Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi phát nóng mặt, lí nhí xin lỗi:
"Xin... xin lỗi."
Cô gái tóc ngắn bước đến trước mặt tôi: "Có thể nói cho tôi biết tại sao chỉ có mình cậu ở đây không?"
Cô gái gãi đầu: "Hay nói cách khác, tại sao cậu lại một mình ở chỗ này?"
Tôi không kìm được nữa, nghĩ đến cảnh lũ khốn kiếp kia bỏ mặc tôi giữa đám x/á/c sống, tôi chỉ muốn khóc.
Đáng lẽ trong tình cảnh nguy hiểm như vậy, tôi không thể sống sót quá hai giây. Nhưng ngay sau đó, không hiểu vì sao đám x/á/c sống bỗng tán lo/ạn.
Tôi ôm lấy trái tim đ/ập thình thịch, vội vàng chui vào thùng rác, nằm lì ở đây suốt hai ngày.
Tôi tưởng mình sẽ kết thúc bằng cách bị x/á/c sống cắn ch*t, hoặc ch*t đói.
Không ngờ trong thành phố ch*t chóc này, tôi lại còn gặp được người sống!
Thuật lại ngắn gọn chuyện bị đồng đội phản bội, cô gái lộ vẻ phẫn nộ.
Mắt tôi đỏ hoe, nước mắt ngập tràn, trông chẳng khác gì kẻ bị phụ bạch đáng thương.
Hiện tại tôi không có bất cứ tấm bài nào trong tay, chỉ có thể giả vờ ngượng ngùng để m/ua chuộc lòng thương hại của mọi người.
May mắn thay, vẻ ngoài vô hại cùng trải nghiệm bi thảm đã giúp tôi thành công khiến họ buông bỏ cảnh giác.
"Mọi người có thể cho tôi đi cùng không? Tôi sẽ không thành gánh nặng đâu, tôi làm được mọi việc, chỉ cần đừng bỏ rơi tôi."
Cô gái quay sang nhìn ba người đàn ông, dường như đang thăm dò ý kiến.
Kẻ trông bộ dạng lười nhác trong số đó bất cần nói: "Dẫn theo đi, nhìn bộ dạng g/ầy gò của hắn thì cũng chẳng ăn được bao nhiêu."
Tôi vội biểu thị thái độ: "Đúng vậy! Đúng vậy! Tôi ăn rất ít!"
Hai người đàn ông còn lại im lặng, có vẻ cũng mặc nhiên đồng ý.
Thế là tôi lên xe tải của họ, rời khỏi nơi khiến tôi kinh hãi này.
Tôi giành lại được mạng sống, lẽ ra phải cảm thấy may mắn, nhưng sao cũng không thể vui nổi.
Trong hai ngày trốn trong thùng rác, đầu óc tôi không ngừng hiện lên những hình ảnh về Tống Kỳ.
Hình bóng hắn khiến tôi cảm thấy xa lạ, không phải vẻ mặt bất đắc dĩ mỗi khi đối mặt với tôi, cũng chẳng phải vẻ nghiêm khắc khi quở m/ắng tôi.
Mà là toàn thân tỏa ra khí lạnh thấu xươ/ng, hoàn toàn không giống một con người có hơi ấm.
Điều này khiến tôi nghi hoặc, đây thật sự là Tống Kỳ? Hay là một người khác có ngoại hình giống hệt nhưng chẳng liên quan gì đến hắn?
Trong những hình ảnh đó, Tống Kỳ bên cạnh không có tôi, từ đầu đến cuối chỉ có một mình. Hắn sát ph/ạt quả đoán, dẫn dắt mọi người trong căn cứ mở mang lãnh thổ, trở thành lãnh tụ tài năng nhất trong thời mạt thế.
Cuối cùng, tôi thấy một dòng chữ:
"Tống thủ lĩnh hiện tại không còn là hạng người như Phương Cẩn có thể tùy tiện chà đạp nữa. Hắn là hy vọng của nhân loại, sẽ dẫn dắt những người sống sót tiếp tục duy trì ngọn lửa sự sống."
Đọc xong câu này, nối liền tất cả mảnh ghép lại, tôi còn không hiểu sao?
Thì ra thế giới này là một cuốn tiểu thuyết.
Tống Kỳ là nam chính.
Còn tôi chỉ là kẻ phản diện chuyên chèn ép nam chính khi hắn còn yếu thế, một vai phụ đ/ộc á/c ch*t thảm trong miệng lũ x/á/c sống ngay từ đầu thời mạt thế.
06
Cô gái tóc ngắn tên Tang Vân.
Cô lần lượt giới thiệu các thành viên trong đội với tôi.
Người đàn ông nhuộm tóc đỏ lòm, mắt phượng tên Trình Gia Dương. Ba chúng tôi ngồi trong thùng xe tải.
Người lái xe là đội trưởng Kỳ Lâm Trạch, cũng là gã mặt lạnh suýt ch/ém ch*t tôi.
Cuối cùng là người đàn ông đeo kính, Đoàn Dịch, hiện đang ngồi ghế phụ.
Trình Gia Dương ngồi cách xa tôi nhất, vẻ mặt đầy gh/ê t/ởm.
Bề ngoài tôi giả vờ rụt rè, nhưng trong lòng không vui, lặng lẽ dịch chuyển vị trí.
Sau một cú xóc và phanh gấp, tôi giả vờ mất thăng bằng, đ/âm sầm vào lòng Trình Gia Dương, ngồi phịch lên đùi hắn.
Không phải chê tôi hôi sao? Vậy thì cho ngửi đủ mùi!
Trình Gia Dương thốt lên "Ch*t ti/ệt!" rồi hai tay ôm lấy eo tôi, không nhúc nhích.
Tôi thầm đếm từng giây, đoán xem khi nào hắn sẽ ném tôi ra.
Điều tôi đoán không xảy ra, nhưng tôi cảm nhận được có bàn tay véo nhẹ eo mình.
Tôi: ???
Sau khi định thần, tôi run lên vì tức gi/ận.
Giỏi lắm, hóa ra gã này còn là đồ bi/ến th/ái, không trách có bộ mặt yêu tinh hồ ly nam.
Tôi lạnh mặt giằng tay hắn ra, trở về chỗ ngồi.
Trình Gia Dương gãi gãi cổ giả vờ ho khan, đổi tư thế ngồi bắt chéo chân.
Tang Vân nhìn Trình Gia Dương, lại nhìn tôi, trên mặt hiện lên vẻ không hiểu chuyện gì.
Tôi nở nụ cười với Tang Vân: "Chị Tang Vân, chúng ta đang đi đâu thế?"
Tang Vân cười đáp: "Đến thành Z đó, ở đó có căn cứ lớn nhất toàn quốc, tới nơi rồi sẽ không phải sống những ngày sợ hãi thế này nữa."
Nụ cười của tôi khựng lại.
Thành Z? Chẳng phải là căn cứ trong cốt truyện bị diệt vo/ng bởi sóng x/á/c sống khổng lồ đó sao?
Tôi nhỏ giọng đề xuất: "Không đi được không?"
Tang Vân ngạc nhiên, hỏi tôi có cừu địch nào ở Z không.
Tôi đắng lòng khó nói, không thể nói với cô ấy thế giới này là một cuốn tiểu thuyết khổng lồ, cái gọi là căn cứ Z chỉ là vai phụ làm nền cho căn cứ nam chính về sau, giống như tôi đều là vai phụ.
Tôi cúi đầu thất vọng.
Không thể thay đổi quyết định của họ, lại không có khả năng tách ra hành động đơn đ/ộc, thật không được nữa thì tôi chỉ còn đường ch*t.
07
Xe dừng ở ngoại ô.
Lúc này trời đã hoàng hôn.
Mọi người đều xuống xe, Tang Vân bắc lò nhỏ chuẩn bị đun nước pha mì.
Vì đã ăn vài gói bánh quy trên xe nên giờ tôi không đói lắm.
Tôi chỉ muốn đi tắm gội ngay lập tức, đến bản thân cũng gh/ê t/ởm mùi trên người mình.
Tang Vân xem bản đồ nói phía đông có con sông nhỏ.
Tôi lập tức lên đường.
Phía sau vang lên tiếng bước chân, tôi quay lại nhìn, là Trình Gia Dương.
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 12
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook