Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Quấy rối tâm tính ta!
Ta đã kiềm chế d/ục v/ọng lâu lắm rồi đấy nhé!
"Trong mơ em mặc gì?"
"Anh gửi mơ mà không biết?"
"Tinh khí em không đủ, gửi mơ chỉ truyền được lời nói, còn nội dung cụ thể thì em không rõ."
Cũng phải, trông cậu ta cũng không có vẻ nhớ cảnh trong mơ.
Bởi nếu như trong mơ mà cậu ta bám bốn chân vào người tôi như thế, giờ đây đâu thể bình thản thế này.
Mấy chuyện đó không quan trọng.
Điều quan trọng là.
"Thế đôi tai này làm sao? Sao chỉ biến trở lại một nửa thế?"
"Có lẽ mấy ngày tới cần tương thân nhiều hơn, em cần ng/uồn dương khí của anh."
Quả nhiên là hồ ly tinh.
"Cậu cứ dính sát hút dương khí thế này, lâu ngày ta không bị cậu rút khô à? Gi*t người đấy?"
"Anh yên tâm, không ảnh hưởng gì nghiêm trọng đâu."
Hồ Lăng duỗi người trong chăn.
"Chỉ khiến anh hơi mệt mỏi, người uể oải chút thôi."
Bảo sao hồi mới lén lên giường tôi, sáng nào thức dậy cũng thấy kiệt sức.
"Tốt nhất là chỉ thế thôi."
"Vậy anh đồng ý rồi?"
"Đồng ý gì?"
"Giúp em hồi phục."
Do dự hai giây:
"Được thôi, dù sao cũng chỉ mệt chút."
Tôi vốn thích giúp người.
Hơn nữa không đồng ý cũng không xong.
Cậu ta không thể mãi đội đôi tai hồ trên đầu thế này.
Tôi trở dậy, nói với Lực và G/ầy:
"Hồ Lăng về muộn quá mệt rồi, tôi xin phép cho cậu ấy nghỉ ngơi chút."
Thực ra là định đi m/ua mũ cho cậu ta.
Tai không thu lại được, phải tìm cách che đậy.
Trước khi ra cửa, Hồ Lăng thò tay từ rèm giường:
"Lại đây chút."
Tôi nghiêng tai lại gần.
"Quên chưa nói, vì là giấc mơ của anh nên hình ảnh em trong đó sẽ hiện lên theo trí tưởng tượng của anh."
???
"Anh ơi, em mặc gì trong mơ thế?"
14
Mặt tôi bừng nóng.
Quay người bước đi.
Tôi nghi ngờ cậu ta cố tình trêu chọc.
Đồ nhảm nhí!
Giọng điệu thì nghiêm túc mà khóe mắt đầy nụ cười.
Nhìn vẻ hồ ly gian xảo ấy mà.
Thôi không thèm chấp nhỏ.
Tôi nhanh chóng chọn mấy chiếc mũ trong cửa hàng, mang về trùm lên đầu Hồ Lăng.
"Sao m/ua nhiều thế?"
"Đang đại hạ giá."
Tôi vội vàng nhét hết đống mũ lên giường cậu ta.
Lúc nãy ở cửa hàng, chủ quán hỏi tôi lấy chiếc nào.
Tôi do dự mãi, cảm thấy chiếc nào cũng che mất nửa gương mặt điển trai của Hồ Lăng.
Cậu ta đẹp mã thế, ít nhất phải đội chiếc mũ xứng tầm chứ?
Hơn nữa.
Nhỡ cậu ta không thích mũ mình chọn thì sao?
Quẩn quanh quầy thu ngân hồi lâu, tôi móc điện thoại xem số dư.
Ví Alipay, WeChat, gom góp đủ thứ, rút hết vào một thẻ ngân hàng.
"Tôi lấy hết đống mũ này."
Nuôi hồ ly tốn kém thật đấy.
Vốn tích cóp để cưới vợ cũng hết sạch.
Nhưng cậu ta sinh ra đã đẹp thế, phải chiều chuộng chứ?
Đẹp thì đẹp thật, chỉ có điều hơi ngốc nghếch.
Bởi cậu ta nói:
"Em chỉ có một cái đầu."
"Thay đổi luân phiên."
Tính tôi nóng nảy, liền ôm lấy đống mũ:
"Không thích thì thôi."
Hồ Lăng đ/è tay tôi lại, khóe miệng nhếch lên:
"Thích lắm."
Tối hôm đó, Lực về nhà nhìn Hồ Lăng đờ đẫn.
Cậu ta thở dài:
"Hồ Lăng, cậu có biết mình giống ai không?"
"Giống ai?"
Lực như sắp vỡ tan, nhìn người lại nhớ hồ:
"Con hồ ly nhỏ bọn mình nuôi lúc cậu đi vắng, nhớ nó quá."
Cậu ta chỉ tay vào Hồ Lăng đang ăn nho:
"Nó với cậu đều thích ăn nho nhất."
15
Những ngày sau đó.
Trốn Lực và G/ầy, ban ngày Hồ Lăng dính ch/ặt tôi, đêm đến lại cọ cạnh.
Rõ rằng lén lút dính như sam thế mà vẫn chẳng thấy đôi tai cùng cái đuôi biến mất.
Lực nghi ngờ:
"Dạo này sao cậu thích đội mũ thế? Trong phòng cũng đội?"
Tôi bịt miệng định giải thích của Hồ Lăng:
"Để tôi nói hộ."
Bước tới gần:
"Vì cậu ấy đang giả vờ."
Lực: "..."
Hồ Lăng: "..."
Nhưng cứ thế này mãi không ổn.
Việc luôn phải đội mũ trước mặt người ngoài khiến cuộc sống Hồ Lăng cực kỳ bất tiện.
Ngay cả gội đầu tắm rửa, cậu ta cũng phải tránh người.
Sợ bị nghi ngờ, mỗi lần cậu ta chỉ dùng máy sấy qua loa rồi vội ra khỏi phòng tắm.
Tai đuôi chưa khô hẳn đã mặc áo ra ngoài.
Tôi nghe thấy tiếng cậu ta hắt xì.
Đồ ngốc này.
Khiến người ta hơi xót xa.
Đêm đó Hồ Lăng lén lên giường tôi ngủ say, bên tai văng vẳng tiếng "khò khò".
Tôi lo lắng cho cậu ta, sốt ruột không tài nào chợp mắt.
Mở điện thoại lên tra c/ứu.
Mạng không có thông tin về tập tính người hồ, nhưng ít nhất có thể tra c/ứu về loài cáo chứ?
Tình trạng thích dính người đòi tương thân này rốt cuộc là thế nào?
Hơn nữa còn hiếu động hơn bình thường.
Bách độ đưa ra giải đáp chính thống:
[Tháng 1 đến tháng 4 hàng năm là mùa động dục của loài cáo, trong giai đoạn này cáo đực luôn ở trạng thái hưng phấn.]
[Sẽ hiếu động hơn bình thường, thích đuổi theo cáo cái và phát ra tiếng kêu gợi tình, thích tiếp xúc cơ thể.]
Bảo sao cứ đòi tương thân.
Thì ra là thế.
"Thì ra là thế."
Ai nói thế?
Quay sang thì Hồ Lăng đã mở mắt cùng tôi xem màn hình điện thoại!
Trong chăn, thứ gì lông lá quấn lấy chân tôi, men theo bắp đùa bò lên.
Hồ Lăng nhìn tôi:
"Anh ơi, hình như em biết cách thu hồi tai và đuôi rồi."
16
Tôi...
Hình như cũng đoán ra...
Mùa động dục của Hồ Lăng, nếu hormone không được giải phóng kịp thời sẽ biến về hình dạng cáo.
Trước đây chỉ cần chạm nhẹ là có thể kiềm chế, sau này phải lén ngủ cùng mới đ/è nén được, rồi dần dần cậu ta có ham muốn hôn tôi.
Giờ tai đuôi không thu vào, có lẽ do chỉ tương thân mà chưa hôn được.
Hormone trong người ngày càng dâng cao, giờ chỉ nằm cạnh nhau đã không đủ áp chế.
Hồ Lăng đột nhiên trở mình đ/è lên ng/ười tôi:
"Anh à, nếu không hôn em sớm, e rằng qua thời gian nữa nằm cùng cũng vô dụng, em sẽ biến lại thành hồ ly mất."
Cái đuôi quấn quanh eo tôi ve vẩy.
Trong lòng tôi ngứa ngáy.
Cảnh tượng trong mơ lần trước hiện lên trước mắt.
Tôi nuốt nước bọt.
Tôi... tính khí không tốt, nhưng tôi... giỏi giúp đỡ người khác...
Đúng như lời...
Giúp người giúp đến cùng, đưa Phật đưa đến...
Môi cậu ta ngọt lịm.
Chẳng hiểu sao tôi lại ngẩng đầu hôn lên một cách chủ động.
Chương 15
Chương 6
Chương 7
Chương 9
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook