Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
37
Khi Trương Khải Minh bị lũ thuộc hạ áp giải đến trước mặt Triệu Quốc Thắng.
Triệu Quốc Thắng muốn nói, nhưng âm thanh phát ra chỉ còn là những tiếng gầm gừ vô nghĩa.
Hắn ngã vật xuống đất, cơ thể bắt đầu vặn vẹo, co gi/ật dữ dội như bức họa Guernica trong sách lịch sử.
Bỗng nhiên, hắn bật dậy, lao vào tên thuộc hạ đang tiến lại gần kiểm tra. Mùi m/áu tanh lập tức lan tỏa khắp nơi.
Dưới ánh mắt kinh hãi của thầy trò,
cảnh sát mang theo cây chống bạo động vội vã kh/ống ch/ế Triệu Quốc Thắng đã biến thành zombie.
Trương Khải Minh xông tới, khóa ch/ặt cổ tên thuộc hạ sắp biến đổi từ phía sau.
38
Trên chiếc TV cửa hàng tạp hóa, bản tin về việc kiểm soát dị/ch bệ/nh dạng dại đang được phát sóng.
Và:
"Tin mới nhất: Vụ án cô giáo Liễu Tương Cầm bị s/át h/ại đã có bước đột phá lớn, cảnh sát đang tiến hành điều tra..."
Trương Khải Minh một mình lái xe máy hướng về nhà.
Người qua kẻ lại chẳng liên quan gì đến anh.
694 giờ đã trôi qua kể từ thời điểm dịch zombie đáng lẽ bùng phát.
Trần Dã và mẹ Trương Khải Minh đều bị cách ly tại trung tâm kiểm soát dị/ch bệ/nh.
Kháng thể trong m/áu Trần Dã đã được x/á/c nhận, còn Trương Khải Minh chính là mẫu vật hoàn hảo nhất.
Loại th/uốc đặc trị điều chế từ kháng thể đã được tiêm cho mẹ anh.
Chỉ là, vẫn cần thời gian trước khi họ hoàn toàn tỉnh táo.
Còn Trương Khải Minh—
Anh sống một mình trong nhà, tự thú nhận việc gi*t trợ lý.
Vì những khái niệm như "virus zombie", "ngăn chặn tận thế" chưa từng có tiền lệ, việc xử lý Trương Khải Minh vẫn chưa thể quyết định.
Cuối cùng, anh chỉ bị tại ngoại chờ xét xử.
Dù không thể rời khỏi thị trấn nhỏ, nhưng anh đã được về nhà.
Thị trấn nhỏ nơi ngày tận thế chẳng bao giờ tới, thời gian cứ thế trôi đi.
Những ảo ảnh mộng mơ, những khoảnh khắc k/inh h/oàng, tất cả đều bị xóa sạch khỏi thế giới này.
39
Cho đến một buổi sáng tinh mơ.
Anh mặc quần đùi, vừa ngáp vừa xuống lấy sữa.
Anh thấy một thiếu niên đang ngồi trong hành lang.
Ánh nắng chiếu vào lối đi, chẳng chói chang gì, vậy mà sao tầm mắt anh lại mờ đi?
Anh gọi: "Trần Dã."
Trần Dã quay đầu lại.
Trên vai cậu là lớp da non màu nhạt mới mọc.
Trần Dã mỉm cười với anh: "Em thấy xe anh, nên tới tìm."
40
"Mẹ anh đâu?" Thiếu niên hỏi.
"Cô ấy vừa xuất viện, nói đi chợ rồi." Thiếu niên đáp.
"Hai đứa mình lót dạ chút gì đi? Muốn ăn gì?"
"Cùng nhau ăn một hộp đồ hộp hết hạn nhé."
-hết
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 8
Chương 10
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook