Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
**Cùng Cảm Giác Với Soái Ca Phòng Và Lọ Kem Dưỡng Tay**
Hắn đưa tôi lọ kem dưỡng tay.
Tôi không hề hay biết gì.
Mỗi tối trước khi ngủ, tôi đều bóp ra một lượng kem trắng đục, cẩn thận thoa lên từng ngón tay.
Thời gian tắm của hắn cũng từ nửa tiếng kéo dài đến cả tiếng đồng hồ.
Cho đến một ngày, khi tôi lấy kem dưỡng tay ra trong giờ học.
Vừa mở nắp.
Hắn bỗng lao đến ghì ch/ặt tay tôi, mặt đỏ ửng: "Đừng... đừng làm ở đây."
1
Là một blogger chuyên review mỹ phẩm dưỡng da tay,
mỗi đêm trước khi ngủ, tôi đều tỉ mẩn thoa kem dưỡng tay.
Mở nắp lọ, bóp ra dạng kem trắng đục phủ kín từng ngón, dùng lực nhẹ nhàng xoa đều theo chuyển động tròn, cuối cùng tăng tốc miết mạnh cho đến khi kem thẩm thấu hết.
Cả quá trình vừa thư giãn vừa khoái cảm.
Không khí còn lưu lại mùi sữa dịu ngọt.
Thỏa mãn, tôi chuẩn bị chìm vào giấc ngủ.
Vừa nằm xuống, cơn buồn tiểu ập đến.
Tôi trở dậy đi vào nhà vệ sinh.
Phát hiện ra Giang Thời Diễm - bạn cùng phòng - vẫn đang tắm.
Đã cả tiếng đồng hồ rồi, hắn dơ đến thế sao?
Tôi khó chịu nghĩ thầm.
Định thúc hắn nhanh lên.
2
Vừa giơ tay định gõ cửa lại nhớ mình mới nhận lọ kem dưỡng tay từ hắn vài ngày trước.
Dù không rõ nhãn hiệu, nhưng kem này dùng cực kỳ tốt.
Mỗi lần dùng xong, tay tôi mềm mại như da em bé.
Chỉ có điều lạ là,
dù tôi dùng lượng rất nhiều, nhưng sáng hôm sau lọ kem lại đầy như mới.
Chẳng lẽ kem này có khả năng tái tạo?
Đang suy nghĩ vẩn vơ,
từ phòng tắm vọng ra ti/ếng r/ên nghẹn ngào.
Là đàn ông với nhau, tôi hiểu ngay âm thanh đó nghĩa là gì.
Không ngờ Giang Thời Diễm - soái ca lạnh lùng khó tiếp cận, người chẳng màng đến trai gái - hóa ra đêm đêm lại tự sướng.
Mỗi tối đều như vậy.
Cơ thể hắn đúng là dẻo dai thật.
Như lọ kem dưỡng tay này, tối dùng hết, sáng lại đầy ắp.
Hí hí!
3
Đột nhiên, cánh cửa phòng tắm mở toang.
Giang Thời Diễm tay cầm quần áo bẩn và khăn tắm.
Thấy tôi, ánh mắt lạnh lùng của hắn thoáng chút hoảng lo/ạn rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh:
"Ngử Dương, em đứng đây bao lâu rồi?"
"Em... nghe thấy hết rồi?"
Giọng hắn bình thản nhưng ánh mắt dò xét.
Là bạn cùng phòng tốt, tôi đương nhiên không vạch trần hắn:
"Em vừa tới thôi, buồn tiểu quá. Anh ra nhanh đi."
Không đợi hắn phản ứng, tôi đã lách người chen vào.
Bàn tay Giang Thời Diễm giơ lên giữa không trung,
hình như muốn ngăn tôi bước vào.
Tôi không quan tâm nữa, cởi quần định giải tỏa.
Bỗng ngửi thấy mùi lạ hòa lẫn hương sữa tắm.
Hóa ra lúc nãy hắn muốn ngăn là vì...
mùi này vẫn chưa tan hết.
Trong không gian phòng tắm hơi nước bốc lên nghi ngút,
đầu óc tôi không kiểm soát được, liên tưởng đến cảnh Giang Thời Diễm lúc nãy đang tự sướng, cùng tờ giấy vệ sinh nhăn nhúm kia.
Mặt tôi "đỏ bừng" như gà chọi.
Vội vàng mở cửa, muốn thoát khỏi nơi đầy ẩn ý này.
Ai ngờ Giang Thời Diễm vẫn đứng sừng sững ngoài cửa.
4
Ánh mắt chạm nhau.
Mặt tôi càng đỏ hơn.
Nhất là khi nhìn xuống xươ/ng quai xanh trắng nõn nà trên cổ hắn, lấm tấm giọt nước chưa khô, cùng khuôn mặt gợi cảm sau khi tắm.
Ch*t ti/ệt!
Kẻ làm chuyện x/ấu là hắn, sao người x/ấu hổ lại là tôi?
Tôi không dám nhìn thẳng, vội lảng sang hướng khác trở về giường.
Giang Thời Diễm không nhanh không chậm dõi theo bóng lưng tôi, ánh mắt tối tăm khó hiểu.
Tiểu Lạc - bạn cùng phòng - cạ vào hỏi: "Ngử ca, đi vệ sinh mà mặt đỏ như gấc thế?"
"Trời... trời nóng."
"Hai mấy độ mà gọi là nóng?" Tiểu Lạc nghiêng đầu thắc mắc, rồi đột ngột chuyển đề tài, "À mà dạo này tay tớ khô quá, cho mượn kem dưỡng tay nhé."
"Được thôi."
Tôi hào phóng lấy kem định đưa.
Ai ngờ khi sắp trao tay Tiểu Lạc,
Giang Thời Diễm đột nhiên gi/ật phăng lọ kem.
Hắn lạnh mặt, quát Tiểu Lạc: "Suốt ngày ăn bám, muốn dùng không tự m/ua à?"
Tiểu Lạc x/ấu hổ quay về giường.
Sợ ảnh hưởng tình đoàn kết phòng, tôi vội cười xòa hòa giải: "Không sao, chỉ là lọ kem..."
Chưa dứt câu,
đã bị khí thế lạnh băng của Giang Thời Diễm chặn họng.
Hắn nhìn tôi, giọng bình thản nhưng toát ra uy lực:
"Ngử Dương, kem dưỡng tay này, chỉ được một mình em dùng thôi, nhớ chưa?"
Chỉ mình tôi được dùng.
Đúng là đ/ộc đoán.
Không biết thì tưởng hắn đang nói về... cậu nhỏ của mình.
Tôi thầm ch/ửi trong lòng.
Nhưng mặt vẫn tươi cười nịnh nọt: "Em nhớ rồi."
Giang Thời Diễm hài lòng trao lại lọ kem, rồi trở về giường.
Thú thực, tôi khá sợ Giang Thời Diễm. Ánh mắt nặng nề mỗi lần hắn nhìn tôi khiến tôi luôn nghĩ hắn đang chờ cơ hội đ/ấm mình.
Tiểu Lạc bực bội nhắn tin:
[Ngử ca, sao lúc nào cậu cũng mượn đồ người khác mà Giang Thời Diễm không nói gì?]
[Thiên vị thật, kem dưỡng tay cũng chỉ cho mỗi cậu. Hay cậu có em gái nào khiến hắn thích, nên mới lấy lòng anh vợ tương lai thế?]
Không phải hắn lấy lòng tôi đâu.
Chỉ là vô tình nghe được tôi chê hắn tắm lâu, nên đưa kem dưỡng tay để bịt miệng thôi.
Kể từ khi nhận kem, thời gian tắm của hắn đã tăng từ nửa tiếng lên cả tiếng đồng hồ.
[Hắn... chẳng nhẽ thích cậu?]
Giữa đêm khuya, tôi bật cười.
Giang Thời Diễm rõ là thẳng, dù có cong đi nữa cũng không thể thích tôi.
Tôi thuận miệng cà khịa: [Thế thì chắc chắn tôi là người trên, làm hắn khóc được ấy chứ.]
Vì mệt quá,
tôi thiếp đi lúc nào không hay.
Màn hình điện thoại vẫn sáng.
Nên sáng hôm sau, khi Giang Thời Diễm gọi tôi dậy, hắn đã đọc được tin nhắn.
5
Lúc này trong phòng chỉ còn hai chúng tôi.
Hắn liếc tôi cái nhìn lạnh băng, biểu cảm đầy á/c cảm, như thể lại ghi thêm một mối th/ù.
Tôi vội đuổi theo giải thích: "Em đùa thôi, anh đừng..."
Chưa dứt lời, hắn đột ngột quay lại.
Tôi hoảng hốt lùi về phía sau.
Cả người ngã vật ra giường, chân vô thức giơ lên.
Tư thế ấy nhìn đầy ẩn ý.
Rồi tôi thấy rõ cổ họng Giang Thời Diễm lăn một cái, ánh mắt lóe lên vẻ thích thú.
Hắn buông ba lô trên vai, ghì ch/ặt đôi chân tôi.
Cánh tay rắn chắc chống hai bên, giam tôi trong vòng vây của hắn.
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 8
Chương 10
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook