Bị con trai bạn thân đè

Bị con trai bạn thân đè

Chương 1

03/01/2026 07:58

Người anh em tốt gửi đứa con trai đang tuổi nổi lo/ạn, được chiều chuộng đến mất dạy cho tôi để quản giáo.

Hắn ta lúc thì chê quần áo thô ráp làm xót da thịt.

Lúc lại than giường cứng quá khiến hắn không ngủ được.

Tôi biến hắn từ một cậu ấm chân tay mảnh khảnh thành một gã đàn ông vạm vỡ vai rộng eo thon.

Kết quả hắn lại chê tôi không chịu được "độ khó".

1

Tôi đeo tai nghe màu nâu xám cùng tông với mái tóc, vừa lái xe ra sân bay đón người vừa nghe anh bạn Lâm Hằng than thở về thằng con.

"Thật sự tao không quản nổi nó nữa, m/ắng một câu là vợ tao đ/á cho một phát."

"Nếu lôi gia pháp ra, vợ tao cầm d/ao phay nhìn chằm chằm."

"Đành phải gửi cho mày vậy."

Hồi Lâm Hằng kết hôn, tôi còn là thằng nhóc quên đeo khăn quàng đỏ không dám vào cổng trường.

Cũng chỉ gặp vợ hắn đôi lần trong tiệc tùng, trông rất đỗi dịu dàng nho nhã, không ngờ lại như hắn miêu tả.

"Chị dâu thật sự dữ dằn vậy sao?"

Đầu dây bên kia im lặng giây lát.

"Mày thèm muốn thằng con tao thì được, nhưng đừng có mơ tưởng vợ tao."

Tôi cũng c/âm nín.

Cầu trời không còn những kẻ suy diễn thái quá.

2

Con trai Lâm Hằng chênh lệch tuổi tác với tôi không nhiều, chỉ khoảng chục tuổi. Bản thân tôi còn chưa sống cho ra h/ồn đã phải trải nghiệm cảm giác làm cha sớm, trong lòng hơi xốn xang.

Vừa thấy Lâm Dục - con trai Lâm Hằng, tôi liền xồng xộc ôm chầm, kết quả bị hắn đẩy ra với vẻ mặt cực kỳ gh/ê t/ởm.

Hắn không ngừng lấy khăn ướt lau quần áo mình.

Miệng còn lẩm bẩm:

"Đừng có ôm em."

"Bẩn ch*t đi được…"

Bị chê bai, tôi vẫn vô tư không thấy có vấn đề gì, dẫn Lâm Dục về căn hộ nhỏ mới m/ua trong thành phố.

Lâm Dục đảo mắt nhìn quanh, mặt mày nhăn nhó.

"Căn phòng sao nhỏ thế này, một năm tới em không lẽ sống ở đây?"

Căn hộ chưa đầy 100 mét vuông gọn gàng sạch sẽ, đồ đạc linh tinh gần như không có, nhưng Lâm Dục vẫn chê nhỏ, chưa bằng phòng trưng bày mô hình trước đây của hắn.

Đây đã là lựa chọn tốt nhất trong mấy nơi khắc nghiệt mà bố hắn chọn.

Ban đầu ông bố còn định bắt tôi m/ua nhà đất nông thôn bắt hắn làm nông dân cơ.

Tôi bất lực vẫy tay, đẩy vali mà Lâm Hằng chuẩn bị đặc biệt cho Lâm Dục tới.

"Đừng phàn nàn về nhà cửa nữa, xem đồ dùng sinh hoạt bố chuẩn bị cho mày đi."

Vừa nghe thấy do chính bố mình chuẩn bị, sống lưng thẳng tắp của Lâm Dục lập tức cong như cầu vồng.

"Bố em chuẩn bị được thứ gì ra h/ồn đâu…"

"Anh Diễn Minh, anh m/ua đồ khác cho em đi mà…"

Lâm Dục thay đổi thái độ so với vẻ kén chọn ban nãy, kéo vạt áo tôi lắc lư nũng nịu.

"Không được."

"Bố mày nghiêm cấm bất kỳ ai c/ứu trợ mày."

"Giờ anh cũng thành kẻ trắng tay rồi."

Lâm Dục rên rỉ một tiếng, cúi gằm mặt ủ rũ kéo khóa vali.

Bên trong chỉ xếp vài đồ dùng sinh hoạt cơ bản, lấp đầy vali cỡ tiêu chuẩn một cách chật vật.

Gương mặt thanh tú của Lâm Dục nhăn nhó như bị bóp méo.

"Cái quái gì thế này…"

Hắn lục lọi trong vali: "Đây là 20 cái bàn chải m/ua với giá 5k trên Shopee à?"

"Áo phông 4 chiếc 20k trên Shopee?"

"Sao toàn đồ trên Shopee thế?!"

Tôi thở dài: "Cứ yên tâm dùng đi."

"Dù sao cũng là đồ bố mày m/ua, đã kiểm tra chất lượng, toàn hàng tốt đấy."

Tôi phớt lờ tiếng gào thét của Lâm Dục, mang đệm lót giường tới.

"Tự trải giường đi, con ngoan phải tự lực cánh sinh."

3

Nhà ánh sáng yếu, ngoài vệt sáng lọt qua cửa sổ, không gian còn lại chìm trong bóng tối.

Bật đèn lên cũng chỉ vàng vọt, bóng đèn cũ nhấp nháy.

Tôi thật sự nể phục Lâm Hằng, để con trai trải nghiệm cuộc sống khổ cực, tốn bao công sức mới tìm được căn nhà thế này.

"Chỉ một phòng ngủ, mày ngủ chung với tao."

Lâm Dục đang quỳ dò xét cách trải giường bật đứng phắt dậy.

"Anh… anh không định lợi dụng lúc em ngủ làm gì chứ?!"

"Em biết ngay mà, bố em đâu phải để rèn luyện em, lão già này chắc chắn b/án em cho anh rồi!"

"Mày giống bố mày ở chỗ thích suy diễn thái quá."

Lâm Dục dựng đứng lông mày hỏi:

"Suy diễn thái quá là gì?"

Tôi chống cằm suy nghĩ giây lát.

"Ví như cây ngải c/ứu vốn là loại thực vật kỳ diệu, nhưng có kẻ lại hiểu thành một hành động khác."

"Bố mày thuộc tuýp người đó."

Nhân lúc Lâm Dục chưa kịp thông n/ão, tôi ra chợ m/ua thức ăn.

Giá cả thành phố đắt đỏ, thịt cá không dám mơ.

Tôi m/ua bốn củ khoai tây, một quả ớt xanh, thêm miếng đậu phụ và hai cây hành.

Ngón út móc túi nilon, mở cửa đã thấy Lâm Dục ủ rũ dựa tường, như chú cún bị bỏ rơi.

Tôi vô thức búng tay vài cái.

Lâm Dục ngẩng khuôn mặt thiểu n/ão, làn da trắng lạnh phủ ánh vàng ấm, đôi mắt đào hoa ươn ướt. Thấy tôi, hắn liền lao tới ôm chân than vãn.

"Khương Diễn Minh, anh mau đưa em về nhà!"

"Em không ở đây nữa đâu, giường cứng như đất, vải áo thô ráp làm xót cả da."

"Em không sống nổi, em phải gọi mẹ ngay!"

"Không sống ở đây đủ một năm, chắc em không gặp được mẹ đâu."

"Em không cần biết! Em phải về ngay bây giờ!"

Lâm Dục chặn cửa ăn vạ lăn lộn, tôi lặng lẽ lấy điện thoại quay video gửi cho bố hắn.

Lâm Hằng gửi bưu kiện, bảo tôi vài ngày nữa tới lấy.

Không nói rõ là gì, chỉ bảo đó là vũ khí trị thằng nhóc.

4

Tôi tránh Lâm Dục vào bếp nấu ăn.

Không gian bếp chật hẹp, hai người đi cùng lúc phải nghiêng người, không thì kẹt cứng.

Bát đũa xoong nồi không cần lo, Lâm Hằng đã chuẩn bị sẵn, tôi chỉ cần chăm sóc thằng con tai quái của hắn một năm, đối phó qua loa là được.

Tôi làm đĩa khoai tây xào ớt xanh, nghiền đậu phụ trộn hành, một món ng/uội một món nóng đủ cả.

"Tiểu thiếu gia, ăn cơm."

Tôi bưng mâm cơm lên bàn, kết quả Lâm Dục liếc nhìn rồi quay mặt đi.

Danh sách chương

3 chương
25/12/2025 14:27
0
25/12/2025 14:27
0
03/01/2026 07:58
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu