu với người làm chuyện tổn đức, vận khí cũng sẽ bị hao mòn.
Trước khi chia tay, Thẩm Gia dặn đi dặn lại tôi phải giữ kín chuyện đã biết, kẻo mẹ chồng phát hiện rồi sinh chuyện.
Chương 11
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chapter 6
Chapter 7
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook